Chương 43

Thấy anh không trả lời, Ôn Cừ Hoa tức giận trừng mắt nhìn anh một cái, quay người bỏ đi.

Anh đuổi theo, giọng trầm thấp giải thích:

“Anh không biết em ở đâu, cũng không thể liên lạc được, theo dõi anh ta chỉ vì muốn chắc chắn em có rời đi hay không.”

Nếu như cô rời khỏi Kinh Đô mà cũng không quay về Lang Thành, thì anh thật sự sẽ hoàn toàn mất liên lạc với cô.

Cảm giác hoang mang đó, bắt đầu từ lúc vô tình gặp cô ở khách sạn Quốc Tế hôm qua, vẫn kéo dài mãi cho đến tận bây giờ. Chỉ khi thấy cô không lên máy bay, trái tim anh mới dần thả lỏng.

“Anh không cảm thấy anh như vậy rất đáng sợ sao? Tôi lại không phải là của anh...” Cô đột nhiên dừng bước, xoay người lại, ánh mắt đầy tức giận nhìn anh.

Đúng là rất đáng sợ.

Dương Khâm không phản bác, chỉ nhẹ nhàng rũ mắt, chăm chú nhìn cô.

Ôn Cừ Hoa không muốn cùng anh nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Lần này, Dương Khâm không đuổi theo, chỉ đứng đó lặng lẽ nhìn cô rời đi.

Bà ngoại xuất viện rồi, nên tạm thời Ôn Cừ Hoa cũng chưa có ý định rời khỏi Kinh Đô. Nhưng ngay tối hôm đó, cô đã nhận được cuộc gọi từ Mạn Mạn, giọng cô bé gấp gáp:

“Chị Tiểu Ôn ơi, có người tới trong tiệm quậy phá, còn đập nát cả bàn ghế!”

Nghe xong, Ôn Cừ Hoa lập tức nhíu mày.

Cô vội vàng nói với một nhà cậu mợ rằng có việc gấp, cần rời đi một thời gian, nhà họ Thịnh cũng không hỏi nhiều, dù sao cháu gái cũng lớn rồi, không thể miễn cưỡng giữ lại.

Dọn dẹp hành lý xong, điện thoại lại vang lên, nhìn thấy số lạ, cô ngập ngừng một hồi mới bắt máy.

Cô im lặng, đầu dây bên kia cũng vậy, nhưng chỉ một thoáng cô đã đoán được là ai, không hiểu sao anh lại có được số của cô.

“Em sẽ trở về chứ?” Cuối cùng, anh cũng mở miệng hỏi cô.

Ôn Cừ Hoa chỉ khẽ “ừ” một tiếng, liền nghe anh nói tiếp: “Anh đến đón em nhé?”

“Không cần đâu, có người đưa tôi ra nhà ga rồi, anh tới nhà ga đợi là được.”

“Vậy anh đi mua vé trước.”

Cúp máy, Ôn Cừ Hoa suy nghĩ một chút, thôi, về Lang Thành trước đã rồi tính tiếp.

Cũng không biết tại sao anh lại biết được chuyện này nhanh như vậy.

Dương Khâm vừa dập máy liền lập tức đến ga tàu. Trước đó, anh đã gọi về cho Dương Thiên, vừa lúc Dương Thiên đang uống rượu cùng các anh em ở quán nướng, anh chỉ tiện miệng nhắc một câu, nhờ Dương Thiên đến tiệm tìm Mạn Mạn xin số điện thoại của Ôn Cừ Hoa, rồi chính anh là người gọi sang.

Không nằm ngoài dự đoán, cô thật sự quay về Lang Thành.

Ai dám tới phá tiệm cô? Dương Khâm trầm mặt, ánh mắt lạnh như băng.

Vì Mạn Mạn nói quá gấp, Ôn Cừ Hoa cũng chưa kịp hỏi rõ.

Trên đường đến ga tàu, Thịnh Thừa cứ liên tục hỏi: “Thật sự không cần anh đi cùng sao?”

Cô không nói rõ lý do trở về, nhưng Thịnh Thừa lại mơ hồ cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của cô.

“Không cần đâu. Em nghe mợ nói anh sắp đi làm rồi đúng không? Tập trung cho công việc đi.”

Thịnh Thừa mới tốt nghiệp, sắp vào làm ở một đơn vị rất tốt, cô không muốn vì chuyện của mình mà làm ảnh hưởng đến tiền đồ của anh họ.

“Được rồi, đến Lang Thành nhớ gọi điện báo bình an nhé.”

“Vâng.”

Sau khi xuống xe, Ôn Cừ Hoa tự mình kéo hành lý vào nhà ga.

Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, còn chưa kịp tìm được người thì một bàn tay từ phía sau đã nhẹ nhàng nhận lấy hành lý của cô.

Cô nghiêng đầu nhìn, thấy anh điềm tĩnh nói: “Vé mua rồi, vừa hay đến giờ kiểm vé, đi thôi.”

Ôn Cừ Hoa lặng lẽ đi theo sau anh, lên tàu, mọi thứ đều do anh sắp xếp, cô gần như không cần phải lo gì.

Suốt chuyến đi, cô cứ nghĩ mãi, rốt cuộc là ai đã đến quậy phá tiệm của cô? Theo lý mà nói, ở Lăng Thành cô vốn chẳng kết oán với ai cả.

Một đường không ai nói chuyện, tới tỉnh thành lại đổi xe, cả đoạn đường khiến sắc mặt cô trở nên tái nhợt vì mệt.

Chờ đến Lang Thành, anh bảo cô đứng đợi một lát, rồi nhanh chóng lái một chiếc Minibus lại đây.

Anh đặt hành lý của cô lên xe rồi bảo cô ngồi vào ghế phụ.

Lái xe tới tiệm chè chỉ mất ít phút, sau khi tới nơi, Mạn Mạn đã vội chạy ra đón.

Vào trong, Ôn Cừ Hoa liền thấy cả tiệm tan hoang, bàn ghế vỡ nát, đèn cũng bị đập hỏng. Xem ra, ít nhất cũng phải nghỉ bán một thời gian.

“Tối qua vừa chập choạng tối là có một nhóm người xông vào đập phá, còn vừa đập vừa chửi mắng om sòm.”

Mạn Mạn vẫn còn chưa hoàn hồn, sắc mặt tái mét.

Ôn Cừ Hoa khẽ vỗ vai cô bé an ủi: “Chị cho em nghỉ mấy ngày, cứ về nhà nghỉ ngơi cho ổn đã.”

Dù sao cũng phải mất thời gian sửa sang lại, Mạn Mạn lại bị dọa sợ, cho cô bé nghỉ vài hôm cũng tốt.

Mạn Mạn gật đầu, trước khi rời khỏi còn liếc nhìn người đàn ông gương mặt lạnh băng đứng phía sau chị Tiểu Ôn.

Mạn Mạn vừa đi khỏi, Ôn Cừ Hoa lập tức bắt đầu kiểm tra mức độ hư hại, cô cau mày nhìn đống hỗn độn khắp sàn.

Dương Khâm dứt khoát kéo rèm cửa xuống, chắn tầm nhìn từ bên ngoài.

Thấy anh kéo rèm, Ôn Cừ Hoa nhìn anh.

Dương Khâm tự nhiên bước tới, bắt đầu dựng lại những chiếc bàn bị lật.

Cô lập tức ngăn lại: “Mấy việc này không cần anh làm.”

Trong đầu cô vẫn còn nhớ rõ ánh mắt anh nhìn cô ở khách sạn hôm đó, rồi cả ở sân bay, cô không khỏi mím môi, lạnh giọng: “Dương Khâm, tôi nghĩ trước đây đã nói rất rõ với anh rồi.”

“Anh cũng thấy đó, gia đình tôi đã sắp xếp cho tôi đối tượng xem mắt thích hợp.”

Gương mặt vốn đã không có cảm xúc của Dương Khâm càng thêm u ám.

Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô không rời, ánh mắt sắc như dao khiến cô không khỏi muốn tránh đi.

Anh đặt bàn xuống, xoay người, kéo cửa rời đi.

Ôn Cừ Hoa đau đầu day day trán. Cả một đống lộn xộn dưới sàn, cô cũng chẳng còn tâm trạng dọn dẹp. Cô đành khóa cửa kỹ rồi kéo vali lên tầng hai, định nghỉ ngơi một lát trước rồi tính sau.

Dương Khâm quay lại công trường, Dương Thiên liền chạy tới hỏi: “Anh đưa bà chủ Tiểu Ôn về rồi à? Hôm qua đám người đó nhìn qua là biết bọn côn đồ được thuê tới, không nói một câu đã bắt đầu đập phá. Không biết bà chủ Tiểu Ôn đã đắc tội với ai nữa.”

Cô có thể đắc tội với ai chứ?

Dù đã đến Lang Thành hơn hai tháng, tuy quan hệ với thím Lục cũng coi như không tệ, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Ngoài cái tên và việc cô đến từ Cảng Thành, thím Lục hầu như chẳng biết gì thêm.

Điều đó cho thấy cô luôn giữ thái độ đề phòng với Lang Thành. Không rõ cô đến đây vì điều gì, nhưng rõ ràng là không định ở lại lâu, và với ai cũng duy trì khoảng cách lạnh nhạt.

Trong tình huống như vậy, cô có thể gây thù với ai được?

Dương Khâm từ tối qua đã nghĩ đến chuyện này, trước mât anh nhìn Dương Thiên nói: “Cậu đi theo dõi nhà họ Hà một chút.”

“Nhà Hà Hữu Đạo?” Dương Thiên tuy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu làm theo.

Dương Khâm trầm tư, từ khi nhìn thấy Lương Hành, người đầu tiên anh nghi ngờ chính là Hà Hữu Đạo.