Cô đứng hình, không cần nhìn cũng biết, gương mặt cô giờ hẳn là đầy vẻ ghét bỏ.
Dương Khâm chẳng buồn quan tâm, chỉ dặn dò: “Tôi sẽ nói với thím Chu, bà ấy sẽ lên giúp cô bôi thuốc ở phía sau lưng, tôi đi trước.”
“Ừ.” Đối với anh rời đi, cô một chút cũng không có phản ứng.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm cái giường tầng trước mặt, như đang thấu hiểu một chân lý mới của cuộc đời.
Có lẽ, chỉ trong một tháng, cô sẽ thật sự lĩnh hội được bài học mà ba cô từng nói, sự khác biệt giàu nghèo được kéo giãn sau công cuộc cải cách mở cửa.
Cô từ năm 2014 trở về 1988, nhất định phải làm người có “tầm vóc”.
Ôn Cừ Hoa hít sâu một hơi, bắt đầu tìm đồ lót giường rồi tự bôi thuốc.
Một lúc sau, có một người phụ nữ xa lạ gõ cửa, cô đi mở cửa, đối phương tự giới thiệu họ Chu.
Ôn Cừ Hoa lễ phép chào hỏi, mời bà ấy vào.
Lưng cô cũng nổi mẩn đỏ, đúng là khó bôi thuốc, thím Chu nhìn làn da trắng nõn của cô giờ đầy những nốt đỏ, cũng hít một hơi.
“Nghiêm trọng như vậy? Cô gái, phải chú ý đấy. Làm nghề xây dựng như chúng tôi biết rõ, có người còn vì vật liệu mà mắc bệnh bạch cầu rồi mất mạng ấy.”
Ôn Cừ Hoa tất nhiên hiểu rõ, cô đã đo nồng độ hóa chất sau khi sửa nhà, cứ ngỡ an toàn rồi, đâu biết năm 1988 những con số thí nghiệm này chẳng đáng tin chút nào!
Thím Chu rất nhiệt tình, còn giúp cô lấy nước và dọn dẹp giường ngủ.
Cuối cùng, Ôn Cừ Hoa lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay đưa cho thím Chu làm quà cảm ơn.
Thím Chu chạm vào chất liệu mềm mịn, từ chối mấy lần rồi cũng nhận, vì bà ấy biết Ôn Cừ Hoa thật tâm muốn tặng.
Ôn Cừ Hoa không nói chiếc khăn ấy mấy chục đồng, cô sẽ sống ở đây một tháng, hy vọng thím Chu có thể giúp mình nhiều hơn.
Thím Chu cầm khăn rời đi, không cần cô mở lời cũng đã tự nhủ phải thường xuyên lên đây giúp.
Vừa xuống lầu, bà ấy liền gặp Dương Khâm đang rửa tay ở bể nước.
Thím Chu cười: “Chưa đi à? Không yên tâm hả?”
Dương Khâm ho khan một tiếng: “Vừa ra công trường xem tiến độ, trở về tiện đường ghé rửa tay thôi.”
Thím Chu ái muội cười, chủ động nói: “Tiểu Ôn trông thì tiểu thư, nhưng thật ra rất dễ ở chung, yên tĩnh dịu dàng, còn tặng tôi cả khăn tay. Nhưng mà, trên người cô ấy rất nghiêm trọng, nhìn mà đau lòng.”
“Ừm.” Dương Khâm làm như không cố ý nghe, đóng vòi nước lại.
“Thím Chu, tôi đi trước.”
Thím Chu nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, cười khẽ, thanh niên bây giờ đúng là ngại ngùng, rõ ràng quan tâm còn giả vờ lạnh nhạt.
Nhiều năm qua, có không ít cô gái thích Dương Khâm, nhưng chẳng ai khiến anh bận tâm, vậy mà từ khi cô chủ tiệm đồ ngọt kia xuất hiện, anh cứ như cái đuôi đi theo sau người ta.
Chờ Dương Khâm trở lại ký túc xá, Tiểu Tín ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh về rồi à? Mà cũng gần bốn, năm giờ rồi, khó sửa như vậy sao?”
Dương Khâm không đáp lại, thật ra anh có hơi mệt, nhưng hiện tại vẫn chưa đến lúc ngủ, thôi thì ra căn tin lấy cơm, tiện thể mua thêm hộp đựng cơm mới.
Với tính cách của cô, chắc chắn sẽ không tự mình mò ra tìm căn tin ăn đâu.
Tiểu Tín thấy Dương Khâm vừa vào lại đi tiếp, ngơ ngác không hiểu gì.
Dương Khâm ở phòng bếp lấy ba món, cà tím, khoai tây và thịt xào, thêm mấy cái màn thầu rồi mang lên cho Ôn Cừ Hoa.
Anh gõ cửa, nghe thấy bên trong nhẹ giọng hỏi: “Là ai vậy?”
“Là tôi, mang cơm cho cô.”
Cửa lập tức mở ra, cô đã thay quần áo từ trước, mặc một chiếc váy ren màu hồng nhạt, kiểu dáng rộng rãi, nhìn rất mềm mại và thoải mái.
Chỉ là cổ áo hơi rộng quá.
Dương Khâm khẽ nhíu mày, không hiểu sao cô có nhiều kiểu váy kỳ lạ, hoa lá lòe loẹt như vậy.
Ôn Cừ Hoa đã sớm đói bụng, ngửi thấy mùi thơm liền thúc giục anh: “Không có bàn, ăn thế nào đây?”
“Cô cầm trước đi, tôi đi kiếm bàn cho.”
Anh làm việc nhanh gọn, chẳng bao lâu sau đã mang đến một cái bàn hình chữ nhật, còn dùng nước ở bể rửa tầng dưới lau sạch mặt bàn, rất sạch sẽ.
Ôn Cừ Hoa hài lòng gật đầu, háo hức chờ anh mở hộp cơm ra.
Cô không biết nấu ăn nên cũng không kén chọn, cầm lấy màn thầu vui vẻ ăn.
Hiếm khi thấy cô không tỏ vẻ tiểu thư như thế, trong mắt anh thoáng hiện lên nụ cười.
Đợi cô ăn xong một cái màn thầu, anh đưa thêm cái nữa, nhưng cô xua tay từ chối, hai má vẫn còn phồng phồng.
“Ăn vậy đã no rồi à?” Anh hỏi.
Ôn Cừ Hoa gật gật, màn thầu phương Bắc đúng là đặc ruột thật.
Dương Khâm rót nước ấm từ bình vào một cái nắp, đưa cho cô: “Để nguội rồi hãy uống.”
Anh cũng đói rồi, nhanh chóng dọn sạch bốn cái màn thầu còn lại và hết luôn mấy món ăn.
Ôn Cừ Hoa nhìn mà trợn mắt, anh ăn gấp bốn lần cô!
Nhưng điều khiến cô chú ý là anh đợi cô ăn xong mới bắt đầu ăn, nghĩa là anh đã ăn phần cơm thừa cô để lại.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
Chính khoảnh khắc đó, anh vô tình ngẩng đầu bắt gặp, dù mặt cô vẫn còn vài nốt mẩn đỏ do dị ứng, khiến nhan sắc giảm đi chút, nhưng khi cô bất ngờ cười như vậy, tim anh kịch liệt nhảy lên, phải kiềm nén lắm mới giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
“Tôi còn muốn đi tắm nữa.” Cô trông mong nhìn anh.
“Phiền thật.” Anh ghét bỏ, nhưng vẫn nói với cô 8 giờ sẽ quay lại dẫn cô đi nhà tắm, từ 8 giờ đến 9 giờ mới có nước nóng.
Anh thu dọn hộp cơm rời đi, Ôn Cừ Hoa nằm bò ra giường chơi gϊếŧ thời gian.
8 giờ, anh đúng giờ gõ cửa.
Cô mang theo quần áo thay, dầu gội, sữa tắm, chuẩn bị đầy đủ.
Nhà tắm cách đó một đoạn, may mà trời đã tối, không ai nhìn rõ. Dù sao trong công trường cũng có vài cặp vợ chồng trẻ.
Hai người đi đến nhà tắm, Dương Khâm cúi đầu nhìn bòng dáng một lớn một nhỏ trên mặt đường, trong lòng có chút phức tạp.
Chính anh biết rõ bản thân đang làm chuyện ngu xuẩn gì, không thì sao cứ chạy tới chạy lui quanh cô năm lần một ngày?
Nhưng anh không thể để cô biết được, cô là bông hoa phương Nam trôi dạt đến đây, rất nhanh sẽ quay về nới chốn của mình để nở rộ tiếp.
Nếu anh lún quá sâu, đến lúc cô rời đi anh sẽ khó chịu thế nào?
Đang suy nghĩ vẩn vơ, thì bên cạnh bỗng truyền tới một mùi hương quen thuộc, còn có tiếng kêu sợ hãi của cô.
“Có sâu!” Cô gần như nhảy vào trong lòng anh, động cũng không dám động: “Anh mau lấy nó xuống đi!”
Dương Khâm thoáng cứng đờ, cúi đầu nhìn, thấy trên vai cô có một con sâu nhỏ đang bám.
“Anh lấy xuống chưa?” Giọng cô run run.
Dương Khâm đưa tay phủi nhẹ, trong cổ họng tràn ra một tiếng: “Rồi.”