Ngược lại chính cô mới là người còn mang theo chút áy náy.
Ôn Cừ Hoa nhàn nhạt "ừ" một tiếng, trong lòng nghĩ, chỗ của Dương Khâm không thể ở tiếp được nữa, người ta đã có người yêu rồi, cô mà tiếp tục ở lại thì thật không phải.
Sau khi trở về, Ôn Cừ Hoa bắt đầu thu dọn đồ đạc, may mà cô cũng chẳng mang theo nhiều.
Chỉ một lúc đã thu dọn xong, cô trải lại giường một lần nữa, cuối cùng để lại một mảnh giấy nhỏ trên bàn rồi khép cửa rời đi.
...
Dương Khâm bận cả ngày, công trường nhiều bụi bặm, anh chỉ có thể về nhà tắm rửa thay quần áo, nhưng hôm nay vừa bước vào cửa, liền cảm thấy yên tĩnh lạ thường.
Anh liếc nhìn đồng hồ, đã tám giờ rồi, cô đi dạo cả ngày mà vẫn chưa về?
Dương Khâm nhíu mày, bước ngang qua phòng khách rồi lại quay trở lại, cầm lấy mảnh giấy đặt trên bàn trà.
"Cảm ơn đã chăm sóc, tôi đi đây."
Sắc mặt anh trầm xuống, lông mày thoáng hiện vẻ u ám.
Đi rồi, không nói một lời liền đi.
Không đúng, vẫn nói một lời, là trên mảnh giấy này. Anh siết chặt tờ giấy trong tay, cảm giác bực bội nơi ngực dâng lên khiến anh nhịn không nổi.
Ban đầu anh định mặc kệ cô, nhưng khi vào phòng ngủ, thấy đống đồ cô để lại hôm qua đã biến mất, giữa mày anh nhảy dựng, cơn giận khó nhịn.
Anh gọi điện cho cô, không bắt máy.
Anh gọi lần nữa.
Cuối cùng, đến cuộc gọi thứ ba, cô mới mệt mỏi bắt máy.
“Em đi đâu rồi?”
Giọng cô lạnh nhạt: “Tôi để lại giấy cho anh rồi mà.”
Tiệm chè vẫn chưa sửa xong, chắc chắn không thể ở, cô không thể quay về đó, vậy còn có thể đi đâu được?
Dương Khâm trực tiếp hỏi: “Em ở khách sạn nào?”
Ôn Cừ Hoa bắt đầu bực: “Liên quan gì đến anh?”
Anh đưa tay ấn vào giữa trán, cố nén tính tình: “Ôn Cừ Hoa, anh không phải đang thương lượng với em, em ở đâu?”
Không hiểu sao, rõ ràng giọng anh không quá lớn, nhưng cô lại nghe ra trong đó có vài phần tức giận.
Cô không hiểu sao anh phản ứng mạnh như vậy, chẳng phải anh đã có người khác rồi sao? Lại càng không nên để cô ở nhờ nữa, cô lẩm bẩm nói: “Khách sạn Hồng Kỳ.”
Đó là khách sạn tốt nhất ở Lang Thành.
“Đợi đấy.”
Anh cúp máy, đóng mạnh cửa rồi đi ra ngoài.
Sau khi bị cúp máy, Ôn Cừ Hoa có cảm giác hình như cô đã chọc giận Dương Khâm.
Cô chỉnh lại quần áo, đứng dậy xuống lầu.
Mới đứng trước cửa khách sạn được mấy phút, đã thấy bóng người đang sải bước nhanh về phía mình.
Gương mặt Dương Khâm không chút biểu cảm, ánh mắt nhìn cô khiến tim cô run lên.
“Dương Khâm, anh định làm gì?” Cô chủ động lên tiếng trước.
Dương Khâm cố nén cơn giận, tiến lên một bước, giọng nói cố giữ bình tĩnh: “Lên trên thu dọn đồ, trả phòng đi.”
“Tôi không muốn.” Cô không đồng ý, cũng không muốn quay lại ở chỗ anh.
Dương Khâm không hiểu tại sao cô đột nhiên nổi tính tình, khuyên nhủ: “Mấy tên côn đồ kia đã bị bắt rồi, nếu nhà họ Hà mà biết em ở khách sạn, nhỡ đâu...”
“Vậy tôi cũng sẽ không ở nhà anh.”
Anh sững lại, ánh mắt dần hiện vẻ lạnh lùng, bàn tay thô ráp nắm lấy cánh tay non mịn của cô.
“Nói rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì?”
Cô đã ở đó hai đêm rồi, đột nhiên lại nói không ở là không ở, chắc chắn có nguyên nhân.
Lần đầu tiên Ôn Cừ Hoa thấy anh cố nén tính tình như vậy, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo khiến cô không dám đối diện. Cô quay mặt đi, phiền muộn nói: “Anh đã có người yêu rồi, tôi ở nhà anh thì không tiện.”
...
Người yêu nào cơ?
“Cái cớ này em tìm cũng dở quá.”
“Chính anh đã gặp mặt ba mẹ người ta rồi còn gì, còn gạt người, Dương Khâm, tôi nói cho anh biết, anh như vậy là không đàng hoàng!”
Anh nhíu mày, định giải thích, nhưng khi nhìn thấy gương mặt cô đang hằm hằm tức giận lại bất ngờ dịu xuống, ánh mắt dần trở nên dò xét.
“Nhìn gì mà nhìn?” Cô gắt lên.
“Em để ý chuyện anh có người khác như vậy sao?”
“Không có!” Cô quay mặt đi, sao cô có thể để ý chuyện đó được chứ!
“Được.” Cơn giận trong lòng anh không hiểu sao tan đi không ít, cuối cùng cũng bình tĩnh giải thích với cô: “Anh không có người yêu. Không biết em nghe từ đâu ra mấy lời đồn đó.”
“Hiện tại trả phòng theo anh trở về, nếu em vì nhà họ Hà mà xảy ra chuyện, cả đời này anh cũng không tha thứ cho mình được.”
Ách...
Lần đầu tiên Ôn Cừ Hoa thấy anh nghiêm túc như vậy, cô mím môi, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Được.”
Thấy cô cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, sắc mặt Dương Khâm mới hoàn toàn dịu xuống, anh đi cùng cô lên phòng thu dọn đồ đạc, trả phòng, tiền không hoàn lại hết, nhưng Dương Khâm không để tâm, còn đưa thêm cho cô phần đã mất.
Cô không cần, cô cũng không thiếu chút tiền ấy.
Dương Khâm cũng không ở đây dong dài với cô, thu dọn xong liền đưa cô về chỗ ở.
Về đến nhà, anh cầm quần áo đi vào phòng tắm, cũng không nói gì thêm với cô nữa.
Lúc này, Ôn Cừ Hoa đã tắm xong, cô ngồi trong phòng ngủ, cũng gần như hiểu ra mọi chuyện. Dựa theo tính cách của Dương Khâm một người khinh thường chuyện nói dối, thì rõ ràng là Thẩm Nghiên đã bịa chuyện.
Cô khẽ thở dài một tiếng, thầm cảm thán lòng ghen tuông của phụ nữ thật đáng sợ.
Chờ một hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng đóng cửa, cô do dự mở cửa đi ra, liền thấy anh đang ngả người nằm dài trên ghế sô pha trong phòng khách.
“Anh không đi sao?”
Dương Khâm nhắm hai mắt, giọng mệt mỏi. Mấy ngày nay anh làm liên tục, không được nghỉ ngơi tử tế. Tối nay lại vì cô mà tức giận đến phát bệnh, anh khẽ "ừm" một tiếng: “Em khóa trái cửa phòng ngủ lại, anh ở bên ngoài canh.”
Anh sợ cô nửa đêm lại lặng lẽ bỏ đi sao?
“Tôi sẽ không đi nữa đâu, đợi khi cửa hàng sửa xong tôi lại quay về.” Ý cô là, anh có thể yên tâm rời đi rồi.
Dương Khâm mở mắt ra, ngồi dậy nhìn cô.
“Lăn lộn một hồi, anh cũng mệt lắm rồi.”
Ôn Cừ Hoa lúc này mới để ý trong mắt anh đầy tia máu, rõ ràng là cực kỳ mỏi mệt.
“Yên tâm, anh không chạm vào em.”
Lời anh nói mang theo chút trào phúng, giọng điệu lạnh nhạt vô cùng.
Ôn Cừ Hoa lặng lẽ quay về phòng, cô cũng không nghi ngờ gì cả, dù sao từ lúc anh đưa cô lên Kinh Đô, rồi lại cùng cô trở về, chưa từng làm điều gì quá giới hạn.
Từ cái hôm cô thẳng thắn từ chối, anh cũng chưa từng hôn cô lần nào nữa. Sau khi nói rõ mọi chuyện ở quán trà, anh càng trở nên lãnh đạm.
Cho dù Thẩm Nghiên không phải là bạn gái anh, thì anh hẳn là thực sự buông bỏ tình cảm với cô rồi.
Ôn Cừ Hoa nằm xuống, nhưng không hiểu sao, có lẽ vì ngoài phòng khách vẫn có một người đàn ông nằm đó, nên cô cứ thấy không được tự nhiên.
May mà cô cũng mệt rồi, không lâu sau liền thϊếp đi.