“Cứ tự nhiên là được, chú tôi hiền lắm, chị không phải lo đâu.” Trình Ý ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Thường thì đêm giao thừa chú mới về.”
“Được, vẫn còn sớm, tôi sẽ thong thả chuẩn bị quà.” Thì Tri Hứa lặng lẽ húp cháo, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Nghe vậy, Trình Ý chỉ cười, không nói gì thêm. Cô sớm đã nhận ra Thì Tri Hứa là người rất trọng lễ nghĩa, giống như một tiểu thư khuê các thời xưa, đoan trang và có phần bướng bỉnh. Thì Tri Hứa có sự kiên trì của riêng mình, và Trình Ý chọn cách tôn trọng điều đó.
Dùng bữa xong, Trình Ý cảm thấy hơi đầy bụng, cô ngồi lại sofa, khẽ xoa vùng dạ dày. Đây là bệnh cũ, cộng thêm dạo này sinh hoạt không điều độ nên triệu chứng càng rõ rệt.
“Bị chướng bụng sao?” Thì Tri Hứa ngồi xuống đối diện, đặt một chiếc gối nhỏ thêu chỉ vàng lên mặt bàn — đây là loại gối chuyên dụng để bắt mạch.
Trình Ý lắc đầu ra hiệu không có gì, nhưng cổ tay vẫn bị đặt lên gối. Thì Tri Hứa lật ngửa lòng bàn tay cô, đặt ngón cái lên lằn chỉ cổ tay rồi bắt đầu xoa nắn.
“Day ấn huyệt Đại Lăng, mỗi lần mười phút, thay phiên cả hai tay sẽ thấy đỡ hơn nhiều.” Thì Tri Hứa vừa nhẹ nhàng xoa bóp vừa giải thích cho cô.
Cơn gió thoảng qua hành lang thổi nhẹ mái tóc xõa của Thì Tri Hứa, hương gỗ đàn hương thoang thoảng theo gió, thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này. Ánh mắt Trình Ý dừng trên người đối diện, nhất thời không thể rời mắt.
“Lòng bàn tay có màu hồng xám, ra mồ hôi, ngón tay nhỏ mà lòng bàn tay mỏng, vân gốc ngón cái lộn xộn, tỳ vị hư; móng tay nhợt nhạt, thiếu máu tuần hoàn kém; đường chỉ cổ tay đến mô út có gân xanh nổi lên ở gốc ngón giữa...”
Trình Ý bỗng giật mình tỉnh táo lại, chỉ thấy Thì Tri Hứa đang nhíu mày hỏi: “Có phải thường xuyên bị đau bụng kinh, kèm theo đau mỏi lưng không?”
Trình Ý: “...”
Khụ, giữ thể diện cho người ta tí đi chứ.
Cô xoa xoa mũi, cảm thấy thật kỳ diệu: “Thần kỳ thật đấy!”
Đôi lông mày của Thì Tri Hứa càng thắt lại: “Đổi tay kia, thè lưỡi ra tôi xem.”
Trình Ý ngoan ngoãn làm theo.
“Ầy.”
Tim Trình Ý giật thót một cái. Người ta thường nói: không sợ thầy Đông y cười hì hì, chỉ sợ thầy nhíu mày lại thở dài.
“Sao thế, không lẽ tôi hết cách chữa rồi à?” Trình Ý hơi lo lắng, dè dặt nhìn cô.
Thì Tri Hứa nảy ý trêu chọc, cô lắc đầu: “Tôi không chữa được cho em.”
Trình Ý thắt lòng lại, rồi mới nghe cô chậm rãi nói tiếp: “Tôi xem phiếu khám sức khỏe tiền hôn nhân rồi, không phải bệnh lý thực thể.”
“Nhiều vết đứt trên đường trí tuệ cho thấy là do tâm bệnh tích tụ, mất ngủ áp lực lớn, cũng sẽ ảnh hưởng đến dạ dày.” Thì Tri Hứa nhìn cô, nghiêm túc nói.
Trình Ý mím môi không nói gì, coi như mặc nhận.
Đúng như dự đoán, Thì Tri Hứa tiếp tục chẩn đoán: “Mạch nổi là bệnh ở bề ngoài, mạch chậm rít không có lực; lưỡi sẫm rêu dày, huyết ứ khí trệ, cần phải trừ hàn bồi bổ.”
Một lúc sau, Thì Tri Hứa không nhịn được mà dặn dò: “Tôi kê cho em một đơn thuốc, sẽ thêm vào mấy vị an thần, nhưng quan trọng nhất là bản thân em phải biết thả lỏng.”
Trình Ý mỉm cười: “Tuân lệnh, tôi sẽ ghi nhớ lời dặn của Thì đại phu.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, Trình Ý áp máy lên tai. Chẳng mấy chốc, lông mày cô lại nhíu lại: “Gửi hồ sơ vào email cho tôi, tôi đến văn phòng ngay, chuẩn bị họp.”
Cúp máy, Trình Ý nhìn cô, định mở lời giải thích.