Anh nhấc chân định rời đi, Ôn Cừ Hoa gọi anh lại: “Ngủ ở công trường thì ngủ như thế nào?”
Anh ngoái đầu lại, ánh mắt không rõ ý tứ: “Bên trong phòng làm việc có thể ngủ dưới đất.”
“Ồ.”
Nói xong, anh đóng cửa rồi rời đi thật, để lại Ôn Cừ Hoa đứng trong căn nhà của một người đàn ông xa lạ.
Cô nhìn xung quanh một chút, định vào bếp đun nước nóng. Vừa vào bếp, chiếc nồi đất trên bàn lập tức thu hút sự chú ý của cô, bên cạnh còn có táo đỏ, kỷ tử và vài nguyên liệu nấu canh.
Không hiểu sao, cô lại nhớ đến canh gà xé mà mình từng uống trong bệnh viện.
Không lẽ nào?
Cô lắc đầu xua đi suy nghĩ đó, cũng không nấu nước nữa mà quay về phòng nằm nghỉ.
Nhưng vừa nằm xuống, cô liền ngửi thấy mùi hương thuộc về Dương Khâm. Dù đã thay ga giường, nhưng vẫn phảng phất mùi sạch sẽ thanh mát của đàn ông.
Cô: ...
Không khỏi nhớ lại lúc anh xuất hiện dưới lầu tối nay, điều đó chỉ có thể chứng tỏ anh đang âm thầm canh chừng cho cô, nếu không sao có thể đến nhanh như vậy?
Cô thở dài một hơi, nhìn chằm chằm trần nhà. Anh thật sự có thể "thanh toán xong" sao?
Ngày hôm sau, Dương Khâm làm xong việc ở công trường liền lái xe tải nhỏ đến tiệm chè. Anh tự mình lên tầng hai đo kích thước kính, không nhờ ai giúp, trước tiên quét sạch mảnh thủy tinh dưới đất rồi quỳ xuống dùng bàn chải cọ sạch máu gà đã khô lại.
Anh làm việc rất cẩn thận, từng chút từng chút dọn sạch cho cô, biết chắc nếu không dọn sạch cô sẽ ghét bỏ, Dương Khâm ở tầng hai làm cả buổi chiều mới cọ sạch sẽ.
Kính không đặt xong nhanh như vậy, bên chợ vật liệu xây dựng nói phải mất ba bốn ngày, anh thanh toán tiền đặt cọc rồi rời đi.
Anh cũng không biết cô ở chỗ mới thuê của anh có quen không, Dương Khâm muốn quay về xem thử nhưng lại sợ dọa cô.
Về lại công trường, vừa lúc Dương Thiên trở về nói với anh: “Anh à, đã tra được địa chỉ nhà của mấy tên côn đồ đó rồi.”
“Ừ, đi thôi.” Dương Khâm vẫn còn việc phải giải quyết với mấy tên côn đồ đó, tất nhiên mấy tên đó chỉ là bị sai khiến. Anh đã báo công an, vài tên bị đưa vào cục công anthẩm vấn.
Anh có người quen trong cục, người đó đến nói với anh: “Ngưòi anh em, phải để người bị hại tới một chuyến.”
Dương Khâm xem đồng hồ, hỏi: “Bây giờ sao?”
“Ngày mai cũng được, nhưng càng sớm càng tốt.”
Dương Khâm gật đầu, ra khỏi cục công an thì đã chín giờ, chắc cô vẫn chưa ngủ, anh ngửi thấy mùi mồ hôi trên áo, cau mày, rồi quay về gõ cửa trong đêm.
“Ai đấy?” Giọng cô cảnh giác, chắc thật sự bị dọa sợ rồi.
“Là anh.” Dương Khâm đáp.
Lúc này Ôn Cừ Hoa mới ra mở cửa, cô vừa tắm xong, trên người vẫn còn hơi nước, đôi mắt long lanh như nước.
Dương Khâm chỉ liếc mắt một cái rồi vội thu hồi ánh mắt, nghiêng người đi vào nhà. Trên bàn có ấm nước, anh rót một ly nước nhanh chóng uống cạn.
“Mấy tên côn đồ kia đã bị bắt, em phải đến cục công an lấy lời khai.”
“Bây giờ?” Động tác lau tóc của cô khựng lại.
Anh nói tiếp: “Ngày mai cũng được, anh chỉ về báo cho em một tiếng.”
“Ồ.” Ôn Cừ Hoa rõ ràng không muốn ra ngoài bây giờ, cô vừa tắm xong mà.
Dương Khâm ngập ngừng một chút rồi vẫn mở miệng: “Em có ngại nếu anh tắm rửa thay quần áo rồi đi không?”
Ôn Cừ Hoa: ...
“Đây là nhà anh.”
Cô quay người vào bếp để nhường chỗ cho anh, Dương Khâm giơ tay lau mặt rồi vào phòng ngủ chính lục tủ lấy quần áo tame rửa.
Vừa vào phòng, mùi hương dịu nhẹ ập đến, anh sững người, mới ở một đêm thôi mà cả phòng đã tràn ngập mùi hương của cô.
Anh cầm quần áo đi vào phòng tắm, bên trong còn thơm hơn, cô vừa tắm xong, hơi nước vẫn chưa tan, Dương Khâm cứng đờ người trong chốc lát.
Anh cởϊ áσ ra, dứt khoát xối nước lạnh, thuận miệng mắng hai câu "bên dưới" không có tiền đồ.
Mới ngửi mùi thôi mà đã bốc hỏa.
Anh tắm rất nhanh, chỉ mất mười phút liền ra ngoài.
Ôn Cừ Hoa đã trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa.
Anh đi đến, nhẹ gõ cửa rồi nói: “Hôm nay anh đã đi đặt kính, chắc ba bốn ngày nữa sẽ giao và lắp xong, sáng mai anh đến đón em đi lấy lời khai nhé?”
Một lúc sau, giọng cô dịu dàng truyền ra: “Được.”
Anh nhắm mắt kiềm chế cảm xúc, cảm thấy muốn mệnh.
“Lát nữa em ra khóa trái cửa nhé, anh đi đây.”
Lần này cô không đáp, Dương Khâm xoay người rời đi.
Ôn Cừ Hoa ngừng động tác thoa kem dưỡng, nghe tiếng cửa đóng lại, cô đứng dậy chạy đến bên cửa sổ, vừa lúc có thể nhìn thấy bóng anh rời đi.
Cô đột nhiên có loại cảm giác khó tả, ở trong nhà anh như vậy có phải là quá thân mật không? Rõ ràng anh có thể đưa cô đến khách sạn mà.
Ai ngờ đang đi thì người đàn ông lại bất ngờ quay đầu nhìn về phía cô, Ôn Cừ Hoa như bị bắt quả tang, vội trốn sau rèm, tay đặt lên ngực.
Dương Khâm khẽ cong môi cười, rồi xoay người tiếp tục rời đi.
Sáng hôm sau lúc 9 giờ, Dương Khâm đến đón Ôn Cừ Hoa đi lấy lời khai. Nếu là trước đây, chắc chắn anh đã chuẩn bị bữa sáng cho cô rồi, nhưng hiện tại anh chẳng làm gì cả, thái độ công việc rõ ràng.
Ôn Cừ Hoa rối rắm nhìn anh một cái, anh đi phía trước dẫn đường.
Cô bị hỏi chuyện, nhưng cũng không có gì phải giấu, chỉ trừ đoạn từng gặp Hà Hữu Đạo uy hϊếp là cô không nói, còn lại đều khai thật.
“Bị liên lụy vì cậu à?” Người quen của Dương Khâm khẽ chạm vai anh.
Thấy Dương Khâm gật đầu, anh ta cười mập mờ đầy tò mò: “Hai người là gì của nhau vậy? Mà bọn kia lại trả thù đến cả con gái nhà người ta.”
Dương Khâm nhàn nhạt giải thích: “Không có quan hệ gì.”
Thật ra anh muốn có quan hệ, chỉ tiếc là người ta không muốn.
Vừa lúc Ôn Cừ Hoa lấy xong lời khai đi ra nghe thấy, lần đầu tiên cô nghe thấy anh phủ nhận quan hệ của hai người trước mặt người khác, cô âm thầm bĩu môi đi nhanh về phía trước.
Dương Khâm đuổi theo: “Anh đưa em về trước.”
“Không cần, anh lo việc của anh đi.” Ôn Cừ Hoa dứt khoát từ chối. Cô cũng không định về lại chỗ Dương Khâm nữa, mấy hôm nay không buôn bán được, rất buồn chán, nên định đi loanh quanh cho khuây khỏa.
Dương Khâm cũng không nhiều lời: “Được.”
Hai người tách nhau trước cửa cục công an, Ôn Cừ Hoa đi ăn sáng rồi ghé cửa hàng bách hóa dạo chơi.
Lang Thành nhỏ, ngoài cửa hàng bách háo thì cũng chẳng có chỗ nào để đi.
Ai ngờ cô lại quên rằng Thẩm Nghiên làm việc ở đây, vừa bước vào đã đυ.ng ngay, cô có chút hối hận nhưng nếu quay đầu đi luôn thì càng kỳ quái.
Ngược lại, Thẩm Nghiên chủ động đến chào hỏi cô, một hai phải đi cùng cô xem đồ, còn tỏ ra rất nhiệt tình. Ôn Cừ Hoa nhìn cô ta một cái, cảm thấy thái độ hôm nay của cô ta khác hẳn lần trước.
Sau đó Thẩm Nghiên trong lúc vô tình nói: “Tôi và Dương Khâm, đang thử tìm hiểu nhau.”
Ôn Cừ Hoa: ...
Động tác cầm món hàng khựng lại một chút, rồi rất nhanh cô khôi phục vẻ tự nhiên: “Vậy thì chúc mừng nhé.”
Thẩm Nghiên có chút thẹn thùng: “Cũng chưa biết có thành không, nhưng nhà tôi thì rất hài lòng về anh ấy.”
Kéo cả nhà vào rồi, xem ra tiến triển rất nhanh.
Trách không được anh lại nói “chuyện này xong liền thanh toán xong”, hóa ra người ta cầm được thì cũng buông được.