Chương 26

Nhưng Cố Vũ Bân lại không như vậy. Cậu ta vốn có lòng tham không đáy.

Lấy lý do "Cần điện thoại để liên lạc với bạn bè và thầy cô", "Đề phòng khi bị bệnh thì cha mẹ sẽ biết ngay". Cậu ta cứ xin mãi, kéo theo Nam Tinh và Cố Gia Hòa xin Cố Mai Phương mua điện thoại.

Cuối cùng Cố Mai Phương đã mua một chiếc điện thoại cảm ứng đặt ở nhà như mong muốn của cậu ta, nói là để ba người dùng trong lúc khẩn cấp.

Nhưng nói là "Ba người", cuối cùng chỉ có một mình cậu ta dùng điện thoại.

Cậu ta độc chiếm chiếc điện thoại, coi nó như đồ cá nhân.

Nhớ đến kiếp trước, bản thân bị xem như lá chắn và quân cờ cho người khác... Nam Tinh khựng lại một lúc, xóa bỏ suy nghĩ mua điện thoại khỏi đầu.

Không sao, dù là nghe ngóng tin tức từ các bạn ở lớp số 14, dù là đứng chờ trước cửa lớp, dù là đến dãy Lập Huy để kiếm thì cậu cũng sẽ kiếm được cách liên lạc với Dụ Trục Vân.



Trường Phổ thông Nghi Thành là trường chuyên cấp ba của Nghi Thành, cho nên việc học tập rất căng thẳng, các học sinh phải học từ thứ Hai đến thứ Bảy, chỉ có tối thứ Bảy là không có tiết tự học vào buổi tối, ra về vào lúc 5 giờ rưỡi.

Mỗi lần chịu đựng đến được ngày này, mọi người lại như thấy ánh sáng cuối đường, càng thêm vui vẻ so với ngày thường. Lớp số 14 là ồn ào nhất, lớp trưởng thu bài tập ở phía trên, còn ở phía sau lại như không nghe thấy.

Đúng lúc các nam sinh bị cấm đến trường ba ngày đã được quay lại trường, người nào người nấy cười nói vui vẻ, ngồi xuống chia sẻ với người khác bản thân đã sung sướиɠ thế nào trong suốt những ngày qua.

Trần Minh Thụy không tham gia vào chủ đề này, vừa vào lớp đã đảo mắt nhìn quanh, buồn bực túm lấy một người ngang qua: "Anh Dụ đâu rồi? Ở dãy Lập Huy à?”

Người kia giật nảy mình, vẫy tay theo phản xạ, nhỏ giọng nói: “Cậu đừng hỏi nữa, tôi đã nói là tôi không biết..."

Đừng hỏi nữa? Chữ "Đã" này từ đâu ra?

Trần Minh Thụy "Chậc" một tiếng, ngay khi định cau mày thì chợt nghe thấy cửa sau phát ra tiếng “Cạch”. Một tiếng bước chân không nhẹ không nặng vang lên, một nam sinh có khuôn mặt lạnh lùng, mặc áo khoác đen bước đến sau lưng anh ta, quăng cặp lên chiếc ghế trống bên cạnh, kéo ghế rồi ngồi xuống, đôi chân dài gác lên mặt bàn.

Số lần anh đeo cặp không được bao nhiêu lần, mặc dù có đeo thì bên trong cũng chẳng có chi, trống rỗng đến mức khiến người ta nghi ngờ cái cặp chỉ là một món đồ trang trí.

“Anh!” Trần Minh Thụy ngạc nhiên kêu lên, giọng điệu nịnh nọt: “Mấy ngày em không có ở đây, anh ở trường thế nào?”