Nhưng đời không như mơ, ba ngày sau, một cuộc gọi từ số điện thoại lạ đầu số Cảng Thành gọi tới công trường.
“Tìm Dương sư phụ.”
“Công trường có cả đống người họ Dương, cô ấy bảo tìm người nào tính tình xấu nhất. Còn nói là tầng hai tiệm đồ ngọt bị mất điện!”
Cho nên bà chủ tiệm đồ ngọt đích thân gọi điện thoại tới.
Đám công nhân còn cảm khái, bà chủ vậy mà có điện thoại di động.
Hôm nay khó khăn lắm mới được nghỉ, Dương Khâm đã hai ngày không ngủ, đầu đau muốn nổ tung.
“Anh Dương? Nếu không để em đi? Hai ngày này ban ngày làm việc, buổi tối lại còn chăm sóc bà nội, quá mệt rồi.”
Tiểu Tín ngượng ngùng, hai ngày nay bà nội Dương bị bệnh, anh Dương ban ngày đi làm, buổi tối còn trở về làng chài nhỏ trông bà nội.
Hôm nay thật vất vả mới nghỉ một ngày.
“Cậu đi có sửa được không?” Dương Khâm nhàn nhạt liếc nhìn Tiểu Tín một cái.
Tiểu Tín: “Em thì không chắc, nhưng anh thì chắc chắn sửa được!”
“Thôi được, tôi rửa mặt rồi đi, cô ấy chỉ tên nói họ gọi tôi, không đi thì lại tức giận nữa.”
“Bà chủ sẽ không tức giận, cô ấy rất dịu dàng.”
Dương Khâm nhếch môi cười nhẹ, nụ cười đầy ẩn ý.
Càng dịu dàng càng khó chiều.
Ôn Cừ Hoa chăm chú nhìn đồng hồ, vừa đúng mười phút thì nghe thấy tiếng chuông gió ở tầng dưới vang lên, cô khoanh tay đứng trên cầu thang, từ trên cao nhìn xuống.
Dương Khâm nhìn thấy cô mang khẩu trang, kính râm, che kín không còn khe hở, khóe miệng giật giật.
Nếu anh không tính sai thì hiện tại là 12 giờ trưa, cô trùm giống như quỷ dạ hành vậy.
Lúc này trong tiệm không có khách, cô vẫy tay với anh: “Anh lên lầu đi.”
Dương Khâm lững thững bước theo lên tầng, chuẩn bị sửa lại hộp điện cho vị “tiểu thư khó chiều”.
Ngày đó Tiểu Tín đúng là hồ đồ mới dám nhận công việc này, giờ thì xui xẻo chính là anh.
Cô đứng ngay sau lưng, chăm chăm theo dõi từng động tác của anh như thể chỉ chờ bắt lỗi.
Dương Khâm không chịu nổi nữa: “Cô tránh ra xa chút.”
“Tại sao? Tôi đang giám sát thi công.”
“Chẳng lẽ tôi nhìn anh liền sửa không nổi sao?”
Không phải sửa không nổi, mà là mùi thơm từ người cô quá nồng, xộc thẳng vào mũi khiến anh chóng mặt, cũng không biết cô bôi cái gì.
“Người cô hơi nồng mùi.” Cô không nhúc nhích, anh chỉ có thể ăn ngay nói thật.
Ôn Cừ Hoa: !!!
Cô như bị sét đánh, không dám tin mà nhìn anh, sau đó cúi đầu ngửi thử, vẫn là mùi hương quen thuộc mà? Dầu gội, sữa tắm đều không hề đổi mà?
“Đây là mùi nhẹ nhàng nhất rồi đấy!” Giọng cô có chút tủi thân. Đây là lần đầu tiên có người ghét bỏ cô mùi nồng.
Dương Khâm ngẩn người, khoan đã, chẳng lẽ cô khóc?
Nhưng cô đeo kính râm nên anh chẳng nhìn thấy gì cả.
“Xin lỗi, ý tôi là tôi dị ứng với mùi thơm thôi.” Anh giải thích, dỗ dành cô.
Còn có người bị dị ứng mùi thơm nữa hả?
Ôn Sơ Hoa im lặng lùi lại vài bước, không khí thoáng hơn, anh sẽ không khô nóng như vậy, cuối cùng cũng có thể chuyên tâm sửa mạch điện.
Sau một hồi cắm cúi kiểm tra, cuối cùng cũng sửa xong, quạt trần lại bắt đầu quay lạch cạch như cũ.
Cô ngồi trên ghế sô pha, thỉnh thoảng lại gãi tay, rồi lại gãi dưới cằm, trông vô cùng khó chịu.
Lại bị muỗi cắn?
Một giây sau, Dương Khâm nhìn thấy cô kéo tay áo lên dùng sức gãi, phía trên đầy những mảng sưng đỏ.
Không nghĩ ngợi gì, anh liền bước đến, giữ lấy cổ tay cô.
“Anh làm gì vậy?” Cô giật mình kêu lên.
Dương Khâm xác nhận, nhìn thẳng vào mắt cô qua lớp kính râm: “Cô bị dị ứng rồi.”
“Tôi không phải kiểu dễ dị ứng đâu.”
“Vật liệu trang hoàng cũng có thể gây kích ứng da, nhất là đồ mới.” Anh đã làm nghề này bảy tám năm, hiểu rất rõ.
Nếu không phải do cơ địa, vậy là do nhà vừa sửa xong.
“Vậy làm sao bây giờ? Có để lại sẹo không?” Cô thật sự lo lắng sẽ để lại sẹo.
Dương Khâm bất đắc dĩ nói: “Chữa sớm thì không. Đi, tôi đưa cô đến bệnh viện.”
“Anh đi với tôi sao? Tôi rất ngứa, mà càng gãi càng ngứa, cả tay, cả cổ, cả ngực...”
“Đi!” Anh kiẹp thời ngắt lời, trực tiếp kéo người đi.
Đến bệnh viện, bác sĩ Trần đều cảm thấy cô đâng thương, mới có mấy ngày mà đã đến bệnh viện hai lần chỉ vì bệnh ngoài da.
“Nhà đó tạm thời đừng ở nữa, ban ngày mở cửa, buổi tối đóng lại, thông gió thường xuyên vào.”
Vậy cô ở đâu?
Chẳng lẽ lại quay về khách sạn? Mà khách sạn cũng không sạch sẽ gì
Ôn Cừ Hoa rầu rĩ.
Cô cảm thấy mình thật sự vì Dương Khâm mà hi sinh rất nhiều rồi đấy, vừa đến Lang Thành liền không hợp khí hậu, phải chịu không ít tội.
Dương Khâm cầm thuốc, dắt cô rời khỏi bệnh viện.
“Cô tìm tạm chỗ nào đó ở nhờ đi.”
“Ở nhờ bao lâu?”
“Ít nhất một tháng.”
“Nhưng tôi đâu quen ai ở đây? Biết tìm đâu ra chỗ ở tạm chứ?”
“Thuê nhà?”
“Bây giờ mà thuê được à?”
“Không.”
“Thế thì nói vô ích à. Hay anh nghĩ cách giúp tôi đi~.”
Cô ngứa tới mức không buồn động não nữa, thậm chí còn tựa hẳn vào người anh, giọng nói vô thức chuyển thành kiểu làm nũng với người thân, kéo dài đuôi câu, mềm mại đến không được.
Dương Khâm lập tức cứng người, mùi hương quen thuộc từ người cô lại thoang thoảng, khiến đầu anh choáng váng.
Sau một lúc lâu, anh hít sâu một hơi, đỡ cô đứng thẳng dậy: “Công trường có ký túc xá, cô có thể nộp chút tiền, ở tạm một thời gian.”
“Tôi sao có thể ở cùng ký túc xá với một đám đàn ông được?” Cô sốc.
Dương Khâm đau đầu: “Ký túc nữ. Ở công trường cũng có nữ công nhân.”
“Ồ...” Cô cười gượng, trước mắt cô cũng chẳng dám về tầng hai ở nữa, thôi thì tạm thời làm theo lời anh vậy.
Dương Khâm đưa cô về thu dọn đồ, sau đó dẫn tới phòng tài vụ công trường để làm thủ tục thuê chỗ ở. Nhờ anh đi cùng nên thủ tục cũng nhanh, chỉ cần điền vài thông tin cơ bản, anh hỏi tên cô.
Từ trước tới giờ, ai cũng gọi cô là “bà chủ”, chưa ai biết tên thật của cô cả.
Cô vừa gãi vừa trả lời: “Ôn Cừ Hoa.”
Tên nghe đã thấy cầu kỳ. Anh còn chưa hỏi tiếp, cô đã tự động giải thích: “Ôn trong ôn nhu, Cừ là trong hoa sen, Hoa là hoa vinh hoa phú quý.”
Ôn Cừ Hoa.
Tên như chính con người, từng chữ đều rất quý.
Dương Khâm thầm đọc tên cô một lần trong lòng, sau đó viết vào tờ giấy đăng ký, đóng năm đồng, nhận chìa khóa rồi dẫn cô đi.
“Một tháng chỉ có năm đồng thôi sao? Rẻ thật đó.”
“Điều kiện ở rất bình thường.” Anh nhàn nhạt nói.
Đến khi anh mở cửa phòng ký túc xá, vài mét vuông chật hẹp, chỉ có một cửa sổ nhỏ, một chiếc giường tầng, Ôn Cừ Hoa mới thực sự hiểu được cái gọi là "điều kiện bình thường" là thế nào.
Bình thường á? Phải gọi là đạm bạc mới đúng!
“Giường dưới để ngủ, trên để để đồ và chậu rửa mặt.”
Cô cố tỏ ra trấn định hỏi: “Còn nhà vệ sinh và phòng tắm?”
“Dùng chung, bể nước tầng dưới, vừa rồi cô đi lên không thấy à?”
Cô cứ tưởng đó là chỗ cho người qua đường rửa tay...