Chương 4

Lúc này Ôn Cừ Hoa mới để ý, người này mắt hai mí lót, khi rũ mắt nhìn người khác mang theo chút hờ hững bất cần, lộ ra vài phần ngả ngớn.

Dáng vẻ thì không tệ, nhưng cô thấy kiểu người này khó giao tiếp, hừ lạnh một tiếng: “Dù sao cũng không được ảnh hưởng đến việc tôi dọn vào ở.”

Anh nhìn thấy một vết đỏ mờ còn sót lại trên cổ cô, không biết nghĩ tới điều gì, cuối cùng hiếm khi tốt bụng mà nhắc nhở một câu: “Nhà vừa mới sửa xong, tốt nhất vẫn nên mở cửa thông gió trước khi dọn vào ở.”

“Tôi toàn dùng vật liệu loại tốt nhất rồi mà.”

“Vật liệu tốt đến mấy cũng có ảnh hưởng.” Anh dừng một chút rồi quay người: “Tùy cô, tôi xuống trước.”

Anh quan tâm cô làm gì chứ?

Dù sao da thị cô non mịn dị ứng thì cũng đâu phải là anh làm.

“Đúng là đồ kỳ cục.” Ôn Cừ Hoa lẩm bẩm nói.

Lúc Ôn Cừ Hoa xuống lầu thì Dương Khâm đã đi mất, Tiểu Tín đứng đợi dưới nhà, gãi đầu xin lỗi.

“Không sao, sửa xong là được rồi.” Ôn Sơ Hoa xua xua tay.

Tiểu Tín quay về lại khen: “Em thấy bà chủ tốt lắm đấy chứ, dịu dàng thiện lương." Cậu ta làm việc không tốt, người ta cũng không tức giận.

Dịu dàng?

Dương Khâm sau khi thoát khỏi “hào quang” của cô rồi thì mới thấy, cô đúng kiểu tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ kiêu kỳ, khó chiều, tính tình còn không nhỏ.

Anh chẳng thèm đáp, Tiểu Tín lại tiếp tục luyên thuyên: “Bà chủ hôm nay lại đổi váy nữa, váy xanh viền trắng, nhìn như màu biển ấy, thật là đẹp. Nhưng chắc cũng mấy trăm đồng nhỉ? Chậc chậc...”

“Không biết nhà nào nuôi được kiểu con gái như thế.”

“Cậu rảnh rỗi không có chuyện gì làm đúng không?” Dương Khâm cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, lườm cậu ta một cái.

“Em chỉ buột miệng thôi mà... nói một chút thì có sao đâu.” Tiểu Tín thấy sắc mặt anh không tốt lập tức chuồn mất.

Không phải anh Dương rất chán ghét bà chủ sao? Mới nhắc một chút liền không kiên nhẫn.

Dạo này nóng quá?

Cậu ta còn thò đầu vào nói: “Anh mà có nhu cầu thì... xả ra chút đi, đừng nghẹn nữa không tốt cho sức khỏe đâu.”

“Cậu con mẹ nó...” Dương Khâm suýt đá cho một cú.

Cửa "rầm" một tiếng bị đóng sập lại. Anh khóa trái cửa, xoa xoa mặt.

Đúng là mấy ngày nay tâm trạng anh có chút nóng nảy, trước đây cũng không như vậy.

Từ cái hôm gặp cô ở tiệm đồ nướng, tối nào anh cũng không ngủ được, ban ngày tinh thần uể oải, dễ cáu, cũng không có kiên nhẫn.

Cứ thế này mãi không ổn. Người phụ nữ đó ảnh hưởng đến anh hơi nhiều rồi.

Trước giờ chưa từng như vậy, anh cảm giác như mình như vậy có chút đáng khinh, giống chưa từng gặp phụ nữ bao giờ, không có tiền đồ.

Khó chịu cả người!

Trong khi đó, Ôn Cừ Hoa hoàn toàn không biết phiền não của anh, cô đang bận tìm hiểu về người đàn ông tên Dương Khâm.

Ít nhất phải xác định đúng người đã, sau đó âm thầm quan sát, xem người này có biểu hiện tâm lý bất ổn hay xu hướng phạm tội gì không.

Ôn Cừ Hoa tính toán rất kỹ, nhưng lại không tìm được tin tức gì về “Dương Khâm” cả.

Cô sững sờ, không thể nào!

Rõ ràng trong hồ sơ ghi rõ, một năm trước khi xảy ra chuyện thì người này ở Lang Thành sao?

Cô còn cố tình đến sớm hơn, chắc chắn là chưa rời khỏi quê nhà mới đúng.

“Lang Thành có nhiều người họ Dương không?”

Thám tử: “Không đến vạn thì cũng mấy nghìn.”

Mặt Ôn Cừ Hoa đen thui: “Không phải anh là thám tử sao? Tôi đưa anh 500 đồng, anh chỉ nói cho tôi cái này?”

“Nếu cô không nhớ sai tên thì đúng là không tìm ra ai tên như vậy thật. Họ Dương thì nhiều, nhưng tên ‘Khâm’ thì hiếm lắm. Chữ đó mang nghĩa xấu, không ai dùng chữ này.”

“Trừ khi tên trong hộ khẩu với tên thường dùng khác nhau.”

Còn có thể giải thích như vậy? Lừa tiền tin tức hả?

Hoặc cũng có thể trước khi xảy ra chuyện thì người này đã đổi tên?

Vậy hiện tại trên sổ hộ khẩu Dương Khâm gọi là gì? Làm thế nào để tìm? Khác gì mò kim đáy biển?

“Được rồi, tiếp tục tìm giúp tôi. Nếu tìm được, tôi thưởng thêm 500 đồng nữa.”

Thám tử: !

“Tôi sẽ đi hỏi thăm, không chỉ hộ khẩu mà cả biệt danh hồi bé cũng moi ra cho cô!”

Cảm ơn, không cần tận tình vậy đâu…

Còn chưa tìm được người, tiệm đồ ngọt của Ôn Cừ Hoa đã đến ngày khai trương.

Cô không giỏi làm việc nhà, nhưng tay nghề làm đồ ngọt rất tốt, cô vừa thích ăn ngọt vừa thích nghiên cứu công thức.

Cô không thể cứ quanh quẩn theo dõi Dương Khâm mãi, nên mở tiệm cũng là để bận rộn, tìm việc làm trong khoảng thời gian ở Lang Thành.

Ngày khai trương, cô mặc váy đỏ dài, sandal cao gót, mái tóc xoăn mềm buông xõa tới thắt lưng, không đội mũ che nắng, cũng không đeo kính râm, chỉ ngồi nhẹ nhàng trong quầy, đợi khách đến.

Mới vừa khai trương, người đến xem không ít, chủ yếu là vì tò mò muốn xem mặt thật của cô, ai nấy đều muốn xác minh xem cô có phải "sát thủ bóng lưng" hay không.

Kết quả ai vào rồi cũng bị “đánh gục”.

Cô cười ngọt ngào, đưa hóa đơn qua, chẳng có ai ra về tay không.

Buôn bán tốt ngoài ý muốn.

Tiểu Tín cũng là một trong số người đến xem náo nhiệt, ăn một chén “Dương chi cam lộ”, còn được tặng thêm một chén đậu xanh mát lạnh, cậu ta định mang về cho Dương Khâm nếm thử.

Dương Khâm hôm đó chạy ngoài đường cả ngày, người đẫm mồ hôi, vừa về đến nhà liền trực tiếp dùng nước lạnh tắm.

Tiểu Tín vừa thấy anh đã dúi luôn chén đậu xanh vào tay, anh cũng không để ý, một hơi uống cạn.

Ngọt lịm, ngọt tới mức khiến anh cảm thấy hơi ngấy.

“Chỉ tiếc là không lạnh nêu không thì uống rất ngon, bà chủ nói chè mùa hè là phải ăn lạnh mới ngon.”

“Tiệm của cô ấy rất mát mẻ, gió thổi vào còn có mùi thơm nữa.”

Dương Khâm nhíu mày nhìn chén chè đậu xanh trống không trước mặt: “Cậu mua ở đó?”

“Không phải mua mà là tặng kèm, mua một được tặng một, bà chủ bảo chương trình khuyến mãi ngày khai trương, người đã đẹp lại còn biết cách buôn bán.”

“Anh Dương, mệt anh không có đi xem, bà chủ không phải là "sát thủ bóng lưng" đâu, giống hệt mấy minh tinh bước ra từ tivi vậy đó, bọn em nhìn còn không dám nhìn lâu!”

Tiểu Tín vẫn còn đắm chìm trong cảnh tượng ngay lúc đó.

Dương Khâm đặt chén xuống, không nói một lời, đổ người nằm vật ra giường.

Tiểu Tín thì vẫn lải nhải không ngừng: “Anh Dương, anh nhất định phải đi ăn thử chè một lần, ngắm luôn bac chủ.”

“Tôi có rảnh thế à?” Anh lười đi, giống như biến thành kẻ mê gái vậy.

Xinh đẹp thì sao chứ? Liên quan gì đến anh?

Anh sẽ không đi, cũng sẽ không bị cô làm ảnh hưởng nữa.