Chương 44

Trước đó anh không điều tra sâu, bởi không muốn kéo Ôn Cừ Hoa vào chuyện của Lương Hành. Nhưng việc Hà Hữu Đạo tự thú chắc chắn là có người đứng sau thúc đẩy.

Nếu thật là cô, thì chuyện tối qua có người tới phá tiệm, rất có thể chính là người nhà họ Hà.

Nhưng cô lại không muốn anh can thiệp.

Cô nói đang trong giai đoạn xem mắt, là với cái tên luật sư họ Lương đó sao?

Khóe môi Dương Khâm nhếch lên một nụ cười lạnh, ánh mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

Lão Vương quản lý đi ngang qua thấy anh thì lập tức nói: “Cuối cùng cậu cũng về rồi!”

Dương Khâm nhanh chóng thu lại cảm xúc, chuyển sang nói chính sự: “Tôi vừa đi một chuyến đến Kinh Đô, bên đó vật liệu rất ổn, lát nữa anh liên hệ mấy ông chủ lại mở cuộc họp.”

“Được.”

Lão Vương làm việc rất nhanh gọn. Dương Khâm tắm rửa thay quần áo xong liền đi họp, bận đến tận hơn mười giờ tối.

Tối đó, Dương Thiên tìm đến: “Anh! Anh đoán xem em nhìn thấy ai ở nhà họ Hà?”

“Tình nhân của Lưu Quân.”

“Á! Anh đoán trúng rồi! Cô ta không phải bỏ trốn với Lưu Quân sao? Em canh gần cả ngày cuối cùng cũng thấy, cô ta quay về nhà rồi. Chắc là nghe tin chuyện của anh trai mình mới quay về đó.”

Hà Hữu Đạo đã vào tù, nhà họ Hà chắc chắn không ngồi yên. Quả nhiên, con gái cũng trở về, có lẽ cảm thấy mình có thể dựa dẫm vào ai đó rồi.

Người nhà họ Hà đã từng đi thăm tù, Hà Hữu Đạo nói là bị một người phụ nữ ép phải tự thú, điều này tra cũng không khó.

Cuối cùng thì Hà Tĩnh cũng chính là người tình thứ ba của Lưu Quân, đã bỏ tiền ra vừa chạy chọt giúp anh trai, vừa thuê người tới phá tiệm chè của Ôn Cừ Hoa chỉ để trút giận.

“Nhưng mà anh, sao bọn họ không tới tìm anh gây phiền phức?” Dương Thiên cảm thấy điểm này hơi kỳ quái.

Dương Khâm nhếch môi cười lạnh: “Bọn chúng chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.”

Chuyện vẫn chưa kết thúc, Lưu Quân còn đang lẩn trốn bên ngoài, Hà Hữu Đạo thì đã bị bắt, nhà họ Hà hiện tại không dám chọc vào anh đâu.

Dương Thiên chậc chậc hai tiếng: “Vậy anh, việc này chúng ta nhất định phải giúp bà chủ Tiểu Ôn chứ?”

Chưa nói đến chuyện trước đây bà chủ Tiểu Ôn từng âm thầm giúp Dương Khâm, chỉ cần dựa vào việc hiện tại Dương Khâm thích cô, thì Dương Thiên cũng tin rằng anh mình sẽ không ngồi xem mặc kệ.

Giúp là chắc chắn sẽ giúp, nhưng phải có cách, hiện tại cô còn đang muốn tránh anh như tránh tà.

Dương Khâm bực bội day trán: “Ngày mai cậu tìm vài anh em đến xem tiệm cần sửa chữa gì, tất cả chi phí tôi lo.”

“Rõ!” Dương Thiên đồng ý ngay.

Sáng hôm sau, khi Ôn Cừ Hoa vừa tỉnh dậy, chuẩn bị đi liên hệ công ty nội thất trước kia đến sửa chữa, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Dương Thiên đang cười tươi chào cô.

“Bà chủ Tiểu Ôn, chúng tôi đến giúp cô sửa tiệm!”

Hả?

Giây tiếp theo, Ôn Cừ Hoa liền đoán ra ai là người phái họ tới.

Cô còn chưa kịp từ chối thì Dương Thiên đã dẫn người bước vào.

Vừa kiểm tra, cậu ta vừa lôi sổ ra ghi chép những vật liệu cần thiết.

“Bà chủ Tiểu Ôn, chúng tôi sẽ kéo mấy bộ bàn ghế hỏng ra ngoài trước, mấy mảng tường bong tróc cũng phải cạo bỏ hết, chắc sẽ ảnh hưởng vài ngày buôn bán.”

“Không sao đâu.” Cô đứng một bên quan sát.

Nói với Dương Thiên cũng vô ích, vì cậu ta nghe lời Dương Khâm.

Ôn Cừ Hoa lên lầu, lấy mũ và túi xách, định đi gặp Dương Khâm.

Cô không thể nào cứ để mặc anh giúp như vậy được. Cô đã từ chối anh rồi, giờ mà nhận ân tình này chẳng phải là "lợi dụng" anh sao?

Trước khi đi, cô lại hỏi Dương Thiên: “Văn phòng công trường của các anh có số điện thoại không?”

“Cô muốn tìm anh Khâm à? Anh ấy mới mua điện thoại đó, cô gọi thẳng cho anh ấy luôn đi.”

Ôn Cừ Hoa hơi nhướng mày, tốc độ kiếm tiền của Dương Khâm đúng là nhanh thật, giờ đã có cả điện thoại rồi.

Cô nhớ lại số gọi đến cho mình đêm hôm trước, liền gọi lại, bên kia một lúc sau mới có người bắt máy.

“Dương Khâm.” Cô không đợi anh lên tiếng: “Tôi muốn gặp anh.”

“Muộn một chút được không?”

Cô nghe tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia:

“Được.”

Cuộc hẹn chờ tận hơn hai tiếng đồng hồ. Sau đó anh mới gọi lại hỏi cô muốn gặp ở đâu.

Ôn Cừ Hoa không muốn người quen quanh tiệm thấy nên nói: “Gặp ở quán trà gần cửa hàng bách hóa đi.”

Dương Khâm đồng ý rất nhanh, khi Ôn Cừ Hoa đến nơi, anh đã có mặt.

Qua cửa sổ, cô thấy anh ăn mặc chỉnh tề, đang cau mày nghe điện thoại, có vẻ rất bận rộn.

Cô bước vào trong, ngồi xuống đối diện anh.

Khi nhìn thấy cô, Dương Khâm khựng lại một chút, rồi nói với người ở đầu dây bên kia: “Vậy tạm thời đặt những thứ này trước, ừ, gửi đến Lang Thành.”

Sau khi cúp điện thoại, anh rót cho cô một ly trà.

Tay áo anh xoắn đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, bàn tay to lớn, các khớp xương và gân xanh nổi rõ, tràn đầy sức mạnh.

Anh im lặng đợi Ôn Cừ Hoa mở lời.

Đây xem như là lần thứ hai cô chủ động tìm anh. Lần đầu là khi cô đến công trường để từ chối tình cảm của anh. Lần này, chắc cũng là vì phủi sạch quan hệ.

Anh rũ mắt, ánh mắt hiện lên một tia u tối.

Khi cô còn đang suy nghĩ nên nói thế nào, Dương Khâm đã lên tiếng: “Đám côn đồ đập phá tiệm là do nhà họ Hà thuê đến.”

Ôn Cừ Hoa: Hả?

Cô chớp mắt nhìn anh.

Dương Khâm nhìn cô: “Nhà họ Hà có chống lưng là nhà họ Lưu, rất có khả năng sẽ còn gây chuyện nữa.”

“Chuyện này là do anh mà ra, anh giúp em sửa lại tiệm là điều nên làm.”

Ôn Cừ Hoa mím môi. Vậy là anh biết hết rồi. Trong lúc nhất thời, cô không biết nếu anh hỏi thì mình phải giải thích thế nào về việc tại sao lại giúp anh.

May là... Dương Khâm không hỏi.

“Chuyện nhà họ Hà, anh sẽ giải quyết, em không cần lo.”

Ngón tay anh gõ nhịp lên mặt bàn, biểu cảm khó đoán, cô không biết anh đang nghĩ gì.

Anh đã nói đến mức này rồi, nếu cô còn từ chối thì có vẻ là quá miễn cưỡng.

Thôi thì anh muốn làm gì thì cứ làm vậy.

Cô đứng dậy, định rời đi.

Lúc này nghe anh nói từ phía sau: “Chuyện này xong rồi thì cũng coi như thanh toán xong.”

Hả? Cô chậm rãi xoay người, kinh ngạc nhìn anh.

Anh tự giễu cười cười: “Không phải đây là điều em muốn sao?”

Ôn Cừ Hoa im lặng một lát, dường như có chút áy náy, giọng cũng dịu đi: “Xin lỗi, tôi...”

“Không cần xin lỗi, vốn dĩ là do anh đơn phương quấn lấy em.”

“Chỉ là trước khi chuyện nhà họ Hà kết thúc, anh vẫn sẽ làm phiền em mấy ngày nữa.” Giọng anh nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

Ôn Cừ Hoa "ừ" một tiếng, cũng không biết nên nói gì thêm. Nếu thực sự có thể thanh toán xong, vậy thì cũng tốt.