Thì Tri Hứa nhận thấy có điều gì đó không ổn và lập tức đứng dậy, kịp thời đỡ lấy cô ấy.
Thì Tri Hứa bấm vào huyệt nhân trung của Trình Ý, trầm giọng gọi: "Luật sư Trình?"
Trình Ý mặt mũi nhợt nhạt, không có phản hồi.
"Tiểu Vũ!" Thì Tri Hứa gọi ra ngoài cửa.
Cửa phòng lập tức được đẩy ra, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ cung kính đứng đợi mệnh lệnh.
Thì Tri Hứa đặt Trình Ý nằm xuống đất, phát hiện trên người cô ấy nổi những đốm đỏ, da ửng đỏ. Sau đó, cô nhìn sang khóe môi, nơi đó vẫn còn dính chút kem tươi.
"Có thể là sốc phản vệ, gọi cấp cứu đi, nhanh lên!"
Thì Tri Hứa cởi cúc áo sơ mi của cô ấy, sờ lên động mạch cảnh, cúi xuống áp sát vào l*иg ngực cô ấy, im lặng nghe nhịp tim.
Chỉ một lát sau, tim Thì Tri Hứa thắt lại, cô lập tức quỳ xuống bên cạnh, hai tay đan vào nhau, ấn mạnh lên ngực Trình Ý, cảm nhận được một sự mềm mại.
Thì Tri Hứa lặng lẽ đếm số lần ép tim, một lúc sau, cô dùng hai ngón tay nâng cằm Trình Ý lên để đảm bảo đường thở thông suốt, sau đó bóp mũi cô ấy, hít sâu một hơi rồi cúi người xuống, áp lên đôi môi đang dần lạnh ngắt.
Lại một lần hít sâu, áp sát, và thổi khí...
Sau năm chu kỳ, Thì Tri Hứa bắt đầu thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi mỏng.
Không kịp nghỉ ngơi, cô tiếp tục chu kỳ tiếp theo, nhưng vẫn không thấy hiệu quả.
"Không kịp nữa rồi, lấy kim ra đây!"
"Vâng."
Kim châm được cắm sâu hai phân vào huyệt Thập Tuyên, kim được xoay 1 thốn vào huyệt Dũng Tuyền, đâm thẳng sau nửa thốn vào huyệt Nhân Trung.
(Đơn vị dùng trong châm cứu: 1 phân khoảng 0,5 cm; 1 thốn khoảng 2,5 cm.)
Mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ, Thì Tri Hứa tập trung cao độ, ánh mắt dán chặt vào mũi kim, xoay kim để máu chảy ra.
"Ưʍ..." Trình Ý rêи ɾỉ một tiếng, l*иg ngực bắt đầu phập phồng, nhịp thở dần dồn dập trở lại.
Rầm!
Cửa phòng riêng bị bật mở, một nhóm người xông vào, nhanh chóng tiếp quản công việc cấp cứu.
Thì Tri Hứa thở phào một hơi dài, định lùi ra ngoài nhưng lại bị ai đó túm lấy ống tay áo.
"Đừng... đừng báo cho nhà tôi biết..."
Không biết đã trôi qua bao lâu, Trình Ý chậm rãi mở mắt, bên tai là tiếng tít tít đều đặn của thiết bị điện tử.
"Cô tỉnh rồi à?" Cô y tá đang thay bình truyền dịch, thấy cô cuối cùng cũng tỉnh lại bèn nói với giọng chân thành: "Cơ địa dị ứng như cô mà ăn uống bất cẩn như vậy? Một lúc mà ăn nhiều kem tươi như vậy, đúng là không coi mạng sống ra gì."
Nghe vậy, Trình Ý lộ vẻ hoang mang: "Tôi đâu có dị ứng với kem tươi đâu?"
Từ nhỏ đến lớn cô ăn không biết bao nhiêu bánh kem, nếu lần nào cũng thế này thì cô đã...
Y tá thay xong dịch truyền, vừa bước ra khỏi phòng vừa giải thích: "Thế thì là do nội tiết trong cơ thể cô thay đổi rồi, thường thì trường hợp này hay gặp ở thời kỳ cho con bú, tuổi dậy thì hoặc là tiền mãn kinh."
Trình Ý: "..."
Năm nay cô 27 tuổi, trong ba thời kỳ đó, chẳng lẽ cô bị... tiền mãn kinh?
Cách đó không xa, một giọng nói trong trẻo, dịu dàng vang lên như để nói đỡ cho cô: "Khi cơ thể suy nhược, sức đề kháng kém, cũng rất dễ xảy ra tình trạng này."
Trình Ý theo tiếng nói nhìn sang, thấy Thì Tri Hứa đang cúi đầu lật xem một cuốn sách, hàng mi dày cong vυ"t tạo thành bóng.
Trang sách đã ngả vàng, in những chữ cổ, toát lên vẻ huyền bí. Trình Ý nhìn không hiểu, thầm đoán có lẽ đó là tiếng Phạn.
Cô y tá vội vàng gật đầu, sau đó nói với Trình Ý: "Cô phải cảm ơn giáo sư Thì cho thật tốt đấy. Nếu không nhờ giáo sư kịp thời hô hấp nhân tạo, lại còn châm cứu trích máu thì có khi cô chẳng đợi nổi đến lúc xe cấp cứu tới đâu."