Chương 8

Về đến phòng, cô phun thuốc diệt muỗi khắp mọi ngóc ngách, mùi xịt quá nồng khiến cô ngộp thở, phải vội lao ra ngoài hành lang.

Cô đứng dựa vào lan can, thở dài một hơi thật sâu.

Đúng lúc đó, thím Chu tan ca về, cố ý lại đây chào hỏi cô: “Tiểu Ôn, để thím rửa tay xong lát nữa qua bôi thuốc cho cháu nha.”

“Cảm ơn thím nhiều ạ.”

“Đúng rồi, cháu đã ăn cơm chưa? Nếu không qua nhà thím ăn đi.”

“Cháu ăn rồi ạ.” Ôn Cừ Hoa đương nhiên sẽ không xem lời nói khách sáo của người ta là thật, cô có ăn chút bánh trôi rượu nếp trong tiệm, nhưng thật ra do dị ứng khắp người nên cô cũng không muốn ăn gì.

Chỉ là đến Lang Thành đã hơn mười ngày, người cô cần tìm vẫn không có chút tin tức nào, “thanh tiến độ” nhiệm vụ hoàn toàn giậm chân tại chỗ.

Cô cảm thấy có chút phiền.

Cô chỉ cho mình thời gian một năm, một năm sau cô chắc chắn phải về Cảng Thành.

Tiểu Tín ở căng tin ăn tối xong trở về ký túc xá, vừa bước vào liền thấy Dương Khâm đang ngồi vá lại chiếc quần bị sờn rách.

Cậu ta không nhịn được mà nói: “Anh Dương, anh cũng kiếm được không ít mà, sao lại tiết kiệm với bản thân như thế?”

Dương Khâm cúi đầu, im lặng không đáp, chỉ chăm chú vào việc trong tay.

Anh dẫn mấy anh em từ làng chài nhỏ ra ngoài làm công trình, có lúc còn nhận thêm việc bên ngoài nên đúng là cũng kiếm được, tuy không phải giàu có gì nhưng cũng chẳng đến mức nghèo kiết xác, dù vậy, để mua một chiếc váy mấy trăm đồng thì đúng là quá sức.

Tiểu Tín lại cảm khái nói: “Không biết vị hôn phu của bà chủ Tiểu Ôn là người thế nào mà khiến cô ấy lặn lội đường xa như vậy để tìm đến. Nếu có người vì em như thế, có chết em cũng không tiếc.”

Động tác xâu kim của Dương Khâm khựng lại, ngón cái và ngón trỏ siết chặt sợi chỉ.

Cô có vị hôn phu.

Vậy mà lại tuỳ tiện nhảy vào lòng anh, còn dắt tay anh đi như thế.

Ánh mắt Dương Khâm tối sầm lại, sợi chỉ bị anh kéo mạnh đến mức đứt phựt. Anh quăng cái quần sang một bên, đứng dậy bước ra ngoài.

“Anh đi đâu đấy?”

“Có việc, ra ngoài xem chút.”

Thật là cố gắng.

Nhưng Tiểu Tín cảm thấy Dương Khâm cố gắng như vậy thật không có hy vọng, ai mà chẳng biết bệnh của bà nội Dương là không chữa được. Người già rồi, cho dù có đổ bao nhiêu tiền cũng không thể thắng được Diêm Vương đoạt người.

Bà nội Dương còn sống, đối với Dương Khâm mà nói là một gánh nặng, nhưng ít nhất cũng là một điểm tựa. Nếu một ngày bà nội Dương mất đi, cậu ta thật sự lo lắng cho Dương Khâm, anh là người sống vì trách nhiệm, nếu mất đi người để gánh vác, chẳng còn lý do để tồn tại nữa.

Tiểu Tín được Dương Khâm đưa từ làng chài nhỏ ra, cho nên cậu ta thật lòng hy vọng Dương Khâm có thể gặp được người mình thích.

Trước đây cậu ta còn tưởng bà chủ Tiểu Ôn như vậy nói không chừng Dương Khâm sẽ thích, nhưng lại không thấy Dương Khâm nhìn nhìu thêm vài lần.

Hiện tại càng không trông chờ, hóa ra bà chủ Tiểu Ôn đã có vị hôn phu.

Dương Khâm bận rộn đến tận hơn 10 giờ tối, trời đã tối đen, lúc quay về đi ngang qua tiệm đồ nướng, anh theo bản năng liếc nhìn sang bên cạnh thì phát hiện đèn ở tiệm kế bên vẫn sáng.

Anh đi qua, vừa lúc từ cửa sổ đang mở có thể nhìn thấy bóng người đang bận rộn bên trong.

Đã trễ thế này, cô còn chưa đóng cửa.

Dương Khâm thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào tiệm tạp hóa bên cạnh: “Chú Trương, lấy cháu bao thuốc.”

Bên trong, Ôn Cừ Hoa đang làm món chè lạnh, đều là khách của tiệm đồ nướng gọi. Nhờ vị trí gần tiệm đồ nướng mà tiệm của cô cũng có chút khách.

Vốn dĩ giờ này là lúc cô đi ngủ rồi, nhưng lúc nãy thím Chu tới giúp cô bôi thuốc, hai người vừa vào phòng đã bị mùi thuốc xịt muỗi xộc đến ngạt thở, thím Chu bất đắc dĩ cười nói: “Không cần xịt nhiều thế đâu! Mùi này chắc phải cả đêm mới bay hết đấy!”

Vì thế Ôn Cừ Hoa đành tới tiệm tiếp tục buôn bán, cô định xong việc thì sẽ ngủ tạm dưới dưới lầu một đêm, cũng không dám quay lại căn phòng đó, sợ bị ‘ngộ độc’.

Dù kiếp này hay kiếp trước, cuộc sống của cô luôn có người chăm sóc, sau sự cố kiếp trước, người trong nhà càng thuê người giúp việc để lo cho cô mọi thứ, chuyện sinh hoạt thường ngày cô thật sự là thiếu kỹ năng trầm trọng.

“Tiểu Ôn, cho thêm hai phần chè lạnh.”

“Có ngay~.”

Dương Khâm đứng hút thuốc bên trong tiệm tạp hóa đều có thể nghe được tiếng cô ngọt ngào vang lên.

Chú Trương tranh thủ trò chuyện: “Tiểu Dương à, cháu còn nhớ cô cháu gái nhà mẹ đẻ của vợ chú không? Con bé học xong trung cấp rồi, giờ được phân về dạy ở trường trung học Lang Thành, không phải điều kiện quá tốt, nhưng cũng không tệ. Cháu có muốn gặp thử không? Không được cũng không sao, coi như kết bạn thôi.”

Vợ chú Trương thấy nhà Dương Khâm sạch sẽ, chỉ có bà nội, bản thân anh lại biết kiếm tiền, dù học vấn không cao nhưng dáng dấp thì tốt, lại chăm chỉ là mẫu đàn ông lý tưởng để kết hôn, cô cháu gái từng gặp Dương Khâm một lần, vừa gặp liền nhìn trúng.

Dương Khâm tùy tiện "Ừm" một tiếng, tâm trí toàn là giọng của Ôn Cừ Hoa, căn bản không nghe rõ chú Trương nói gì, chờ phản ứng lại thì đã thấy chú Trương cười nói: “Được rồi, vậy hẹn nhé!”

Đã không kịp từ chối.

Anh nhíu mày, cầm bao thuốc rời đi. Lúc sắp ra khỏi cửa, vừa vặn thấy cô bưng chè đi ra, nhẹ nhàng bước về phía tiệm đồ nướng.

Ai cũng gọi cô là “bà chủ Tiểu Ôn”, trò chuyện với cô, cô cũng nhẹ nhàng đáp lại, lúc nào cũng giữ nụ cười dịu dàng, với ai cũng giống nhau.

Dương Khâm không quay đầu lại, nhưng nghe thấy giọng cô, đầu anh liền đau như búa bổ, cứ như tiếng nói ấy có thể len lỏi vào mọi ngóc ngách trong đầu anh.

Cứ như vậy lại qua mấy ngày, Ôn Cừ Hoa và Dương Khâm vẫn không gặp lại nhau dù vẫn cùng sống ở công trường.

Trong khi đó, Ôn Cừ Hoa lại làm quen với không ít nữ công nhân khác, dần dần ai cũng thành khách quen của tiệm.

Ôn Cừ Hoa có khuôn mặt đẹp, khí chất cao ngạo, nhưng giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ, chỉ cần cô muốn, thật sự có thể hòa hợp với bất kỳ ai.

Chỉ có Dương sư phụ là ngoại lệ, cô chẳng hiểu nổi, sao từ hôm ở nhà tắm trở về, mỗi lần hai người mặt đối mặt đi ngang qua, anh đều giả vờ không quen biết.

“Này.” Cô không còn gọi là “Dương sư phụ” nữa, giọng cũng chẳng còn dịu dàng như trước, Ôn Cừ Hoa đứng trước cửa sổ, cô gọi người đàn ông đang đi ngang qua tiệm.