Chương 6.1: Hiểu lầm (1)

Edit: Trúc Nhiên

----------------------

Danh bạ điện thoại của nguyên chủ Thiệu Thất Tịch cực kỳ đơn giản và rõ ràng, về cơ bản thì những số được lưu trong này được chia thành hai loại.

Một loại là “kẻ ti tiện + số thứ tự”, loại còn lại là “đồ vô dụng + số thứ tự”.

Theo như trong danh bạ thì có tất cả là năm kẻ ti tiện và ba đồ vô dụng.

Tóm lại là chẳng ai xứng đáng được lưu bằng tên thật trong này.

Còn người được lưu tên là “đồ vô dụng số 1” này là ai… đương nhiên là Thất Tịch không biết.

Nhưng cô có gợi ý từ cốt truyện mà.

[Nhân vật phụ quan trọng, vị hôn phu của nguyên chủ Thiệu Thất Tịch - Dung Thanh - sắp xuất hiện.]

Được rồi, nghe đến cái tên này là Thất Tịch hiểu ngay.

Khác với mấy nhân vật phản diện kiểu ma vương nuôi giấc mộng hủy diệt thế giới từ nhỏ, nguyên chủ này chỉ là một nhân vật phụ có kết cục bi thảm xuất hiện ở đầu truyện. Tuy cô có tính cách tệ, hành xử độc ác, ích kỷ cực đoan, nhưng thực ra lại rất dễ bị đánh bại.

Cô chỉ là một công cụ được sinh ra để làm nền cho nam chính Đoạn Tri Hành tỏa sáng ở phần mở đầu của câu chuyện mà thôi.

Theo như cốt truyện gốc, lý do khiến Đoạn Tri Hành cuối cùng cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa mà quyết định “xử lý” Thiệu Thất Tịch chính là vì cô thật sự đã định gϊếŧ người.

Mà người cô định gϊếŧ chính là vị hôn phu của cô, Dung Thanh.

Có được gợi ý mới từ cốt truyện, cuối cùng Thất Tịch cũng có thể tạm gác lại bóng ma ám ảnh từ phim kinh dị để quan tâm đến chuyện ngày mai.

Cuộc đời là thế, cửa ải nào cũng đầy rẫy những khó khăn nhưng vẫn phải vượt qua từng cái một.

Thôi thì ngủ sớm, đón chờ một ngày mới tới vậy!

Ban đầu, Thất Tịch định như vậy thật.

Nhưng… cô lại không ngủ được.

Không phải vì sợ, mà vì đói.

Mỗi ngày nguyên chủ chỉ cần nổi giận là coi như ăn no rồi, còn Thất Tịch thì phải ăn đủ ba bữa chính, cộng thêm trà sữa và đồ ăn vặt thì mới thấy đủ.

Cả ngày hôm nay cô chỉ ăn toàn mấy món dành cho bệnh nhân. Chúng vừa nhạt nhẽo, vô vị, lại còn ít nữa.

Ban đầu thì vẫn còn ổn nhưng đến tối, dạ dày đã khôi phục lại sức chiến đấu, nó bắt đầu kêu gào: “Trời ơi, hôm nay cô cho tôi ăn cái gì thế này, coi thường sức ăn của người trẻ à?”

Bún ốc, thịt dê xiên nướng, thịt bò xiên, combo các loại xiên nướng, thạch băng tuyết, cá trê om dưa, tôm hùm cay, khoai tây nướng, bò hầm cà chua, gà quay, ngỗng quay, vịt quay Bắc Kinh, đậu hũ chiên, lẩu cay Tứ Xuyên... màu dồn tất cả vào miệng tôi đi, cảm ơn!

Cô đói đến mức chỉ cần tưởng tượng tên món ăn thôi mà nước bọt cũng muốn trào ra từ khoé miệng.

Nếu là hệ thống bình thường thì có khi còn có thể đổi được chút đồ ăn bằng điểm thưởng.

Nhưng hệ thống đi cùng cô lại là ‘Hệ thống Đứa Trẻ Hư’.

Khi mở cửa hàng của ‘Hệ thống Đứa Trẻ Hư’ ra chỉ thấy bán toàn keo dán, trái ké (1), ná cao su (2), bi sắt, … toàn mấy thứ để trẻ con đầu gấu hành người.

(1): là một loại dược liệu dùng để trị bệnh về mũi. Quả sống có độc tính, không được tự ý ăn hoặc dùng làm thuốc nếu không có chỉ dẫn. Tuy là thuốc, nhưng trong văn hóa dân gian và truyện tranh, truyện hài, đây thường bị xem như "vũ khí của mấy đứa trẻ phá phách" – vì nó dễ dính, gây khó chịu, thường được dùng để trêu chọc nhau.

(2): một loại đồ chơi bắn bằng tay, thường được dùng để bắn đá, bi hoặc vật nhỏ bằng lực đàn hồi của dây cao su. Nó thường gắn với hình ảnh “trẻ con nghịch ngợm”, “quậy phá”.

Thứ duy nhất trông giống thực phẩm trong số đó là… sữa bột cho em bé.

Tuyệt vọng.

Thất Tịch cắn góc chăn, suýt nữa vì đói mà bật khóc.

Cô nghĩ hay là đợi thêm một lát nữa rồi lẻn xuống nhà bếp lục tủ lạnh xem có gì ăn không, miễn là không bị ai bắt gặp thì cô vẫn giữ được hình tượng của nhân vật!

---

Lúc này ở nhà bếp, Đoạn Tri Hành đang pha một ly trà an thần. Dù có thể cô chủ không cần, nhưng hôm nay cô đã xem những thứ quá kí©h thí©ɧ, chuẩn bị sẵn vẫn hơn.

“Anh ơi?”

Đoạn Tùng dụi mắt, một tay ôm gấu bông, tay còn lại ôm bình sữa, đứng ở cửa bếp.