Chương 41

Trên đường, Thịnh Thừa nói chuyện không ngớt, cuối cùng lại khơi đúng chuyện không nên hỏi: “Anh đi rồi, có ai bám lấy em không?”

Thịnh Thừa nhớ lại lần trước gặp người đàn ông khí thế rất mạnh ở cửa khách sạn Lang Thành, lạnh lùng cứng rắn, không phải người dễ đối phó, anh mắt nhìn em họ của anh ta rõ ràng chẳng có chút thuần khiết nào.

“Không,” Ôn Cừ Hoa nói dối qua loa.

Thôi được, không muốn nói thì đừng nói, nhưng nụ cười của Thịnh Thừa lại có phần gian xảo, khiến Ôn Cừ Hoa cảm thấy khó hiểu.

Về đến nhà ông bà ngoại, Ôn Cừ Hoa lập tức vào thăm bà ngoại.

Bà ngoại đang chăm sóc hoa cỏ trong vườn nhỏ, là một bà cục sống tinh tế cả đời, mặc sườn xám màu lam đậm, đeo chuỗi ngọc trai, vẻ mặt dịu dàng điềm đạm.

Ôn Cừ Hoa liền thở phào một hơi, bà ngoại đúng là người có tâm thái rất tốt.

Ngày mai sẽ nhập viện chuẩn bị phẫu thuật, những việc này không cần cô lo, cậu mợ đều đã sắp xếp chu đáo, bác sĩ cũng là chuyên gia ung bướu đặc biệt mời đến.

Ca phẫu thuật được sắp xếp vào 3 giờ chiều. Thịnh Nhữ Trân đến vào buổi trưa, anh họ lớn đích thân đến đón, đưa thẳng đến bệnh viện.

Thấy mẹ sau hai tháng không gặp, Ôn Cừ Hoa liền đứng dậy đón, dang tay ôm bà, gọi một tiếng: “Mẹ.”

Thịnh Nhữ Trân vuốt tóc con gái, mỉm cười với cô, sau đó quay sang hỏi anh chị dâu tình hình của mẹ.

“Cừ Hoa.”

Lúc này cô mới chú ý người đàn ông đi cùng mẹ lại chính là Lương Hành.

Thấy cô nhíu mày, Lương Hành nhẹ giọng giải thích: “Trùng hợp đang cùng dì Thịnh xử lý một vụ án, chú Ôn thật sự không thể đi cùng được, nên tôi đi cùng dì Thịnh tới.”

Chức vụ của ba mẹ đều khá nhạy cảm, đúng là không tiện tự mình đi xa. Ôn Cừ Hoa cũng hiểu, chỉ là không ngờ lại là Lương Hành đi cùng.

“Anh cả, chị dâu, lúc quan trọng thế này lão Ôn lại không đến được...” Đúng lúc nghe Thịnh Nhữ Trân đang giải thích với cậu mợ.

Cậu mợ đều là người trong ngành, sao lại không hiểu tình hình của em rể lúc này nghiêm trọng đến mức nào, đương nhiên bọn họ bày tỏ sự thông cảm.

Thịnh Nhữ Trân liền nói: “Năm nay nhất định sẽ cùng nhau trở về đây ăn Tết.”

Ôn Cừ Hoa lặng lẽ đứng nghe, Thịnh Thừa liếc nhìn Lương Hành vài lần. Trước đó một ngày, anh ta đã nghe anh trai nói cô sẽ dẫn theo một chàng trai trẻ đến, nghe nói là con trai của bạn thân dượng.

Gia thế tương đương, tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều, Thịnh Thừa mơ hồ đoán ra một chút ý tứ.

Giờ phút này nhìn Lương Hành nho nhã đứng bên cạnh em họ nhỏ, hai người quả thực là một cặp trời sinh. Anh ta đoán Lương Hành chính là người cô và dượng chọn làm con rể tương lai.

Ôn Cừ Hoa thì không nghĩ nhiều đến vậy, cô vẫn luôn dán mắt vào phòng phẫu thuật.

Cuối cùng, khi bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật, người nhà họ Thịnh đều lập tức vây quanh lại.

Bác sĩ cười nói: “Ca phẫu thuật rất thành công.”

Anh họ lớn lập tức gọi về báo tin vui cho ông ngoại đang ở nhà, bọn họ vốn không để ông cụ đến, ngay cả bà cụ cũng nói: “Chỉ là một ca tiểu phẫu thôi mà, ông cứ yên tâm ở nhà, trông hoa giúp tôi, đừng để chim mổ mất.”

Giờ đây bà ngoại đã phẫu thuật thành công, Ôn Cừ Hoa hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Cô mím môi, nở nụ cười an tâm, cảm thấy ít nhất sự trở về lần này của mình cũng đã thay đổi hướng đi của vận mệnh.

Bà ngoại khỏe mạnh, sau này mẹ cũng sẽ không còn bị đả kích liên tiếp vì sự ra đi đột ngột của bà ngoại nữa.

Còn những biến cố khác... phải từ từ lên kế hoạch. Khi ba cô bị người ta tố cáo và bị đưa đi, cô đang ở viện điều dưỡng, mọi chuyện không nắm rõ, nhưng dựa vào hiểu biết của cô về ba mình, ông tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy, nhà họ Ôn và họ Thịnh cũng đâu có thiếu tiền.

Nghĩ đến đây, cô nghiêng đầu hỏi Lương Hành: “Gần đây chú Lương có bận lắm không?”

Lương Hành cũng không ngờ cô lại hỏi đến ba của anh ta, anh ta bật cười: “Ba mẹ chúng ta, lúc nào mà chẳng bận rộn?”

Cũng đúng, nếu không phải vì bà ngoại phẫu thuật, thì ngay cả Thịnh Nhữ Trân cũng là người bận tối mắt.

“Buổi tối cùng nhau ăn một bữa cơm nhé?” Lương Hành hỏi.

Bà ngoại chưa thể xuất viện ngay, Lương Hành cũng không muốn đến nhà họ Thịnh làm phiền, hơn nữa anh ta cảm nhận được dường như Ôn Cừ Hoa có chuyện muốn hỏi.

Nghe vậy, Ôn Cừ Hoa gật đầu.

Lương Hành đến Kinh Đô, cô là người quen cũ, tất nhiên nên tiếp đãi.

Khi nói chuyện này với Thịnh Nhữ Trân, bà lại nhìn cô cười nói: “Hoa Hoa đã hiểu chuyện rồi.”

Ôn Cừ Hoa được khen, khóe môi khẽ cong lên.

Thịnh Thừa sắp xếp tài xế đưa hai người đi, còn chu đáo đặt trước phòng riêng tại nhà hàng Kinh Lai Thuận.

Ôn Cừ Hoa và Lương Hành ngồi trên xe nhà họ Thịnh đi ăn tối, Lương Hành là người ôn hòa lễ độ, rất dễ ở chung, khiến Ôn Cừ Hoa cảm thấy thoải mái, liền hỏi một ít chuyện ở Cảng Thành.

Lương Hành nói với cô: “Chú Ôn làm việc rất thận trọng, huống chi việc này gần như đã chắc chắn, em không cần lo lắng.”

Ôn Cừ Hoa nhíu mày, quả thật ba cô luôn làm việc luôn thận trọng, chưa bao giờ nóng vội, nhưng mà tiểu nhân khó phòng!

Nhưng tất cả những điều đó là chuyện của một năm sau, hiện tại cô cũng không tiện nói nhiều.

Sau bữa tối, Lương Hành đề nghị đi dạo, Ôn Cừ Hoa cũng không tiện từ chối, nên gật đầu đồng ý.

Lúc đó cũng mới hơn bảy giờ, đi bộ nửa tiếng là có thể đưa Lương Hành về khách sạn Hữu Nghị.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đôi lúc có không ít người liếc nhìn, nam thanh nữ tú, quả thật rất đẹp đôi.

“Em vẫn định quay về Lang Thành à?” Lương Hành hỏi.

Ôn Cừ Hoa gật đầu, dĩ nhiên cô phải quay lại Lang Thành.

“Chú Ôn và dì Thịnh vẫn chưa biết em mở một tiệm chè ở đó đâu.”

Nếu biết cô con gái được bọn họ dốc lòng bồi dưỡng lại tạm nghỉ học đi đến một huyện nhỏ lạc hậu để làm buôn bán, không biết bọn họ sẽ nghĩ như thế nào.

“Vậy tôi còn phải cảm ơn anh đã giữ bí mật giúp tôi rồi.” Ôn Cừ Hoa nhàn nhạt cười.

“Bữa ăn tối nay coi như là em cảm ơn rồi. Sau này nếu em muốn quay lại Cảng Thành, nói với tôi một tiếng, tôi có thể đến đón em.”

Lương Hành dừng bước, nhìn cô, khách sạn Hữu Nghị đã gần kề, câu nói này của anh ta đã không còn đơn thuần nữa.

Việc “đón cô” thế này quá thân mật, trong đôi mắt sau cặp kính của anh ta lộ ra ánh nhìn thử thăm dò, hơi có phần mạnh mẽ.