Chương 23

“Em mau đi làm đi, đã làm phiền em nhiều rồi.” Thì Tri Hứa cất chiếc gối nhỏ, đón lấy ánh mắt cô.

Trình Ý nhìn Thì Tri Hứa, sắc mặt cô vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng tinh thần đã khá hơn buổi sáng. Cô dặn dò: “Vậy chị nhớ uống thuốc, nghỉ ngơi cho tốt, không được làm việc nữa đâu đấy.”

“Được.”

Dưới lầu, Trình Ý hạ cửa kính xe, ló đầu ra: “Có chuyện gì nhớ nhắn tin ngay, đừng có gồng mình chịu đựng, biết chưa?”

Thì Tri Hứa kéo dài giọng, ra hiệu hãy yên tâm: “Biết rồi.”

Giọng nói thanh khiết pha chút nghẹt mũi, nghe có vẻ hơi nũng nịu. Trình Ý vẫy tay với cô, rồi lái xe hòa vào dòng đường.

Thì Tri Hứa đứng chôn chân tại chỗ, nụ cười trên môi chợt tắt, cô lặng lẽ nhìn theo ánh đèn xe biến mất, hồi lâu không nói lời nào... Chẳng biết đã đứng bao lâu, cô mở điện thoại ra, cài đặt một dòng đếm ngược: Giao thừa, còn 142 ngày nữa.

...

“Tít tít, chào mừng bạn về nhà.”

Kéo theo cơ thể mệt mỏi, Trình Ý đẩy cửa vào nhà, đập vào mắt là ánh đèn sàn màu vàng cam ấm áp. Đã giữa đêm khuya, vạn gia đình trên phố đều đã tắt đèn, nhưng có một ngọn đèn vẫn luôn thắp sáng vì cô...

Trên ngăn tủ giày ở lối vào có dán một tờ giấy ghi chú. Trình Ý gỡ xuống, sau khi nhìn rõ chữ viết, khóe môi cô vô thức cong lên.

[Tôi có nấu cháo bí ngô, em ăn một chút nhé, nhớ là không được ăn quá nhiều.]

Nét chữ rất mạnh mẽ và có lực. Trình Ý cảm thán một tiếng, cất tờ giấy đi, thay dép lê rồi nhẹ nhàng đi về phía phòng của Thì Tri Hứa.

Đứng trước cửa phòng, cô giơ tay lên định gõ nhưng lại do dự, ghé tai lắng nghe thì không thấy động tĩnh gì. Ngủ rồi sao? Trình Ý hạ tay xuống, quyết định không làm phiền, cô rón rén đi vào bếp. Trong nồi cơm điện vẫn đang giữ ấm cháo bí ngô, màu vàng óng ả nhìn thôi đã thấy thèm.

Múc một bát nhỏ, Trình Ý ngồi xuống bàn ăn, chậm rãi thưởng thức. Cháo tan ngay đầu lưỡi, vị thanh ngọt rất dễ ăn. Cô tặc lưỡi, thầm khen ngợi. Tay nghề của Thì Tri Hứa đúng là không đùa được.

Dạ dày ấm áp hẳn lên. Trình Ý rất nghe lời, không ăn quá nhiều. Đặt thìa xuống, cô lấy bút ra viết gì đó...

Trở về phòng, Trình Ý tắm rửa xong xuôi, chỉnh nhiệt độ điều hòa rồi lên giường nằm. Cảm nhận được sự mềm mại dưới lưng, cô thở hắt ra một hơi, xoay người tắt đèn, màn đêm bao trùm lấy căn phòng...

Chẳng biết qua bao lâu, vầng trăng sáng xuyên qua lớp mây mỏng, ánh bạc dìu dịu khẽ tuôn trào.

“Đừng gϊếŧ anh ấy!”

Trình Ý đột ngột mở mắt, trước mắt là bóng tối vô tận. Trán cô đẫm mồ hôi lạnh, cơn đau đầu bất ngờ ập đến. Căn phòng bật sáng ánh đèn vàng mờ ảo, Trình Ý ôm đầu vẻ mặt phiền muộn, liếc nhìn thời gian: 3:24.

Ngồi dậy, cô sờ soạn trên tủ đầu giường lấy lọ thuốc giảm đau, ném vài viên vào miệng rồi nuốt khan. Trình Ý tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại lặng lẽ đợi thuốc phát huy tác dụng.

Choảng!

Giữa đêm thanh vắng, tiếng thủy tinh vỡ vang lên đột ngột và chói tai. Trình Ý giật mình, hất chăn ra, sải bước đi ra ngoài. Vừa đẩy cửa phòng, cô theo bản năng giơ tay che đi ánh sáng chói mắt.

Đợi một lát cho quen, Trình Ý ngước mắt nhìn lên, không khỏi sững sờ. Người phụ nữ kia mặc một chiếc áo tràng dài cổ chéo, chất vải mềm mại rủ xuống, bên trong là áo hai dây mỏng màu đen, mái tóc đen dài xõa như thác đổ, trông hệt như một mỹ nhân cổ điển bước ra từ tranh vẽ.