Cơn giận của Thì Thư Miên bùng phát: "Năm đó mày đã sáu tuổi rồi! Mẹ mình chết như thế nào mà mày cũng không nhớ sao?"
Ông gầm lên kìm nén: "Cả đội khảo sát đều bị chôn vùi, duy nhất mình mày vẫn sống sót khỏe mạnh ở cái làng núi cách đó hàng trăm dặm!"
"Xu Nhi không bao giờ bỏ mặc mày, chắc chắn mày phải biết gì đó!" Ông thở dốc, mặt đỏ bừng: "Mày chẳng phải rất thông minh sao, sao cứ hễ chạm đến chuyện của mẹ mình là lại không nhớ?"
"Thì Tri Hứa, mày có lương tâm không hả?"
Hai cha con giằng co, một người giận dữ, một người im lặng cúi đầu. Mà người phụ nữ trong ảnh vẫn mỉm cười hạnh phúc...
Hồi lâu sau, Thì Tri Hứa lên tiếng: "Hừ, nói bao nhiêu năm rồi, ông vẫn không tin. Nhưng tôi là con gái ông mà, sao ông không chịu tin tôi?"
"Ta thà không có đứa con gái như mày!" Thì Thư Miên bỏ lại một câu rồi dứt khoát quay lưng đi.
Thì Tri Hứa đứng lặng trước mộ. Người phụ nữ trong ảnh vừa xa lạ lại vừa thân thuộc... Cuối cùng, hàng lệ không kìm được mà tuôn rơi, hòa cùng nước mưa.
Chiếc ô rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Cô cúi người, định chạm vào ảnh của mẹ — người mẹ đã mất từ năm cô sáu tuổi. Nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung, tiếng nấc nghẹn bị tiếng mưa vùi lấp...
"Mẹ ơi, mẹ tỉnh lại giúp Hề Hề có được không?" Cô nhẹ nhàng cầu khẩn. Cô ướt sũng, thảm hại như một con thú nhỏ đang tìm kiếm sự an ủi, vừa bất lực vừa quật cường.
Thì Tri Hứa hành thiện tích đức, độ hóa vạn người, nhưng lại chẳng thể độ được chính mình.
Cơn mưa bão kéo đến dữ dội hơn, cô cười tự giễu: "Không sao, rất nhanh thôi con sẽ biết được sự thật."
Bóng người gầy gò biến mất trong màn mưa. Nơi gần bia mộ, một miếng ngọc Bình An Khấu trong suốt bị vùi lấp dưới lớp bùn đất...
Sáng sớm, quán karaoke đã vơi bớt vẻ náo nhiệt, hành lang vắng lặng. Trong phòng riêng, màng nhĩ của Trình Ý đang bị "tấn công" bởi những đợt sóng âm mạnh mẽ. Cô nhíu mày, cố gắng nhẫn nhịn. Giọng hát run rẩy hòa cùng nhạc đệm, lên tông cao vυ"t, điên cuồng dạo chơi trên bờ vực bị phá giọng.
Xong một khúc "Cao nguyên Thanh Tạng", Ân Thư sảng khoái hỏi: "Sao hả, chị đây có phải là tuyệt thế ca cơ không?"
Trình Ý: "..."
Cô xoa xoa lỗ tai, nói khéo: "Ý mình là... có khi nào... năng khiếu này của cậu là do gen di truyền sao?"
Ân Thư "xì" một tiếng, chuyển chủ đề: "Dạo này ngủ thế nào rồi?"
Ân Thư là chuyên gia tâm lý mới về nước, đang chuẩn bị mở phòng tư vấn. Trình Ý day thái dương, liếc cô bạn một cái đầy u uất.
Ân Thư nghiêm túc lại: "Nhìn cái quầng thâm mắt này đi, không ổn thì uống thuốc ngủ, đừng có hở chút là nốc thuốc giảm đau để gồng nữa."
"Ừm, biết rồi." Trình Ý thở dài.
Cô bị ép dọn vào "nhà tân hôn" sống chung với Thì Tri Hứa. Cả ngày hôm qua dọn nhà, tối lại tăng ca ở văn phòng luật, vừa hửng sáng đã bị Ân Thư lôi đi hát hò. Đời cô còn đắng hơn cả cà phê nữa!
"Thở dài cái gì." Ân Thư nhìn đồng hồ, vỗ vai bạn: "Đi, đưa đại luật sư Trình đi chiêm ngưỡng quán ăn sáng lúc 4 giờ sáng!"
Ánh bình minh mờ ảo, thành phố dần thức giấc. Trong con hẻm nhỏ, nồi dầu của quán ăn sáng bốc hơi nghi ngút, khói trắng bay lên, tràn ngập hơi thở nhân gian.
Ngồi ở quán ven đường, nhìn người đối diện đang ăn uống ngon lành, Trình Ý bất lực: "Ân tín đồ ẩm thực, đợi lâu như vậy, có đáng không?"
Ân Thư có thể xếp hàng 3 tiếng chỉ vì một xửng bánh bao nước nhân thịt cua: "Đáng chứ, quán này thực sự tuyệt với!"