Chương 49

Trước mặt cô là gương mặt nhẫn nhịn đến phát đau của anh, trên trán, trên cổ đều nổi gân xanh, ngay cả mu bàn tay đang giữ lấy tay cô cũng nổi rõ từng đường gân, trông vừa đáng sợ vừa gợi cảm, là sự hấp dẫn nam tính mãnh liệt đến mức khiến người ta muốn thấy anh phát điên.

Dương Khâm hít sâu một hơi, cố kìm chế.

Thế nhưng Ôn Cừ Hoa lại dùng tay vẫn tự do còn lại sờ lên môi anh một cách tự nhiên.

Dương Khâm: ...

Ngón tay cô chơi xấu, luồn qua môi anh, chạm đến hàm răng chắc khỏe bên trong.

Giây tiếp theo, cô cảm giác mình bị cắn, lập tức cảm thấy nguy hiểm muốn rút tay lại, nhưng đầu ngón tay lại bị anh liếʍ sạch.

Lưỡi anh không ngừng đảo quanh, liếʍ mυ"ŧ mãnh liệt.

Toàn thân cô run rẩy, linh hồn như đang kêu gào: Nam yêu tinh!

Khóe mắt anh ửng đỏ, nhẫn nhịn đến mức khiến anh đau muốn chết.

Ánh mắt anh nhìn cô vừa nồng nhiệt vừa uất ức, cô luôn như vậy, dụ dỗ anh xong rồi chẳng bao giờ chịu trách nhiệm, còn sẽ nói những lời làm tổn thương anh.

Quả nhiên, sau khi anh buông tay ra, cô tựa như chưa đã thèm, còn chủ động ngồi dậy, dâng môi lên.

Cô từng nếm qua mùi vị của nụ hôn, biết rõ nó tuyệt đến mức nào, vì thế khát khao nhìn chằm chằm môi anh, thậm chí còn hơi hé cánh môi no đủ của mình ra.

Nhưng ánh mắt anh lóe lên tia âm u giữa ngọn lửa bùng cháy, bất ngờ cười lạnh:

“Anh sẽ không hôn em đâu.”

Ôn Cừ Hoa nghiêng đầu, không hiểu.

“Ôn Cừ Hoa, anh nói cho em biết, nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Ai hôn thì người đó là chó.” Anh dùng hai ngón tay kẹp lấy môi cô, buộc cô tránh ra, nếu thật sự hôn rồi, anh không dám chắc mình sẽ còn nhịn được.

Đến lúc cô tỉnh rượu, nhìn anh bằng ánh mắt hối hận và căm ghét, anh không chịu nổi.

Nhưng cô là kiểu người ít khi chấp nhận bị từ chối, thấy anh không cho hôn, cô nước mắt lưng tròng nhìn anh, như thể anh là tên khốn nạn nhất trần đời.

Dương Khâm đau đầu, tim cũng đau, chỗ khác càng đau.

Bị cô dày vò đến hết cách, anh định đem người nhét vào ổ chăn, ai ngờ cô giơ chân đá văng chăn, lộ ra đôi chân trắng nõn, thon dài dưới váy.

“Nóng.” Cô khó chịu, mặt chẳng thèm nhìn anh.

Anh sững người, tức giận nói: “Được.”

Không đắp thì không đắp, người được lợi vẫn là anh.

Vì cô say rượu, anh cũng ngà ngà, nên anh mạnh dạn ngắm cô không sót một chỗ, viền váy mơ hồ lộ ra sắc hồng bên trong khiến đầu óc anh như muốn bốc hỏa.

Anh đột nhiên quỳ một chân trước giường, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ hồng của cô.

"Ôn Cừ Hoa, em như thế này... anh sẽ không để em thuộc về người khác nữa đâu."

Không phải anh chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ, không phải chưa từng nghĩ rằng nếu cô không thích thì cũng nên tránh mặt, đừng làm phiền cô mãi.

Từ lúc nhìn thấy người đàn ông dường như rất xứng đôi với cô ở sân bay Kinh Đô, trong lòng anh cảm thấy khó chịu, nhưng anh cũng hiểu rõ bản thân mình, anh chưa đủ tư cách để đặt lên bàn cân cho cô lựa chọn.

Nhưng sau chuyện của Hà Hữu Đạo, tiệm chè bị đập phá, anh theo bản năng đưa cô về nơi thuộc về mình.

Mấy ngày nay vẫn luôn giữ khoảng cách, mà đêm nay tất cả đều tan vỡ.

Anh cố gắng níu giữ chút lý trí cuối cùng, thừa dịp cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, từng chữ từng chữ chậm rãi nhưng chân thành: "Trừ nhà ga cũ, anh còn muốn nhận dự án trung tâm thương mại sắp khai phá ở Lang Thành, tiền kiếm được không ít, có thể cho em sống những ngày tốt đẹp nhất."

"Gia thế bối cảnh thì anh hết cách rồi, anh sinh ra đã vậy, trước khi gặp em, anh chưa từng cảm thấy tự ti."

"Sau này anh sẽ cố gắng." Anh thầm hạ quyết tâm, một người đàn ông bình thường không nói nhiều, nhưng lúc này mượn rượu tỏ bày: "Anh đọc rất nhiều báo, nhà nước đang khuyến khích phát triển kinh tế, không chỉ ở Lang Thành, mà các thành phố lớn khác đều đang thiếu nhân tài ở nhiều lĩnh vực."

"Có lẽ anh không bằng những phần tử trí thức tinh anh xung quanh em, nhưng làm ăn buôn bán cũng là một con đường, anh sẽ không để em cảm thấy mất mặt."

"Bảo bối, có thể cho anh một cơ hội không?" Anh gần như cầu xin, người hơi nghiêng về phía trước, cô đang nằm trên gối, đôi mắt khép hờ, không biết là đã ngủ hay vẫn nghe thấy.

Dương Khâm khẽ thở dài một tiếng, l*иg ngực đã bớt đau, định đứng dậy rời đi, sau lưng lại có một bàn tay kéo lấy ngón tay anh. Anh quay đầu nhìn lại, thấy cô đã mở mắt, ánh nhìn mơ màng, long lanh nước.

"Hôn một cái thì sẽ cân nhắc."

Cô vẫn nhớ rõ chuyện anh không cho hôn ban nãy. Anh nói anh sẽ không hôn cô, cô không tin.

Nhìn bộ dạng cố chấp ấy, Dương Khâm hoàn toàn đầu hàng, anh cũng không muốn nhịn nữa, cúi đầu bóp cằm cô, hỏi lần cuối: "Thật muốn hôn sao?"

Cô nhìn chằm chằm vào môi anh, rõ ràng là muốn.

Tối nay cô chỉ muốn hôn anh.

Ngay sau đó, cả người cô bị anh ôm lên, vòng tay siết ngang hông khiến hai chân cô vô thức quấn lên eo anh.

Dương Khâm ôm cô đi đến bên cửa sổ. Hôn trên giường thì anh không chắc mình có kìm chế được hay không. Vậy nên anh đặt cô ngồi trên bệ cửa sổ, lưng tựa vào cột.

Không đợi cô kịp phản ứng, nụ hôn nóng bỏng đã ập đến.

Ngay từ đầu đã là một nụ hôn dữ dội, như tích tụ bao nhiêu uất ức và đau đớn, truy đuổi lấy cô, không cho cô trốn.

Hơi thở quyện vào nhau, sợi chỉ bạc mảnh vương trong ánh trăng, giữa bóng cây loang lỗ, trên tường phản chiếu bóng hai người quấn quýt bên nhau.

"Ưʍ..." Cô có chút chịu không nổi, đầu lưỡi cũng đau, đẩy anh ra, còn nhớ đến lời ban nãy của anh, cô hỏi anh: "Ai là chó?"

Anh vừa hôn vừa trả lời: "Anh là chó."

"Vậy hài lòng chưa?" Ánh mắt anh rực cháy nhìn cô, như thiêu đốt.

Cũng... khá hài lòng. Khóe môi Ôn Cừ Hoa hơi cong lên.

Dương Khâm nhìn cô gái nhỏ rõ ràng đang đắc ý, không khỏi bật cười. Cô có biết hay không, anh chẳng những không thiệt chút nào, mà còn lời to.

Anh lại cúi xuống, nhưng cô giơ tay tát nhẹ lên mặt anh: "Không cho hôn nữa."

Cô đã thỏa mãn, mặc kệ sống chết của anh. Dương Khâm vừa mới dập lửa trong lòng, giờ lại bị cô chọc bùng lên, toàn thân khó chịu. Anh thầm nghĩ, bị cô giày vò vài lần nữa chắc phải đi khám nam khoa mất.

Không cho hôn cũng được, anh liền vùi mặt vào hõm cổ trắng nõn của cô, bên tai nhẹ nhàng cọ sát, động tác dịu dàng trong ánh trăng trở nên cụ thể hóa. Anh thi thoảng ngậm lấy vành tai cô, hoặc hôn phía sau tai, lưu luyến không rời.

Anh hỏi: "Tối hôm kia em trốn ở đây nhìn anh à?"

"Không có, anh tưởng bở!" Cô ở trong lòng anh điều chỉnh lại tư thế, ngồi lâu tê chân rồi.

Anh khẽ cười: "Anh nhìn thấy rồi."

Lúc ấy đèn đường còn sáng, rèm cửa lay động, có bóng người mờ nhạt lướt qua.