Chương 48

Sáng hôm sau tỉnh dậy, phòng khách quả nhiên không còn ai nữa.

Ôn Cừ Hoa dự định đến tiệm chè xem tiến độ sửa chữa, khi đến nơi thì thấy Dương Thiên đang dẫn mấy anh em giúp cô sửa tường tầng một, sơn tường cũng cần sơn lại hoàn toàn.

Thấy cô đến, Dương Thiên liền dừng công việc trong tay, chào cô rồi vừa làm vừa nói về tiến độ: “Sơn xong rồi để vài hôm cho bay mùi là được, tầng hai anh Dương nói anh ấy tự lo, chắc cũng xong sớm thôi.”

Ôn Cừ Hoa gật đầu.

Thím Lục nhìn thấy cô nên chạy lại hỏi han tình hình. Chuyện hôm trước bị mấy tên côn đồ đến phá chắc hẳn hàng xóm ai cũng biết.

Ôn Cừ Hoa chỉ đơn giản giải thích đã báo công an rồi, sau này sẽ không còn chuyện gì nữa.

Thím Lục nghe vậy không khỏi cảm thán: “Dương Khâm đúng là đáng tin.”

Tối hôm đó bà ấy cũng nghe thấy động tĩnh, Dương Khâm không chỉ cho người sửa lại nhà cho Tiểu Ôn, còn canh giữ suốt đêm.

Nói thật bà ấy rất bất ngờ, không ngờ Dương Khâm lại để tâm đến Tiểu Ôn như thế, xem ra là thật lòng.

Ôn Cừ Hoa nghe thấy tên anh, không biết nên phản ứng thế nào, chỉ cười nhạt một cái. Quả thực, chuyện giữa cô và Dương Khâm cũng khó mà giải thích cho rõ ràng.

May mà thím Lục cũng không hỏi nhiều, chuyện người trẻ tuổi yêu đương, bà ấy không tiện nhiều lời.

Nhưng thím Lục lại mời Ôn Cừ Hoa buổi tối đến quán ăn cùng, bên quán nướng vừa có món mới.

Ôn Cừ Hoa vốn rảnh rỗi, tất nhiên không từ chối, đúng lúc Mạn Mạn cũng vừa từ quê trở lại, hai ngày nay đều đang phụ giúp ở quán nướng.

Cô vừa tán gẫu với Mạn Mạn, vừa gọi vài món, thím Lục còn mang ra một ly bia tươi mới ủ.

“Tiểu Ôn, nếm thử loại bia này đi, chỉ ở Lang Thành mới có, nồng độ cồn không lớn.”

Ôn Cừ Hoa uống thử một ngụm, vị bia như nổ tung đầu lưỡi, kết hợp với gió biển nhẹ nhàng ngày hè, vừa ăn đồ nướng vừa nhấp chút bia, thật sự rất dễ chịu.

Cơ thể cô thả lỏng, Mạn Mạn sau khi bận rộn xong cũng ngồi xuống nói chuyện cùng cô.

Bia tươi độ cồn tuy nhẹ, nhưng Ôn Cừ Hoa quên mất bản thân vốn không biết uống rượu, đến khi men rượu dâng lên thì mặt cô đỏ bừng, cả người cũng bắt đầu lâng lâng!

Thấy trời cũng tối, Mạn Mạn liền chạy đi hỏi thím Lục xem tối nay chị Tiểu Ôn ở đâu, ai cũng biết tiệm chè bên cạnh hiện không ở được.

Thím Lục nhìn thấy Ôn Cừ Hoa uống đến mặt đỏ bừng, không khỏi cười nói: “Gọi điện cho Dương Khâm đi.”

Tiểu Ôn có người lo, buổi tối hôm đó chính là đi theo Dương Khâm về.

Dương Khâm nhận điện thoại mà mà không hiểu gì. Lúc này anh đang xã giao ở nhà hàng, nên cũng không biết Ôn Cừ Hoa chưa về nhà.

“Phiền trông cô ấy giúp tôi, tôi sẽ đến ngay.”

Anh cúp điện thoại, quay sang nói với người trên bàn tiệc: “Các anh em xin lỗi, nhà có việc gấp, tôi tự phạt ba ly, xin phép đi trước.”

Anh đã nói như vậy, người khác cũng không thể ngăn được.

Dương Khâm uống cạn ba ly, ra khỏi nhà hàng, gió thổi qua làm hơi men tản bớt.

Anh đi về phía bờ biển, nghĩ rằng Ôn Cừ Hoa uóng rượu xong chăc chắn sẽ mơ hồ, nhưng không ngờ chỉ một ly bia tươi đã khiến cô nước mắt lưng tròng.

Cô ngồi ngoan ngoãn trước bàn, dáng vẻ vốn xinh đẹp diễm lệ giờ phút này lại ngoan ngoãn như đứa trẻ đang chờ người đến đón về.

Anh không nhịn được mà khẽ bật cười rồi bước tới.

“Dương Khâm, cháu xem tối nay sắp xếp cho Tiểu Ôn thế nào?” Thím Lục tranh thủ thời gian lại đây hỏi.

Dương Khâm đáp: “Giao cho cháu là được.”

Anh bước tới, bóng anh chắn mất ánh đèn. Ôn Cừ Hoa ngẩng lên, chạm vào ánh mắt đen tối không rõ của anh.

“Anh tới đón em à?” Cô mỉm cười, đôi mắt cũng cong cong, mềm mại đến mê người.

Trái tim đã bị cô làm tổn thương suốt bao ngày của Dương Khâm bỗng chốc như được sưởi ấm. Cô làm sao có thể vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại như thế hỏi anh: “Anh tới đón em à?”

Phải, tới đón em, tiểu tổ tông của anh.

Nghĩ xong, anh bước đến ngồi xổm xuống bên cạnh cô: “Lên đi, anh cõng em về.”

Ôn Cừ Hoa nhìn bờ lưng rộng lớn kia, do dự một chút rồi ngoan ngoãn nằm lên. Cả người cô mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào để tự đi nữa rồi.

Khi cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại từ cô, Dương Khâm hít một hơi thật sâu rồi mới đứng thẳng dậy, hai tay đỡ lấy bắp đùi cô, cõng cho chắc chắn.

“Tiểu Dương à, thím không ngờ Tiểu Ôn lại uống kém thế, chắc tối nay sẽ đau đầu lắm, cháu về nhớ cho con bé uống nước ấm nhé.”

“Vâng, cảm ơn thím Lục.” Dương Khâm đáp, rồi cõng cô đi về hướng nhà. Đoạn đường này không gần, anh phải đi bộ cõng cô hơn nửa tiếng mới về tới nơi.

Anh cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cô trên lưng, chắc là ngủ rồi.

Trong mắt Dương Khâm hiện lên ý cười, lần đầu tiên được cô dựa dẫm như thế này, trong lòng anh thoải mái vô cùng.

Lên tới lầu, anh một tay lấy chìa khóa mở cửa ra, rồi cõng cô đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Cô mơ màng lẩm bẩm: “Tới rồi à? Em chóng mặt quá...”

“Tới rồi, đừng cử động.” Càng cử động sẽ càng chóng mặt, anh dỗ dành cô một lúc rồi ra ngoài lấy khăn và nước ấm.

Sau khi trở lại, anh nhẹ nhàng lau mặt và cổ cho cô, rồi đỡ cô tựa vào người mình: “Uống chút nước nhé?”

Khi ly nước đưa tới miệng, cô phối hợp uống vài ngụm.

“Không uống nữa...” Cô lắc đầu.

Anh đặt ly nước xuống, nhìn đôi môi cô sau khi uống nước càng thêm ướŧ áŧ mê người, ánh mắt anh tối sầm lại.

Đôi môi này anh từng hôn qua mấy lần, ngọt ngào và mềm mại đến mức khiến người ta nghiện.

Nhưng hiện tại không thể, nếu sau khi cô tỉnh rượu mà nhớ hết, chắc chắn sẽ tức giận, thậm chí nổi cáu.

Dương Khâm không muốn bị cô nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng và chán ghét. Anh buông cô ra, định để cô ngủ yên, ai ngờ, cô lại quấn chặt lấy anh không buông, cả người dính sát vào lòng anh, giọng mơ hồ nũng nịu: “Em chóng mặt quá…”

Cô vừa lẩm bẩm vừa ôm chặt lấy eo anh.

Lúc tỉnh táo đã đủ tra tấn người, giờ say rượu càng khiến người ta phát điên hơn.

Dương Khâm bị cô tra tấn đến mức gân xanh nổi đầy trên trán, lưng ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay nắm chặt rồi lại buông ra.

“Bảo bối, em cứ thế này là anh muốn làm chuyện xấu đấy...” Anh nhân lúc cô không tỉnh táo, gọi cô bằng cái tên anh đã muốn gọi từ lâu. Lần đầu tiên thốt ra, không được tự nhiên nhưng chất đầy tình cảm.

Dĩ nhiên cô chẳng có phản ứng gì, vẫn tựa trong lòng anh, còn rất tự nhiên đưa tay luồn vào áo anh, sờ tới sờ lui, ấn chỗ này chỗ kia.

Trong miệng còn lẩm bẩm đếm: “Một khối... hai khối...”

Cả người Dương Khâm lập tức căng thẳng, hơi nóng cuồn cuộn dâng lên.

“Ôn Cừ Hoa!”

Ôn Cừ Hoa khẽ “ừm” một tiếng, say mê với cảm giác dưới tay, rắn chắc, nóng hổi.

Từng múi cơ bụng rõ ràng, đầu ngón tay cô chọc chọc, ấn ấn, lại men theo đường cơ thể anh đi lên, suýt chút nữa đã chạm đến nơi mẫn cảm thì bị một bàn tay mạnh mẽ ngăn lại, giữ chặt tay cô qua lớp áo mỏng.

Cô mơ màng mở mắt ra, không vui ngẩng đầu lên.