Ân Thư vừa nhồm nhoàm vừa hỏi: "Này Ý Ý, cậu nói xem giảm cân thì chạy bộ buổi sáng hay buổi tối tốt hơn?"
Trình Ý cười hừ một tiếng, tức tối đáp: "Để xem cậu muốn ăn sáng hay ăn khuya."
"Ông chủ! Mì thịt bò sao toàn vụn thịt thế này, ông mở quán gϊếŧ người cướp của đấy à!"
Một tiếng cãi vã chói tai đột ngột vang lên.
Hai người nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy ông chủ dùng bàn tay thô ráp còn dính đầy bột mì, không ngừng chắp tay vái lạy: "Xin lỗi cô em, dạo này giá thịt tăng mạnh quá, với lại... cái giá này đã là thực tế lắm rồi."
Những khách hàng đang xếp hàng mua đồ ăn sáng cũng vây quanh xem náo nhiệt, vẻ mặt đầy hóng hớt:
"Người gì mà kỳ cục, có một chút cũng tính toán chi li."
"Chắc là thói keo kiệt quen rồi, nhìn cái mặt khắc khổ kia là biết."
Mọi người xì xào bàn tán, lời lẽ cay nghiệt, không ngừng chỉ trỏ vào người phụ nữ nọ.
Người phụ nữ đột nhiên suy sụp, òa lên khóc nức nở.
"Chắc là bị thần kinh rồi... đi thôi đi thôi, nhanh cái chân lên." Thấy vậy, đám đông tản ra nhanh như ong vỡ tổ, để lại ông chủ quán đứng đó luống cuống không biết làm sao.
Người đàn ông lực lưỡng gãi gãi sau gáy, dè dặt nói: "Cô em ơi đừng khóc nữa, bát mì này tôi mời! Sau này cô lại đến ăn, tôi hứa sẽ cho thêm lượng, được không?"
Dần dần kiềm chế được cảm xúc đang trào dâng, người phụ nữ lau nước mắt, áy náy nói: "Không cần miễn phí đâu, mì ngon lắm, là do dạo này tôi áp lực quá thôi."
"Ông chủ! Đơn hàng đuôi số 0793 xong chưa?"
"Có ngay đây!" Ông chủ hét lớn vào trong quán, rồi quay đầu lại cười hào sảng: "Cô em nhớ thường xuyên ghé nhé, tôi sẽ cho thêm đồ ăn. Thôi không nói nữa, tôi phải đi làm đây."
Người phụ nữ thút thít, cúi đầu ăn mì, nước mắt vẫn không ngừng rơi, từng giọt lớn rơi lõm bõm vào trong bát.
Đột nhiên, một làn hương hoa thoảng qua, trên bàn ăn xuất hiện một bó hoa bạc hà thanh nhã.
Giữa bộn bề cơm áo gạo tiền và dầu mỡ mặn mòi, màu xanh ấy thật là một nét dịu dàng hiếm có.
Người phụ nữ ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trước mặt là một cô gái trẻ trung, đứng dưới ánh nắng ban mai, trông rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
"Chào chị, tiệm hoa của chúng em hôm nay có hoạt động, tặng hoa ngẫu nhiên cho mọi người." Trình Ý chỉ vào bó hoa, mỉm cười nói với cô ấy: "Chị là người qua đường may mắn đầu tiên, chúc chị một ngày vui vẻ."
Nói xong, Trình Ý gật đầu chào rồi quay người rời đi, trên tay vẫn còn cầm một bó bạc hà khác.
Ân Thư tựa người vào chiếc xe màu bạc, nhìn cô bước tới mà không khỏi cảm thán: "Người đẹp đúng là đi đâu cũng có lợi, mua hoa mà cũng được mua một tặng một cơ đấy."
"Luật sư Trình có định tặng mình không? Mình miễn cưỡng nhận cho đấy."
Mở cửa xe, Trình Ý thản nhiên đáp: "Hoa đã có chủ."
"Xem ra là có dự tính rồi." Ân Thư cười hiểu ý: "Để mình đoán xem, tặng Thì Tri Hứa đúng không?"
Chuyện hôn nhân hợp đồng cũng chẳng cần giấu giếm Ân Thư, nên Trình Ý đã kể thẳng ngọn ngành cho cô ấy nghe.
Trình Ý ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
"Không biết, đoán mò để gài cậu thôi." Ân Thư bĩu môi, vẻ mặt không chút để tâm.
Trình Ý: "..."
"Hừ." Cô lạnh lùng cười một tiếng, ngồi vào xe rồi đóng sầm cửa lại.
Cạch!
Cửa xe lập tức khóa chặt.
Nụ cười trên mặt Ân Thư cứng đờ, cô cào cào vào cửa xe: "Ý Ý, cậu thật nhẫn tâm quá, giờ mình về nhà kiểu gì đây?"