Ngồi đối diện còn có một người phụ nữ khác mà Trình Ý rất có ấn tượng. Lần đàm phán trước, cô ấy chỉ cần gật đầu một cái là đã khiến đạo diễn Lý thay đổi ý định. Lúc này, cô ấy đang bưng bình giữ nhiệt, khẽ thổi hơi nóng, sắc mặt hơi nhợt nhạt.
Giang Đàm khách sáo nói: "Phiền đạo diễn Lý cho chúng tôi chút thời gian để xem lại hợp đồng mới một lần nữa."
"Lẽ đương nhiên, xin cứ tự nhiên."
Không lâu sau, Trình Ý xem xong hợp đồng, gật đầu với Giang Đàm ra hiệu ổn rồi tự giác rời đi. Bước ra khỏi phòng họp, Trình Ý vào nhà vệ sinh. Đang rửa tay thì phía sau vang lên tiếng động, một cánh cửa phòng ngăn mở ra, có người bước ra ngoài. Trình Ý nhận ra cô ấy, chính là người đi cùng đạo diễn Lý.
La Nhan cũng không ngờ gặp lại Trình Ý ở đây, cô hơi khựng lại. Bất chợt, bụng dưới lại quặn đau, cô ôm bụng gật đầu chào Trình Ý coi như chào hỏi.
"Trong văn phòng tôi có thuốc giảm đau." Trình Ý lau khô tay, ôn tồn nói: "Nếu cần thì mời cô đi theo tôi."
Nghe vậy, La Nhan trầm ngâm một lát rồi gượng cười: "Làm phiền luật sư Trình quá."
"Không phiền đâu." Nói xong, Trình Ý bước lên dẫn đường. La Nhan cầm bình giữ nhiệt trên bệ đá đi theo sau Trình Ý, nhìn bóng lưng cô ấy mà suy nghĩ vẩn vơ...
"Tri Hứa?"
Nghe thấy cái tên này, La Nhan giật bắn mình, vô thức bước hụt về phía trước một bước. Ngay lập tức, nước nóng trong bình đổ ập xuống. Phía trước vang lên một tiếng kêu đau đớn...
Trình Ý không tự chủ được mà kêu đau một tiếng, chiếc áo sơ mi ướt đẫm dính chặt vào lưng, cảm giác bỏng rát bắt đầu lan rộng. Một bóng người vội vàng lao tới, xách cổ áo sơ mi phía sau lưng cô lên, ngăn nhiệt độ nóng bỏng tiếp tục truyền vào da thịt.
"Em không sao chứ?" Thì Tri Hứa lộ rõ vẻ lo lắng.
Trình Ý đau đến nhăn mặt: "Giờ thì đỡ hơn chút rồi."
Thì Tri Hứa rõ ràng không tin, cô chau mày: "Về văn phòng trước đã, để tôi xem sao."
Giọng nói yếu ớt của La Nhan vang lên từ phía sau: "Chị Tri Hứa, em... em không cố ý đâu."
Thì Tri Hứa không hề quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng: "Em nên giải thích với luật sư Trình mới đúng."
La Nhan trong lòng hoảng hốt. Vốn dĩ chị Tri Hứa đang giận mình, lần này trông chị ấy còn đáng sợ hơn. Cô vội vàng cúi người xin lỗi Trình Ý rối rít: "Luật sư Trình, em xin lỗi, là do em lơ đễnh nên va vào chị, còn... còn làm đổ nước nóng lên người chị nữa."
Trình Ý xua tay, thản nhiên nói: "Không sao, cô cũng đâu có cố ý."
Thì Tri Hứa liếc nhìn La Nhan đang hoảng loạn, không nói hai lời, nắm lấy tay Trình Ý lôi đi. Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng ấy, tim La Nhan hẫng một nhịp.
Vừa về đến văn phòng, Thì Tri Hứa bảo Trình Ý đi thay quần áo, còn mình thì đi chuẩn bị khăn lạnh. Đợi Thì Tri Hứa vội vàng rời đi, Trình Ý lấy bộ đồ dự phòng ra. Chẳng mấy chốc, quần áo trút bỏ, phần thân trên chỉ còn lại nội y.
Đang định vươn tay lấy áo thì cửa bất ngờ bị đẩy ra, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn... Chỉ thấy Thì Tri Hứa đứng khựng lại một giây, sau đó lập tức quay lưng đi, cánh cửa đóng sầm một tiếng.
Thấy phản ứng lớn như vậy của Thì Tri Hứa, Trình Ý chỉ thấy buồn cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Giáo sư Thì, sao vừa về đã đứng nhìn cánh cửa thế kia? Chẳng lẽ..."
"Dáng người của tôi không đủ đẹp sao?"
Thì Tri Hứa đang cầm một chiếc khăn, hơi lạnh từ lòng bàn tay kéo lý trí cô trở lại. Là một người học y nhiều năm, dĩ nhiên cô sẽ không dễ dàng có những suy nghĩ mập mờ về cơ thể người khác. Thì Tri Hứa nhíu mày, có chút bối rối, đang định quay người lại thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang.