Trình Ý được một người đẹp khí chất thoát tục cứu mạng, nhưng cô ngàn lần không ngờ tới, người nọ lại muốn... lấy ơn báo đáp! Trong phòng bệnh, bản hợp đồng hôn nhân một lần nữa hiện ra trước mắt. Thì …
Trình Ý được một người đẹp khí chất thoát tục cứu mạng, nhưng cô ngàn lần không ngờ tới, người nọ lại muốn... lấy ơn báo đáp!
Trong phòng bệnh, bản hợp đồng hôn nhân một lần nữa hiện ra trước mắt.
Thì Tri Hứa hờ hững vuốt ve chuỗi hạt trên cổ tay, lời nói đầy ẩn ý: "Tâm sinh tướng, một người xinh đẹp như luật sư Trình đây, chắc hẳn sẽ không phải hạng người bội bạc..."
Trình Ý: "..."
Hiểu rồi.
Cô vung tay một cái ra quyết đoán, dù sao cũng chẳng mất gì cả, cuộc hôn nhân này cô đồng ý!
Thế nhưng, Trình Ý còn "tự tìm đường chết" khi thêm vào một điều khoản miễn trừ trách nhiệm: Trong một chừng mực nhất định, cho phép đối phương có các hành vi thân mật.
Cho đến một ngày nọ, người đẹp "hệ Phật" kia chẳng còn giữ vẻ thanh tịnh thường ngày mà ấn cô xuống giường.
"Luật sư Trình, không biết thế này... có được miễn trách nhiệm không?"
Trình Ý che mắt, hơi thở dồn dập: "Miễn... được miễn trách nhiệm."
...
Phó viện trưởng Thì ở học viện bên cạnh vốn rất kỳ lạ. Chỉ cần Trình Ý nhìn người khác thêm một cái, người nọ liền lập tức thu thập tài liệu, đưa ra những phân tích đầy tính chuyên môn để "cảnh báo" cô:
"Sắc mặt xanh xao, có dấu hiệu thận yếu, không ổn."
"Mạch đập yếu, sức khỏe kém, không ổn."
Trình Ý lên tiếng: "Tôi thấy giáo sư Thì đây khá là phù hợp đấy."
Người vốn luôn điềm tĩnh bỗng khựng lại, ánh mắt né tránh: "Không hợp."
Trình Ý cười lạnh: "Hừ."
Về sau, Trình Ý bị một người theo đuổi ở học viện làm phiền. Điều bất ngờ là lần này cô lại nhận lấy tấm thiệp mời đến một nhà hàng sang trọng đầy lãng mạn.
Phó viện trưởng Thì vừa kết thúc hội thảo cầm theo cặp tài liệu tình cờ đi ngang qua, cái nhìn lạnh thấu xương của cấp trên khiến người theo đuổi kia sợ tới mức không dám nói một lời.
Phó viện trưởng Thì đưa người về nhà, suốt quãng đường vẻ mặt không thay đổi.
Thế nhưng, vừa bước qua cửa còn chưa kịp đóng chặt, cặp tài liệu đã rơi phịch xuống đất. Trình Ý bị ép sát vào cánh cửa, người nọ ôm lấy cô, tựa đầu lên vai cô làm nũng.
Không nhìn thấy biểu cảm, cô chỉ nghe thấy giọng nói vốn luôn lý trí và lạnh nhạt ấy nay hiếm khi trở nên trầm lắng, như chiếc vò rượu gốm lâu năm trong xưởng ủ rượu.
"Tôi ghen rồi, em dỗ dành tôi đi."
"Tôi chỉ dỗ dành vợ mình thôi."
"Tôi có thể làm vợ em."
Trình Ý nở một nụ cười lười biếng: "Chẳng phải là không phù hợp sao, giáo sư Thì?"
...
Nữ luật sư ưu tú quyến rũ và lôi cuốn và Nữ giáo sư dịu dàng, hệ Phật, thảm thương.
Lưu ý: hai nhân vật chênh lệch khoảng 3 tuổi, cưới trước yêu sau.
Tg ko ra chap mới àk