Chương 50

Bị anh vạch trần, Ôn Cừ Hoa vừa xấu hổ vừa tức giận, dứt khoát cúi đầu cắn một phát lên mặt anh.

Cắn cũng khá mạnh, lúc rời ra không chỉ có nước bọt, còn lưu lại dấu răng rất rõ ràng.

Anh không cảm thấy đau, mà còn cười toe toét.

"Bảo bối, em để lại trên mặt anh thế này, ngày mai người ta hỏi, anh biết nói sao?"

Nghe rõ hai chữ “bảo bối”, Ôn Cừ Hoa nổi hết da gà, cô vừa nãy chỉ thấy mặt anh gần nên tiện miệng cắn, ai ngờ đâu...

"Muốn nói gì thì nói, không cho nhắc tới em!" Cô bá đạo uy hϊếp.

Không biết cô đã tỉnh hẳn chưa, nhưng Dương Khâm thấy cô lúc hung dữ cũng rất ngoan, cứ thế ngồi trong lòng anh, đôi chân trắng nõn vòng quanh eo anh.

Nếu có thể vẫn luôn để anh ôm như vậy thì tốt rồi.

Chỉ là không biết sáng mai tỉnh lại có trở mặt không. Anh không nỡ buông cô ra, cảm giác như trộm được một giấc mộng đẹp giữa đêm.

Anh cúi đầu dụ dỗ cô: "Lại hôn thêm một cái nữa được không?"

Đã nếm mùi ngon, sao mà thỏa mãn được?

Hôn vẫn chưa đủ.

"Anh tránh ra đi." Cô bắt đầu giãy giụa, đẩy anh ra, muốn từ trong lòng ngực anh nhảy xuống, nhưng bị anh giữ chặt lại: “Tối nay anh đã nhịn em mấy lần rồi, là do em không cho đấy.”

"Không hôn môi cũng được, cho anh hôn chỗ khác."

Hả?

Giây tiếp theo, Ôn Cừ Hoa sững sờ nhìn anh lại hơi lui ra sau, để cô có thể ngồi dậy bám vào rèm cửa, rồi một chân anh quỳ xuống, nâng bàn chân đang lơ lửng giữa không trung của cô lên.

Toàn thân Ôn Cừ Hoa run lên.

Anh đang làm cái gì vậy?

Anh sao có thể hôn chân cô chứ!

"Anh biếи ŧɦái!"

Dưới hàng mi rũ thấp, ánh mắt Dương Khâm tràn ngập u tối và du͙© vọиɠ dâng trào, anh vừa lưu luyến hôn vừa tranh thủ trả lời cô: "Ừ, anh biếи ŧɦái."

"Bảo bối thông cảm một chút, 26 tuổi còn là trai tân đấy."

Trước khi gặp cô, anh chẳng có ảo tưởng gì với phụ nữ, có nhu cầu thì tự giải quyết là xong.

Sau khi gặp cô, anh mới phát hiện mỗi ngày mình bị cô trêu chọc đến mức giống như một thằng nhóc chưa trải sự đời, lại còn hay nghĩ mấy chuyện ấy.

Những chỗ khác thì tạm thời không dám làm càn, nhưng đối với chân của cô, anh có thể hơi thả lỏng một chút. Dù sao cô cũng không thấy được du͙© vọиɠ trong mắt anh, sẽ không bị dọa sợ.

Nhưng cho dù vậy, anh vẫn không dám để cô thấy được sự thay đổi rõ rệt bên dưới quần mình.

Ôn Cừ Hoa chỉ là kinh ngạc, đồng thời cũng cảm thấy... dù sao cũng là chân… Dù lúc nãy anh đã dùng khăn lau giúp cô, nhưng vậy vẫn... ghê chết đi được.

Bàn tay anh cứ xoa qua xoa lại, cô cảm giác mu bàn chân mình sắp đỏ ửng cả lên.

Cô giật mạnh chân lại, lần này cuối cùng cũng rút ra được, nhưng vì dùng lực quá mạnh, thân thể cô loạng choạng suýt ngã, may mà anh phản ứng nhanh, kịp thời đỡ lấy rồi ôm chặt cô, lúc này, chỗ mà anh luôn cố giấu liền chạm vào cô.

Mặt Ôn Cừ Hoa đỏ bừng, cô đâu phải không hiểu gì.

"Anh lưu manh! Anh có biết xấu hổ hay không?"

Anh vừa ôm cô đi về phía giường, vừa bình tĩnh như không có chuyện gì: "Ừ, anh lưu manh, anh không biết xấu hổ."

Anh đặt cô xuống giường, dịu dàng hỏi: "Bây giờ có thể ngoan ngoãn ngủ chưa?"

Ôn Cừ Hoa vội vàng nhắm mắt lại, sợ anh lại nổi điên lên nữa.

Dương Khâm thấy cô cuối cùng cũng chịu nghe lời, thở phào một hơi, anh đắp chăn cho cô rồi khép cửa đi ra.

Đến khi nằm xuống ghế sô pha, cảm giác tê dại sung sướиɠ mới từ trong xương tủy lan ra đến tim.

Anh che mặt lại, trong mắt là vừa xấu hổ vừa buồn cười.

Trước mặt cô, anh giống như một thằng nhóc chưa từng yêu đương, năn nỉ cô cho anh hôn, gần như không còn chút tôn nghiêm hay che lấp nào nữa.

Anh bật cười vì sờ thấy dấu răng rõ ràng trên mặt mình, vậy mà lại cảm thấy thảo mãn.

Chỉ cần cô cho anh cơ hội, trên dưới toàn thân anh, cô muốn cắn chỗ nào cũng được.

Trong phòng, Ôn Cừ Hoa vô tâm vô phổi đã ngủ say như chết.

Sáng hôm sau, đến khi nắng lên cao cô mới tỉnh, vừa tỉnh dậy đã thấy môi và lưỡi tê tê, một chân cũng hơi ê ẩm.

Cảnh tượng điên cuồng đêm qua lập tức ùa về trong đầu…

Anh điên rồi sao?

Không, là cô cũng điên rồi!

Ôn Cừ Hoa hét lên một tiếng rồi dùng tay che miệng lại, cô thật sự đã say đến mức đó sao, còn chủ động ôm anh đòi hôn.

Ôn Cừ Hoa cảm thấy như trời sắp sập đến nơi, trời ơi, cô đang làm cái gì vậy?

Tại sao mỗi lần say là cô lại sắc như vậy?

Mất gần một tiếng đồng hồ tự xây dựng tâm lý, Ôn Cừ Hoa sắc mặt đỏ bừng, đành chấp nhận sự thật mà ngồi dậy.

Khi vào phòng tắm, nhìn vào gương thấy bản thân mình mặt mày đỏ hồng, đầy vẻ quyến rũ, lại còn có dấu đỏ gần vành tai, suýt chút nữa cô đã sụp đổ hoàn toàn.

May mà giờ này Dương Khâm không có ở nhà, anh ở công trường thường bận đến khuya mới về, cô còn đủ thời gian để suy nghĩ xem phải đối mặt với anh thế nào.

Đã thân mật đến mức này rồi, cô chắc chắn không thể đối xử với anh như bình thường nữa.

Mà nếu cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, tên đàn ông này lại giỏi hướng lên trên mà bò, sớm muộn gì cô cũng bị anh ăn sạch sẽ.

“Haizz...” Ôn Cừ Hoa thở dài một hơi.

Vừa đánh răng vừa thấy ê buốt chân răng, cô tức quá lại mắng anh hai tiếng "hỗn đản".

Nhưng cô không nhận ra, trong giọng nói của mình có tức giận, có xấu hổ, có buồn bực, duy chỉ không còn sự sợ hãi.

Cô đã không còn phòng bị như lúc đầu, khi mới biết đến sự tồn tại của Dương Khâm trong nhiệm vụ nữa.

Đặt bàn chải đánh răng xuống, Ôn Cừ Hoa lại rửa mặt, bây giờ việc cấp bách nhất chính là lúc nào thì có thể dọn về lại tiệm chè?

Nếu tiếp tục ở đây, thật sự sẽ xảy ra chuyện.

Ngoài cái khuyết điểm là sau này sẽ đi vào con đường sai trái, thì anh vừa đẹp trai, hôn giỏi, có cơ bụng, lại còn đối xử tốt với cô, rất khó để cô không rung động.

Không được! Không thể yêu đương! Cô nhắc đi nhắc lại với bản thân, đến Lang Thành là để làm nhiệm vụ, không phải yêu đương!

Sau khi dọn dẹp xong, cô quyết định ra ngoài một chút để ổn định tâm lý. Giờ cô thật sự không dám nhìn lại căn phòng kia, nhất là cái bệ cửa sổ.

Chỉ là trước khi ra khỏi cửa, cô vô tình liếc thấy trên bàn trà có sữa và trứng gà đã được luộc sẵn.

Ôn Cừ Hoa: ...

Người này lại bắt đầu săn sóc rồi.

Tối hôm qua được hôn sướиɠ rồi đúng không, hỗn đản!

Nhưng mà Ôn Cừ Hoa đoán sai một điều, đúng là Dương Khâm đã đến công trường thật, nhưng buổi trưa, anh vẫn tranh thủ ghé qua cửa hàng bách hóa một chuyến.