Chương 10

Trình Ý gõ nhẹ lên mặt bàn, gây áp lực ngầm: "Vô Tụng luôn hướng tới sự bình đẳng giới trong môi trường công sở, hơn nữa cách làm này rất dễ khiến chúng tôi rơi vào khủng hoảng danh tiếng."

Đạo diễn Lý đầy vẻ lúng túng, nhìn sang người phụ nữ trẻ tuổi nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh. Trình Ý nhìn theo hướng đó, thấy người phụ nữ khẽ gật đầu, lập tức đạo diễn Lý như trút được gánh nặng.

Ông đứng dậy cười nói: "Luật sư Trình góp ý rất đúng, chúng tôi sẽ điều chỉnh lại thỏa thuận theo yêu cầu mới sớm nhất có thể."

Trình Ý hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại thì điều này không có hại gì cho Vô Tụng, cô cũng đứng dậy: "Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."

"Được, chúc hợp tác vui vẻ."

Quay lại văn phòng, Trình Ý bắt đầu một ngày làm việc mới. Đang viết văn bản thì điện thoại trên bàn rung bần bật. Nhìn thấy tên người gọi, mí mắt cô giật liên hồi, mãi sau mới miễn cưỡng bắt máy.

"Lăn về nhà cho ta ngay!" Giọng nói đầy khí thế xuyên thủng loa điện thoại.

Trình Xuyên gầm lên: "Con giỏi lắm rồi, dám không nói năng gì với gia đình mà đi đăng ký kết hôn với người ta luôn rồi à?"

Đưa điện thoại ra xa một chút, Trình Ý lẩm bẩm: "Ba, chẳng phải mọi người cứ giục con lấy chồng suốt sao?"

"Bớt nói nhảm đi, về nhà ngay lập tức!"

Tút tút!

Trình Ý: "..."

Thế là, vào ngày đầu tiên lên chức cộng sự, luật sư Trình "tận tụy" đã bỏ công việc giữa chùng.

Trang viên của nhà họ Trình nằm ở một ngọn núi vùng ngoại ô, thưa thớt bóng người, giống như một nơi ở ẩn tách biệt với thế gian. Đường đèo quanh co là con đường duy nhất dẫn lên đó. Lúc này, trên con đường uốn lượn, một chiếc xe màu bạc đang lao vun vυ"t.

Trong xe, Trình Ý một tay cầm vô lăng, trên sống mũi cao vυ"t đeo một chiếc kính râm.

Ầm ầm!

Trong gương chiếu hậu, một chiếc siêu xe màu đỏ lao tới rất nhanh, chiếm lấy làn đường của Trình Ý, sau đó còn ngang ngược nháy đèn phanh.

Cực kỳ kiêu ngạo.

Chiếc xe bạc lập tức phanh gấp, lốp xe ma sát dữ dội với mặt đường, bốc lên từng lớp khói đen.

Chốc lát sau, cửa chiếc siêu xe đỏ chậm rãi đẩy ra, tà váy đỏ rực rỡ buông xuống...

"Chết tiệt!" Nhìn rõ người bước xuống, Trình Ý đập mạnh lên vô lăng.

Những ai quen biết Trình Ý đều thấy cô ôn hòa lễ độ, là sự kết hợp hoàn hảo giữa nét rạng rỡ và dịu dàng. Nhưng lúc này...

Chuyện gì cũng có ngoại lệ, và Khương Hủ chính là ngoại lệ đó.

Trình Ý nhíu chặt mày, tháo kính râm xuống rồi mở cửa xe, trầm giọng nói: "Khương Hủ, cậu không cần mạng nữa à?"

"Cậu kết hôn thật rồi sao?" Ánh mắt Khương Hủ vằn lên những tia máu, vẻ mặt u ám.

"Đúng vậy." Trình Ý hỏi ngược lại: "Không phải cậu đang ở nước ngoài sao? Sao lại..."

Khương Hủ ngắt lời cô: "Tôi không tin, trừ khi cậu chứng minh cho tôi thấy."

Trình Ý và Khương Hủ vốn đối đầu nhau từ nhỏ đến lớn, cô đã chứng kiến quá nhiều hành vi kỳ quặc của đối phương nên lần này cũng chỉ coi như một chuyện nhỏ nhặt, không đáng để tâm.

"Đã về sớm thì luật sư Khương cũng nên sớm quay lại văn phòng đi." Trình Ý không buồn để ý đến Khương Hủ, quay người rời đi: "Nếu không khách hàng của cậu bị tôi nẫng tay trên hết đấy."

Khương Hủ không ngăn Trình Ý, mà cũng chẳng thể ngăn nổi. Cô đứng lặng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn theo ánh đèn hậu xe dần biến mất.

"Hừ."

Không biết qua bao lâu, một tiếng tự giễu khẽ vang lên rồi tan biến vào cơn gió núi...

"Đĩa kìa, nhanh lên! Ái chà, lão Lý, ông làm ăn kiểu gì thế hả?"