Sau khi lên tàu, chỗ nằm của anh cách chỗ cô mấy toa, nhưng anh bỏ thêm tiền để đổi sang chỗ cạnh cô, người kia cũng vui vẻ nhận tiền, đổi chỗ.
Cô vẫn còn nhớ lần trước ở ga tàu chia tay, Dương Khâm còn dặn cô đừng ngủ quá say, phải trông chừng đồ đạc.
Lần này anh ở ngay bên cạnh cô, nói: “Em ngủ đi, anh trông.”
Ôn Cừ Hoa đúng là mệt rồi, không để tâm đến anh nữa, nghe tiếng tàu chạy lạch cạch, từ từ thϊếp đi.
Tỉnh lại lần nữa, xung quanh tối om, cô nhìn ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ rồi liếc nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ sáng.
Cô ngủ được hơn sáu tiếng, nhưng vì lý do sinh lý nên tỉnh giấc, cô lặng lẽ ngồi dậy, mang giày.
Anh nghe tiếng động, ngồi dậy hỏi: “Muốn đi vệ sinh à?”
Cô có chút ngại ngùng gật đầu.
“Anh đi cùng em.” Anh không nói hai lời liền đứng lên, còn nhắc cô mang theo túi xách.
Dưới sự hộ tống của anh, cô đi dọc các toa xe đến cuối tàu. Điều kiện trên tàu dĩ nhiên không tốt lắm, anh mở cửa xem trước một lượt, hơi nhíu mày rồi mới để cô vào.
“Anh sẽ đứng ngoài canh.”
Ôn Cừ Hoa gần như nín thở nhanh chóng giải quyết. Khi ra ngoài, sắc mặt cô hơi đỏ.
Vừa ghét bỏ boàn cảnh, lại vừa thấy xấu hổ vì anh đứng ngoài canh cho mình.
Chắc không nghe thấy gì đâu nhỉ? Cô thầm nghĩ.
Dương Khâm đưa cô về chỗ rồi lại đi vòng trỏ lại, anh cũng cần giải quyết vấn đề cá nhân. Lúc quay về, thấy Ôn Cừ Hoa đang tựa người vào vách tàu nhìn ra cánh đồng đen kịt bên ngoài.
Dương Khâm lâm thời mới quyết định đi theo cô lên tàu, cái gì cũng khôbg có mang theo, vậy mà lại lấy ra một quả táo đã rửa sạch sẽ đưa cô.
“Muốn ăn không?”
“Lúc mua hoành thánh thì mua luôn, anh đã rửa sạch rồi.”
Ôn Cừ Hoa do dự rồi vẫn nhận lấy. Thực ra cô không đói, nhưng miệng khô, thấy táo thì có chút thèm.
Thấy cô nhận lấy rồi ăn từng miếng nhỏ, trong mắt anh hiện lên ý cười, là kiểu niềm vui khi được chăm sóc người mình thương.
Rất muốn nuôi cô.
Một đóa danh hoa không chỉ cần được nuôi trong môi trường tốt, mà còn cần được chăm sóc cẩn thận. Anh tự thấy mình có đủ kiên nhẫn để làm điều đó.
Không biết cô có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không...
Nghĩ đến sự từ chối trước đó của cô, trong đáy mắt Dương Khâm hiện lên một tia kiên quyết mờ nhạt.
Ôn Cừ Hoa không biết anh đang nghĩ gì. Ăn táo xong, cô còn lấy khăn giấy trong túi gói lại.
Dự kiến trưa sẽ có thể đến Kinh Đô, nhưng cô lại hơi lo lắng sợ Thịnh Thừa và anh họ lớn sẽ đến đón, lúc đó nhìn thấy Dương Khâm thì phải làm sao đây?
Cô không dám tưởng tượng ra cái cảnh đó, đúng là cảnh ngại ngùng khó xử mà. Thịnh Thừa đã từng gặp Dương Khâm, chắc chắn sẽ truy hỏi đến cùng.
Trước đây Dương Khâm còn tưởng Thịnh Thừa và cô là kiểu quan hệ đó, gặp lại chắc xấu hổ chết mất.
Sau khi suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cô vẫn nhẹ giọng nói với anh: “Đến Kinh Đô rồi thì anh quay về đi.”
Dương Khâm im lặng nhìn cô.
Ôn Cừ Hoa cũng cảm thấy mình nói vậy có phần không phải, nhưng mà...
“Tôi đến Kinh Đô là vì có chuyện rất quan trọng.”
Dương Khâm hiểu ý cô, cô không muốn anh tiếp tục đi theo cô ở Kinh Đô nữa.
Anh bình thản nói: “Em cứ làm việc của mình đi, lúc nào về thì báo cho anh một tiếng là được.”
Cô cũng không nhất định sẽ quay về. Ôn Cừ Hoa dứt khoát nói: “Anh không còn việc ở Lang Thành sao? Vậy thì đừng lãng phí thời gian ở Kinh Đô nữa.” Cũng đừng phí thời gian lên người cô nữa.
“Hơn nữa tôi cũng không nhất định sẽ quay về đâu, người thân của tôi đều ở Kinh Đô.”
Dương Khâm ngẩng đầu nhìn cô, lời cô nói rõ ràng là không định quay về Lang Thành nữa.
Anh cong môi cười khẽ: “Là để trốn anh sao?” Một câu nói chọc thủng.
Ôn Cừ Hoa quay mặt đi: “Cũng không hẳn, vốn dĩ kế hoạch ban đầu đã như vậy rồi.”
Cô không nói dối, đúng là đã lên kế hoạch đến Kinh Đô vào thời gian này để ở bên bà ngoại làm phẫu thuật, nhưng những điều này cũng không cần thiết phải nói cho anh biết.
Dương Khâm không hỏi thêm gì nữa, tuy chưa từ bỏ, nhưng anh cũng không phải kiểu người mặt dày.
“Kinh Đô phát triển nhanh, anh cũng định tranh thủ chạy mấy dự án xây dựng.” Đã đến đây rồi, ánh mắt anh cũng không chỉ nhìn về phía cô, anh cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ sống mãi ở một Lang Thành nhỏ bé.
Anh đã nói như thế rồi, Ôn Cừ Hoa cũng không tiện nói thêm gì nữa. Cuối cùng cô nói: “Vậy sau khi xuống xe, chúng ta liền tách ra.”
Cũng để tránh xảy ra cảnh tượng khó xử.
Anh nói: “Được.”
Ôn Cừ Hoa lại nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng cơn buồn ngủ đã bay mất, trong đầu toàn là nghĩ đến kết cục sau này của Dương Khâm.
Rốt cuộc là vì sao lại dẫn đến một kết cục như vậy?
Không biết đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào, đến khi cô ngồi dậy lần nữa thì nghe thấy nhân viên tàu thông báo trạm kế tiếp chính là Kinh Đô.
Dương Khâm lấy hành lý đặt bên cạnh chân cô.
Cuối cùng cũng tới nơi. Ôn Cừ Hoa thở phào nhẹ nhõm, khi tàu dừng lại, cô đi được mấy bước thì quay đầu lại nhìn, thấy Dương Khâm vẫn lười nhác đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Cô thu hồi ánh mắt, theo dòng người xuống xe. Ở cổng ra, có không ít người đang đợi đón người thân, cô liếc mắt một cái liền thấy Thịnh Thừa đang vẫy tay gọi cô đầy nhiệt tình.
Ôn Cừ Hoa theo phản xạ quay đầu nhìn lại một cái, nhưng giữa đám đông không thấy bóng dáng người kia, rồi mới bước về phía Thịnh Thừa.
Cô nghe Thịnh Thừa lải nhải: “Bà ngoại phải đến ngày phẫu thuật mới vào viện, đã nói để anh đến Lang Thành đón em, em lại không chịu. Trên đường có an toàn không đấy?”
Có người đàn ông kia bên cạnh, đương nhiên là an toàn vô cùng. Ôn Cừ Hoa lại nhớ đến mấy tên côn đồ muốn gây sự hôm trước, bị anh dùng một tay mà khống chế dễ dàng.
Hai người ra khỏi nhà ga, Thịnh Thừa ăn mặc lúc nào cũng màu mè, tây trang áo khoác nhỏ, tóc vuốt keo bóng, thời thượng quá mức.
Ôn Cừ Hoa thì mặc váy thanh lịch, tóc dài không biết đã được tết kiểu gì mà trông rất rất đẹp. Không ít người đi ngang liếc nhìn hai người bọn họ.
Dương Khâm chậm rãi ra khỏi nhà ga, đi cuối cùng. Mắt anh rất tinh, có thể nhìn thấy người đàn ông đang đón cô.
Giúp cô xách hành lý, nói chuyện nhiệt tình, hai người đứng gần nhau, nhìn qua liền biết rất thân thiết.
Ánh mắt anh tối lại, thần sắc hiện rõ chút đáng sợ.
Lại nhớ đến trước khi xuống xe cô còn thong thả tết tóc cho mình, ngón tay thon dài linh hoạt.
Không hiểu sao, người khác đi đường thì lấm lem bụi bặm, còn cô lại tinh tế như đại minh tinh mới bước ra từ trong màn ảnh.
Khóe môi Dương Khâm khẽ nhếch một đường cong, không mang theo ý cười, chỉ để lộ ra chút bất cần và phong trần.
Anh không dỗ dành Ôn Cừ Hoa, cô đã không muốn anh theo thì anh cũng sẽ có việc riêng của mình.
Người muốn theo đuổi có điều kiện tốt như vậy, anh cũng phải cố gắng hơn nữa.
Dương Khâm ra khỏi nhà ga, bóng dáng nhanh chóng chìm vào biển người.
Ôn Cừ Hoa đương nhiên không bận tâm anh đi hay ở, cô còn phải đối phó với Thịnh Thừa.