Chương 7

Ôn Cừ Hoa cũng không dám nhìn, cô sợ nhất là sâu, chỉ thấy cả người ngứa ngáy khắp nơi, trong lòng hoảng sợ lùi lại nửa bước rồi hỏi: “Là con gì thế? Sâu lông à?”

Anh khẽ nhếch môi: “Con rệp.”

Con rệp? Cũng chẳng khá hơn sâu lông là bao, cô lập tức cảm thấy vai áo mình bẩn rồi, chỉ muốn đi tắm ngay, vô thức kéo lấy tay anh: “Đi nhanh lên!”

Dương Khâm bị cô kéo đi, ánh mắt hơi trầm xuống, cô đối với ai cũng tùy tiện nắm tay như vậy sao?

Tắm ở nhà tắm công cộng phải có phiếu tắm, dĩ nhiên Ôn Cừ Hoa không có, Dương Khâm từ phía sau rút ra hai phiếu, đưa cho bác bảo vệ.

“U, sao cậu cũng tới tắm rửa?” Bác bảo vệ rất quen thuộc Dương Khâm, vừa cười vừa trêu, ánh mắt nhìn sang cô gái lạ bên cạnh anh đầy hàm ý.

Dương Khâm bình thường toàn dùng nước lạnh tắm rửa qua loa, chưa bao giờ vào nhà tắm.

Dương Khâm lười giải thích, chỉ chỉ cho Ôn Cừ Hoa: “Bên kia, nhà tắm nữ.”

Ôn Cừ Hoa xách rổ đồ chạy vội sang, bước chân hấp tấp.

“Bác đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy.” Giọng điệu Dương Khâm nhàn nhạt, tới cũng tới rồi, anh dứt khoát tìm người kỳ lưng cho mình luôn.

Chờ anh tắm xong, bác bảo vệ cười nói: “Cô gái kia còn chưa ra đâu, cậu chờ chút đi.”

Dương Khâm liền đứng ngoài cửa, dựa vào tường châm điếu thuốc. Anh vừa mới tắm xong mái tóc vẫn còn ướt, dưới ánh đèn không mấy sáng, gương mặt góc cạnh thêm phần lạnh lùng. Anh nhìn chằm chằm xuống đất, chẳng biết đang nghĩ gì.

Một điếu thuốc hút xong, lại đợi một hồi lâu, Ôn Cừ Hoa mới chậm rì rì ra tới.

Cô tắm rất lâu, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, cả người như phủ một lớp sương mỏng, tóc chỉ lau khô sơ bằng khăn, còn hơi ướt, lòa xòa thả xuống, nhìn cô lúc này chẳng khác nào một quả đào mật vừa lột vỏ, mềm mịn, căng mọng, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.

Cảm giác được ánh nhìn, Ôn Cừ Hoa quay đầu nhìn về phía cửa, đèn ngoài hành lang mờ mờ khiến cô nhất thời không nhìn rõ vẻ mặt của anh, cô đi tới hỏi: “Thùng rác ở đâu?”

“Đưa tôi là được.” Anh đưa tay ra, ý bảo có gì muốn vứt thì để anh làm giúp.

Kết quả giây tiếp theo, cô nhanh tay đặt một chiếc váy vào tay anh, chất vải mềm mại, mỏng nhẹ, thoang thoảng hương thơm, chính là chiếc váy ren hồng mà cô mặc trước đó.

Anh hơi nhíu mày: “Không cần nữa à?”

Ôn Cừ Hoa gật đầu, váy bị con rệp dính qua, cô không muốn mặc lại nữa.

Dương Khâm nhìn chiếc váy trong tay, trầm mặc một lát. Nghe nói quần áo cô mặc đều đắt tiền, nhưng chỉ vì có côn trùng bò qua mà cô không thèm tiếc, nói bỏ là bỏ.

“Được.” Anh cũng không nói gì thêm, mỗi người có cách sống riêng.

Lúc này, gió đêm vẫn có chút lạnh, Dương Khâm cố tình đi ở phía trước, chắn gió cho cô.

Suốt đoạn đường anh không nói thêm lời nào, sau khi đưa cô về tới phòng rồi quay người đi ngay, không nấn ná một giây.

Ôn Cừ Hoa cảm thấy không thể hiểu được, hay là nói anh đang khó chịu vì cô quá phiền phức?

Dương Khâm quay lại ký túc xá tầng trệt, bước tới thùng rác, định tiện tay vứt chiếc váy đi. Nhưng vừa nhìn lại chiếc váy mềm mại trong tay, chẳng hiểu nghĩ gì, anh lại quay người đi tới bồn rửa tay.

Chờ giặt sạch ba lần, anh cúi đầu nhìn chiếc váy trong tay, bỗng nhiên cảm thấy mình thật sự điên rồi.

Tối hôm đó, Ôn Cừ Hoa tự mình bôi thuốc lần nữa, phía sau lưng có chỗ với không tới, cô đành nhịn, nằm trên chiếc giường đơn sơ của ký túc xá, cố gắng làm quen với sự thiếu tiện nghi.

Cả đêm ngủ không ngon, giường cứng, người ngứa, sáng hôm sau thức dậy tinh thần kém hẳn, hưng cô vẫn chỉnh trang lại bản thân, đeo kính râm và khẩu trang ra tiệm mở cửa buôn bán như thường.

Tầng một thông gió, nhiều cửa sổ nên ít bị ảnh hưởng hơn, chủ yếu là cô quá rảnh rỗi.

Thím Lục cầm chén bánh trôi rượu nếp mà Ôn Cừ Hoa đưa, vừa ăn vừa cảm thấy ngọt tận tim, ghé vào trước cửa sổ nói chuyện phiếm với cô, cũng có vài phần tò mò: “Tiểu Ôn à, sao cháu từ tận phương Nam lặn lội ra phương Bắc, đến Lang Thành nhỏ của chúng ta mở tiệm thế?”

Ôn Cừ Hoa một tay chống cằm, lười biếng tựa vào cửa sổ, bịa đại: “Nghe nói ông nội cháu năm xưa từng đính hôn cho cháu với một người ở Lang Thành này, giờ cháu đến đây tìm thử.”

Hóa ra là tìm vị hôn phu à! Thím Lục hai mắt sáng rỡ, tò mò hỏi tiếp: “Vị hôn phu đó tên họ là gì? Nói không chừng thím lại quen!”

Ôn Cừ Hoa lắc đầu: “Cháu cũng không rõ, chỉ biết người đó là người Lang Thành thôi.”

“Không biết thì tìm kiểu gì?”

“Anh ấy mà biết cháu họ Ôn, từ Cảng Thành đến, chắc chắn sẽ đem tín vật đến nhận người.” Ôn Cừ Hoa cười tủm tỉm nói.

Thím Lục chưa từng gặp kiểu tìm chồng như vậy, nhưng cũng hóng được một tin tức lớn, hóa ra Tiểu Ôn ngàn dặm xa xôi là tới tìm vị hôn phu!

Thấy bà ấy rời đi trong vẻ hứng khởi, Ôn Cừ Hoa chỉ cười mà không nói.

Làm gì có vị hôn phu nào, cô chỉ viện cớ mà thôi, như vậy cũng coi như tự cấp cho mình một cái bùa hộ mệnh, tránh những trêu chọc rắc rối không cần thiết, cô không muốn đi ứng phó với những hoa đào thối đó.

Đợi chuyện này lan ra, mấy gã đàn ông cố tình ghé mua đồ để ngắm cô chắc sẽ ít lại.

Chiều hôm đó, khi cô ra tiệm tạp hóa mua thuốc xịt muỗi, chú Trương chủ tiệm tạp hóa cũng nhịn không được cười hỏi cô: “Tiểu Ôn xinh đẹp vậy, vị hôn phu chắc cũng phải xuất chúng mới có thể xứng được!”

“Đâu có đâu có.” Ôn Cừ Hoa cười khiêm tốn, thanh toán tiền rồi xách chai xịt muỗi về ký túc xá ở công trường, đêm qua cô lại bị muỗi cắn.

Trên đường về gặp không ít người quen, ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt hóng hớt. Ôn Cừ Hoa cũng không thèm để ý, chờ đến khi nhìn thấy một bóng dáng quen hơn, cô bất giác vui mừng gọi: “Dương sư phụ~.”

Tiểu Tín quay đầu lại nhìn, hưng phấn nói: “Anh, bà chủ Tiểu Ôn gọi anh kìa!”

Dương Khâm toàn thân cứng đờ, đương nhiên là anh nghe thấy, nhưng anh không quay lại, ngược lại còn đi nhanh hơn.

Tiểu Tín không hiểu chuyện gì, Ôn Cừ Hoa cũng cảm thấy xấu hổ, anh không để ý tới cô.

“Bà chủ Tiểu Ôn đừng để bụng, chắc anh Dương đang nghĩ ngợi gì đó, không nghe thấy thôi, cô đừng để ý.” Tiểu Tín thay Dương Khâm giải thích.

Ôn Cừ Hoa tất nhiên không để bụng, tuy rằng cô cảm thấy hôm qua mình và Dương Khâm có vẻ thân hơn một chút, nhưng thật ra bọn họ vẫn chưa đủ thân, ít nhất đến tên đầy đủ của anh, cô còn chưa biết.