Chương 14

Giang Lan lấy ra một chiếc hộp gỗ sưa cổ kính tinh xảo, hiền từ cười với Thì Tri Hứa: "Đây là vòng tay gia bảo của nhà họ Trình, chỉ truyền cho con dâu thôi. Tri Hứa à, con nhất định phải nhận lấy."

Trình Xuyên thì ném cho Trình Ý một cuốn sổ đỏ, dặn dò cả hai: "Biết các con bận rộn nên ba đã đặc biệt chọn một căn hộ ở vị trí đắc địa, gần chỗ làm của cả hai đấy. Vài ngày nữa là có thể dọn vào ở rồi."

Trình Ý: "..."

Trong nhất thời, cô không biết phải dùng "thuật ngữ pháp lý" nào để đối phó, chỉ đành quay sang nhìn người bên cạnh.

Thì Tri Hứa đang che ô cho cô, tán ô nghiêng hẳn sang một bên khiến nửa bờ vai của cô ấy bị nước mưa làm ướt sũng, lớp áo dính sát vào người.

Trình Ý đưa tay nắm lấy cán ô, đẩy thẳng nó lại. Thì Tri Hứa hơi ngẩn ra, rồi nghe Trình Ý nói: "Chúng con biết rồi, trời lạnh ba mẹ đừng để bị cảm, vào nhà đi ạ."

Nhưng ánh mắt của Trình Xuyên và Giang Lan vẫn rực cháy, nhìn chằm chằm vào Thì Tri Hứa như đang mong đợi điều gì đó, nhất quyết không chịu vào.

"Con sẽ nhận ạ." Thì Tri Hứa mím môi, hơi khó khăn để thốt ra: "Cảm ơn... ba mẹ."

"Ơi! Đứa trẻ ngoan." Hai ông bà tươi cười hớn hở.

Trình Ý: "..." Hóa ra là chờ đợi "lễ đổi cách xưng hô".

"Được rồi, đợi ba mẹ vào thì chúng con mới đi." Trình Ý bất lực thúc giục.

Đợi hai người khuất bóng, Trình Ý mới quay sang Thì Tri Hứa: "Lại làm phiền chị rồi."

Thì Tri Hứa mỉm cười, đưa chiếc hộp cho cô.

"Chị cứ giữ lấy đi, ba mẹ cho chị mà." Trình Ý xua tay từ chối.

Thì Tri Hứa không ép, cô che ô tiễn Trình Ý ra tận xe. Hạ cửa kính xuống, nhìn vết nước trên áo cô, Trình Ý không nhịn được dặn dò: "Nhớ thay đồ kẻo cảm lạnh đấy, nhớ bật sưởi ấm lên."

Lùi lại vài bước, Thì Tri Hứa gật đầu ra hiệu cho cô đi trước. Chiếc xe bạc lao vào màn mưa, chẳng mấy chốc ánh đèn hậu đã mờ dần rồi biến mất.

Thì Tri Hứa đứng chôn chân tại chỗ, mặc cho gió mưa vùi dập...

"Giáo sư Thì, ngài vào xe đi kẻo cảm lạnh." Tiểu Võ lái xe đến, mở cửa cho cô.

Thì Tri Hứa siết chặt cán ô đến trắng bệch cả đốt ngón tay, cô nghẹn giọng nói với Tiểu Võ: "Hồ sơ của cô ấy có sai sót, điều tra lại cho tôi."

Nhận ra người mà giáo sư nhắc đến là Trình Ý, Tiểu Võ vội vàng vâng lệnh.

...

Nghĩa trang xây dựa vào vách núi, lúc này có một bóng hình gầy gò, thanh cao đứng độc đạo trước một ngôi mộ.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, tiếng mưa rơi trên mặt ô nghe trầm đυ.c. Trên bia mộ khắc dòng chữ mạ vàng: Người vợ quá cố Hoắc Xu.

Bên dưới có dòng chữ nhỏ: Ngày dài vĩnh cửu, kinh vĩ không dời, xích hoàng không lệch — Chồng Thì Thư Miên lập.

Người phụ nữ trong bức ảnh đen trắng cũng có một nốt ruồi lệ ở đuôi mắt trái, giống Thì Tri Hứa đến sáu phần.

Bỗng nhiên, một giọng nói đầy nộ khí vang lên: "Sau này đừng đến đây nữa."

Thì Tri Hứa không quay đầu: "Bà ấy là mẹ tôi."

Phía sau cô, Thì Thư Miên diện bộ đồ Trung Sơn, khí chất nho nhã, cặp kính gọng đen càng làm tăng thêm vẻ học thức.

"Ta không muốn Xu Nhi nhìn thấy con." Ông lạnh lùng đáp.

Thì Tri Hứa xoay người hỏi: "Dựa vào đâu?"

Thì Thư Miên nhìn bức ảnh vợ với ánh mắt quyến luyến, rồi dời sang con gái với vẻ mặt sa sầm: "Vậy con nói đi, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi không nhớ." Thì Tri Hứa cụp mắt che giấu cảm xúc.