Nam Tinh vốn biết những lời này là vì Chu Ngạn Khang từng đến thăm cậu lúc cả nhà của cậu gặp chuyện, nhưng trước khi Nam Tinh nói cảm ơn thì Chu Ngạn Khang lại lùi lại một bước, trút toàn bộ những tủi thân, không cam lòng, ghen tị ra bên ngoài.
Sau khi nghe xong cậu không khỏi ngẩn người, cuối cùng cũng biết vì sao thỉnh thoảng ánh mắt của Chu Ngạn Khang nhìn mình có chút không đúng. Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, cậu đã cảm thấy lòng bàn tay của mình bị người khác nhét vào một tấm thẻ ngân hàng.
Chu Ngạn Khang trút xong những đau khổ suốt những năm qua, nhìn chằm chằm Nam Tinh bằng đôi mắt đỏ bừng: “Cho nên... Cậu phải cố gắng lên nhé, nếu không sau này tôi còn biết ghen tị với người nào nữa?”
Nam Tinh biết rõ, con người có rất nhiều mặt.
Mặc dù Chu Ngạn Khang luôn không vừa lòng với cậu, nhưng chưa bao giờ giở thủ đoạn sau lưng với cậu, vốn không xấu.
Vả lại vì chuyện thành tích mà Chu Ngạn Khang còn có mâu thuẫn rất lớn với người mẹ đã sinh ra mình.
Nếu bản thân đã sống lại, mong là có thể giúp Chu Ngạn Khang cởi bỏ khúc mắc trong lòng, vậy sẽ tốt biết bao.
“Chút nữa, mà chuyện trong nhà cậu đã giải quyết xong chưa?”
Chu Ngạn Khang mệt mỏi để cặp xuống, đặt mông lên ghế, không biết làm sao chỉ đành vẫy tay: “Dù chưa giải quyết xong cũng phải đến trường. Tôi thấy đừng nói là ông nội của tôi, cho dù cha của tôi có chết thì mẹ của tôi cũng không cho tôi nghỉ phép ba ngày để cúng viếng. Một ngày rưỡi là đã nể mặt nhà nội của tôi lắm rồi.”
“Còn vài tuần nữa là đến thi tháng rồi, mẹ tôi nói nếu tôi không lọt vào hạng 25 của khối thì sẽ...” Chu Ngạn Khang mím môi, chợt quay đầu sang chỗ khác, giống như thể nhận ra bản thân đã nói nhiều rồi.
“Không nói nữa.”
Nam Tinh không truy đến cùng, chỉ đưa tay ra, đẩy đề luyện tập trọng tâm mà bản thân đã chọn lọc ra từ đề nâng cao của Khương Thái Đức cho Chu Ngạn Khang, giọng nói mềm mại.
“Nếu cậu không ngại, có thể xem bài ôn tập này. Chúng ta cùng nhau cố gắng, ra sức tiến bộ.”
Trong mắt của Chu Ngạn Khang lóe lên vài vệt trắng, ngẩn người ra.
Thiếu niên trước mắt vì bệnh lâu năm mà gầy gò, nhưng lại không có cảm giác gần đất xa trời, trái lại còn mang cảm giác sạch sẽ. Đôi mắt tròn xinh ngập nước, trông rất ngây ngơ, nhưng lại rất vừa vặn với chóp mũi thanh tú và đôi môi xinh đẹp.
Nếu phải dùng từ để miêu tả thì là xinh đẹp và trong sáng.
Chu Ngạn Khang chợt thu tầm mắt của mình, nhận lấy tập tài liệu mà Nam Tinh đưa cho, trong lòng cảm thấy có chút ray rứt: “Cảm ơn…”
Nam Tinh lắc đầu biểu thị không phải chuyện lớn, bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ăn trưa.