Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Người Đẹp Ốm Yếu Và Con Sói Cố Chấp

Chương 22

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cậu nhìn Dụ Trục Vân bằng ánh mắt lấp lánh, trong không gian tối tăm, trông giống như ngôi sao nhỏ lấp lánh rơi xuống đất: "Cậu vẫn giữ lời chuyện lúc này chứ?"

Dụ Trục Vân mất tự nhiên quay mặt sang chỗ khác.

Giọng điệu của anh rất bình thản: “Ừ.”

Cuối cùng Nam Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cậu biết, cho dù có là kiếp trước, có là kiếp này thì chỉ cần Dụ Trục đã nói thì anh nhất định sẽ làm được.

“Vậy cậu đợi tôi một chút!”

Nếu giờ đã quen biết nhau thì việc tặng món quà kia cũng xem như không lạ.

Khi Nam Tinh quay lại, các bạn trong lớp đã đến gần đầy đủ, Khương Thái Đức đứng ở cuối lớp chỉ dẫn các bạn trực nhật, không chú ý đến cậu đã mở cửa sổ bên cạnh chỗ ngồi của mình.

Chu Ngạn Khang vừa đưa túi xách cho cậu, vừa lo lắng chau mày lại, cho dù có nhỏ giọng nói chuyện thì vẫn có thể nghe thấy sự ngạc nhiên trong giọng nói của cậu ấy.

“Tôi nghe nói vừa rồi Dụ Trục Vân đứng ở trước cửa lớp chúng ta, có phải cậu đã chọc cậu ta không? Cậu phải cẩn thận, nghe nói cậu ta… Hử? Cổ của cậu bị sao vậy? Sao lại đỏ thế?”

Có thể là do khăn ống cũ kỹ, lông xù đâm vào da, Nam Tinh không quan tâm lắm, mở cặp lấy một tờ giấy A4 có chữ viết ngay ngắn.

“Dụ Trục Vân không phải là người xấu.”

Vẻ mặt của cậu rất chân thành, không giống đang nói đùa.

Chu Ngạn Khang nhìn cậu rời xa, cái cằm như rớt xuống dưới: "Không, cậu..."

Dụ Trục Vân đứng cách đó không xa.

Nam Tinh “Chạy” thẳng đến chỗ anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt có màu đỏ bệnh trạng, nhưng cậu lại không nhận ra, chỉ nghiêm túc đưa tờ giấy trong tay cho anh.

Dụ Trục Vân không đọc nội dung viết trên giấy trước, chỉ thản nhiên nhận lấy, ánh mắt dừng trên người Nam Tinh.

Từ cái trán ướt đẫm, khuôn mặt ửng đỏ, tới cái mũi thở phập phồng rồi tới cái cổ bị khăn ống che lại của Nam Tinh. Dường như chỗ đó cũng đỏ lên, các đốm tụ lại với nhau, cảm giác rất ngứa, cậu không nhịn được mà gãi.

Sắp đến giờ vào tiết đọc sách, Nam Tinh tăng tốc nói: “Khi nào rảnh cậu có thể đọc qua, nếu muốn kiếm tài liệu thì cứ đến nói với tôi. Tôi về trước, cậu cũng mau về lớp đi.”

Tiếng chuông vang lên, tiếng đọc sách vang khắp nơi, Nam Tinh cố kiềm cảm giác ngứa ngáy xuống.

Cậu vẫy tay với Dụ Trục Vân.

Dụ Trục Vân vẫn đứng yên tại chỗ.

Anh tiện tay gấp tờ A4 lại nhiều lần rồi nhét vào túi quần. Tầm mắt lướt qua những món ăn sáng trong tay, cuối cùng dừng lại ở túi bánh mì kẹp.

Bánh mì, rau và giăm bông đã bị ăn sạch, chỉ còn lại trứng gà.

Phải nói là Nam Tinh không đυ.ng vào bất cứ món nhiều dầu và có trứng nào cả.
« Chương TrướcChương Tiếp »