“Tôi đắc tội với anh sao?” Thật ra cô cũng không phải người có nhiều kiên nhẫn, gương mặt nhỏ nhắn lập tức sa sầm, hỏi thẳng.
“Có chuyện gì?” Anh giương mắt lên, giọng chẳng chút kiên nhẫn, đôi mắt trời sinh đã sâu, lông mày ép xuống khiến cả gương mặt lộ ra vẻ ngông cuồng, khó gần, không dễ trêu chọc.
Ôn Cừ Hoa chưa từng bị ai đối xử như vậy, sắc mặt trở nên khó coi, đôi môi mím chặt.
Ánh mắt hai người giao nhau, trong không khí như có lửa âm ỉ cháy.
Đúng lúc đó, có người từ quán nướng gọi anh, nhìn thấy cô không nói gì, mặt mày lạnh tanh, anh liền quay lưng bỏ đi.
Ôn Cừ Hoa thầm thề trong lòng, từ giờ sẽ không nói với anh thêm một lời nào nữa.
Dương Khâm làm việc ở huyện có tiếng, thường được mời gọi, hôm nay có một ông chủ nhỏ mời anh ăn cơm, muốn bàn chuyện hợp tác.
Nhà ga cũ ở Lang Thành chuẩn bị được trùng tu, là một dự án lớn, nhưng muốn nhận được công trình đó thì phải bỏ hẳn bên công trường hiện tại.
Làm ở công trường tuy ổn định, nhưng không so được với dự án nhà ga, làm một hai năm là có thể đứng vững chân ở Lang Thành.
“Cậu theo tôi làm xong công trình nhà ga, sau này hợp tác lâu dài, tôi chuyên đi lấy dự án nhà nước, cậu nhận thầu công trình. Người mà, phải hướng lên cao mà đi, Dương Khâm, tôi thật lòng coi trọng cậu.”
“Làm vài năm, đủ tiền cưới vợ xây nhà.” Ông chủ nhỏ biết Dương Khâm còn độc thân, đàn ông mà, ham kiếm tiền cũng chỉ vì thể diện, vì vợ con.
Dương Khâm nghe đến từ “cưới vợ”, chỉ cười nhạt, không để tâm.
Anh nâng ly, cụng với ông chủ một cái, trong lòng nghĩ gì, không ai đoán được từ biểu cảm của anh.
Ở công trường, anh cũng coi như là một nhà thầu nhỏ, có đội thi công riêng, nhận được đủ kiểu công việc, tính tiền nhanh gọn.
Dự án nhà ga tất nhiên là hạng mục tốt, nhưng lại kéo dài đến một hai năm, lại còn giữ lương, trong khi bà nội anh cần tiền thuốc thang, viện phí, có quá nhiều thứ phải cân nhắc.
Cuối cùng, anh chỉ khéo léo từ chối, nói sẽ về suy nghĩ thêm.
Hai tiếng trôi qua trong chén rượu lời mời, giữa chừng anh thỉnh thoảng nhìn thấy Ôn Cừ Hoa bưng chè đưa đến quán nướng.
Gần đây tối nào cô cũng mở cửa bán hàng, hiển nhiên là buổi tối đông khách, cô vì thế mà dời luôn thời gian đi ngủ dưỡng da.
Nhưng vì chuyện hôm trước, mỗi lần Ôn Cừ Hoa qua đưa đồ ăn, đều không thèm liếc nhìn anh lấy một cái.
Trái lại, Dương Khâm uống chút rượu, không kiềm được ánh mắt, thi thoảng lại vô thức tìm kiếm bóng dáng cô.
“Thế tôi về chờ tin tốt của cậu nhé.”
Tiễn ông chủ nhỏ đi, Dương Khâm đứng dậy, uống không ít, mùi rượu cũng không nhẹ.
Vừa bước ra thì đúng lúc chạm mặt Ôn Cừ Hoa.
Hương thơm thoảng qua, anh vô thức quay đầu lại.
Cô hình như lại kết thêm bạn mới, dưới sự nhiệt tình của khách, mím môi uống một ngụm bia lạnh được mời từ họ.
Tiếng cười nói rộn ràng, hoàn toàn không liên quan gì đến anh.
Ánh mắt Dương Khâm trầm xuống, quay người rời đi.
Tới khi Ôn Cừ Hoa dọn dẹp cửa tiệm xong thì cũng đã hơn mười một giờ rưỡi, cô cầm túi xách và đèn pin, đi về hướng công trường.
Đèn đường đã tắt, cô mặc chiếc sườn xám xanh nhạt bó eo, tà váy viền trắng, chân đi giày xăng đan, làn da trắng nõn lộ ra dưới ánh trăng như bạch ngọc.
Đêm khuya se lạnh, cô khoác thêm chiếc áo mỏng trắng, có vẻ như mấy nốt dị ứng đã gần khỏi, khuôn mặt kia, dù dưới ánh trăng mờ cũng nổi bật vô cùng.
Ánh trăng như thể cũng muốn dành riêng cho cô ánh sáng dịu nhẹ, khiến cả người cô như tỏa hào quang mềm mại.
Dương Khâm đứng dưới bóng tối bên tường, nhìn cô lặng lẽ bước qua, đã gần mười hai giờ, xung quanh không ít khách từ quán nướng say khướt, cô lại một mình đi đoạn đường này, vì kiếm tiền, đến cả an toàn bản thân cũng không màng.
Ánh mắt anh tối sầm, giữ khoảng cách mười mét, lặng lẽ đi theo phía sau, cho đến khi cô vào cổng công trường, rồi đến dưới khu nhà ký túc.
Cô ở tầng hai, đi theo cầu thang lên, tắt đèn pin, đèn tầng hai chiếu xuống, soi rõ gương mặt nghiêng tinh xảo của cô.
Dương Khâm đứng dưới bóng cây, nhìn cô lấy chìa khóa mở cửa, rồi đóng lại.
Anh cảm thấy mình thật điên rồi, âm thầm tiễn cô về mà không nói lời nào, hai người còn chẳng thể gọi là bạn, anh chỉ biết tên cô, còn lại, tuổi tác sở thích, chẳng biết gì hết.
Giờ thì cũng biết rồi, cô có vị hôn phu, cô đến Lang Thành là để tìm người đàn ông khác, anh càng nên tránh xa một chút, không nên lại gần.
Dương Khâm đứng một lúc, rồi quay người rời đi.
Từ nay về sau, Ôn Cừ Hoa bận rộn với cửa tiệm, Dương Khâm thì vùi mình vào công trường, mỗi người một việc, không dính dáng gì đến nhau.
Có điều, thím Lục có nhắc nhở Ôn Cừ Hoa chú ý an toàn, cháu trai bà ấy làm ở quán nướng, nếu thấy quán không bận, bà sẽ sai cậu đưa Ôn Cừ Hoa về.
Ôn Cừ Hoa cảm kích thím Lục, tặng cho cháu trai bà ấy một bao lì xì, xem như thù lao.
Cuộc sống tạm gọi là yên ổn, mọi việc dần vào quỹ đạo, chỉ là bên thám tử vẫn chưa có tin tức gì.
Lúc này, Ôn Cừ Hoa đang thu dọn đồ đạc ở ký túc xá công trường. Dị ứng trên người cô sớm đã khỏi, tòa nhà cũng đã thông thoáng, cô định ở lại thêm một đêm, ngày mai sẽ chuyển đi.
Phòng này là Dương Khâm giúp cô thuê, theo lý thì cô nên cảm ơn anh, nhưng sau lần chạm mặt đó, cô đã thề sẽ không bao giờ để ý tới anh nữa. Không ngờ, sống chung ở công trường, cô lại chẳng gặp lại anh lần nào.
Nghĩ đến cũng buồn cười, chắc anh thật sự thấy cô phiền, đến tận lực không muốn dính dáng gù đến cô.
Lần đầu tiên trong đời bị người khác ghét bỏ, trkng lòng Ôn Cừ Hoa không khỏi cảm thấy ấm ức.
Nhưng có lẽ sau này cũng sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại nữa.
Cô vừa nghĩ xong, đang chuẩn bị đi ngủ thì bất ngờ có chuyện xảy ra, nửa đêm thím Chu gõ cửa dồn dập, giọng gấp gáp: “Tiểu Ôn, mau dậy đi!”
Cô lơ mơ tỉnh dậy ra mở cửa: “Có chuyện gì vậy thím?”
Thím Chu nắm lấy tay cô, tay còn run lên: “Công trường có người chết rồi...”
Cơn buồn ngủ của Ôn Cừ Hoa lập tức bay sạch, sắc mặt tái nhợt.
“Cháu chẳng phải ngày mai định chuyển đi rồi sao? Đừng chần chừ nữa, đêm nay đi luôn đi. Trời chưa sáng, chắc người nhà nạn nhân sẽ đến làm loạn, đến lúc đó bị chặn trước cổng thì khó ra được.”