Dường như Dương Khâm không định trả lời, anh cứ đứng ở lối đi, sự hiện diện quá rõ ràng, khiến Ôn Cừ Hoa chỉ cảm thấy anh điên rồi.
“Cậu trai trẻ này đi đâu vậy?” Bác gái thấy chàng trai đứng bên cạnh mình vừa cao ráo vừa tuấn tú, không nhịn được bắt chuyện: “Có người yêu chưa?”
Cuối cùng Dương Khâm cũng mở miệng, nhìn Ôn Cừ Hoa, nói: “Bác hỏi cô ấy đi.”
Bác gái ngẩn ra một chút, quay sang nhìn Ôn Cừ Hoa.
Ôn Cừ Hoa đỏ mặt trong chốc lát, vừa xấu hổ vừa tức giận, ghét bỏ anh nói lung tung.
Quen nhau sao? Bác gái thấy người đàn ông cứ nhìn cô gái nhỏ không rời, còn cô gái thì quay mặt đi chỗ khác, liền bật cười: “Cặp đôi nhỏ này chắc đang giận dỗi nhau hả?”
“Chúng tôi không phải người yêu.” Ôn Cừ Hoa lập tức phản bác, vội vàng giải thích.
Dương Khâm nụ cười nhạt đi một chút: “Hiện tại thì đúng là chưa phải.”
Bác gái: ...
Vậy mà cũng được hả? Theo người ta đến tận trên xe luôn, cũng “lợi hại” thật đấy.
Dọc đường, mỗi trạm dừng Dương Khâm đều không xuống xe. Sau khi bác gái xuống xe, anh thuận thế ngồi ngay cạnh Ôn Cừ Hoa.
Cô không nhịn được nữa: “Anh định theo tôi luôn hả?”
Dương Khâm thật ra không biết cô định đi đâu, mà có rất nhiều chuyện anh cũng chẳng rõ. Nếu không phải Dương Thiên mắt tinh nhìn thấy cô, thì tối nay anh đến tiệm chè cũng sẽ chỉ ôm hụt.
Anh không biết cô định đi đâu, cũng không biết cô có quay về không, anh lo rằng cô bị anh dọa đến mức bỏ trốn.
Nếu thực sự là vậy, thì có khi anh sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.
Lúc ấy trên mặt Dương Khâm không biểu cảm gì, nhưng trong lòng thì hoảng loạn dữ dội.
Anh để lại giấy xin nghỉ phép trên bàn, anh biết hành vi bám theo thế này chẳng hay ho gì, nhưng thật sự hết cách rồi, cô không nói cho anh biết điều gì cả.
“Yên tâm, em muốn làm gì anh cũng không can thiệp, anh chỉ tiễn em một đoạn đường thôi.” Anh giải thích, không muốn khiến cô quá sợ vì tính cách của mình.
Ôn Cừ Hoa im lặng, tức tối quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Cô không tin, anh có thể theo cô đổi xe, lên tàu hỏa đến tận Kinh Đô.
Ba tiếng sau, đến tỉnh thành.
Dương Khâm chủ động xách lấy chiếc vali to đùng của cô, bộ dạng rõ ràng là đã hạ quyết tâm theo suốt chặng đường.
Ôn Cừ Hoa liếc nhìn anh một cái, cũng mặc kệ anh, muốn theo thì cứ theo đi.
Cô đến nhà ga mua vé tàu, chỉ còn vé lúc 9 giờ tối, phải đợi hơn năm tiếng.
Cô chẳng thèm quan tâm đến Dương Khâm, mua vé xong, Dương Khâm cũng đến quầy: “Mua vé cùng chuyến với cô gái vừa rồi.”
Người bán vé nhìn anh thêm một cái, nhưng Dương Khâm rất bình tĩnh, thản nhiên giải thích: “Tôi với cô ấy quen nhau, cô ấy đang giận tôi.”
À thì ra là cặp đôi nhỏ.
Chờ anh mua vé xong bước ra, Ôn Cừ Hoa trừng mắt nhìn anh: “Ai giận dỗi với anh?”
Nghe thấy à? Anh cười một cái: “Phải đợi hơn năm tiếng, tìm chỗ ngồi đi, anh đi mua chút đồ ăn, đồ uống cho em.”
Anh rất biết chăm sóc người khác, Ôn Cừ Hoa cũng không muốn gây chú ý giữa nhà ga đông đúc, đành đi theo anh tìm chỗ ngồi.
Cô nhìn bóng lưng anh rời đi, anh đi tới quầy tạp hóa trong nhà ga mua đồ.
Đúng lúc này, mấy tên thanh niên ăn mặc lố lăng đi ngang qua, thấy cô ngồi một mình, lại còn xinh đẹp, không kìm được mà đến bắt chuyện.
“Người đẹp, đi đâu một mình thế?”
Ôn Cừ Hoa chẳng buồn liếc bọn họ một cái, lạnh lùng quay mặt đi.
“Làm quen chút đi.”
“Phải đó, đừng ngại ngùng, bọn anh đều là người tốt cả.”
“Người đẹp...”
Ôn Cừ Hoa thấy phiền, sắc mặt lạnh xuống: “Tránh xa tôi ra.”
Cô không nể mặt, ba gã thanh niên trẻ tuổi máu nóng nổi lên, cảm thấy mất mặt giữa chốn đông người, lập tức nổi giận, bước lên định lấy chiếc túi để trên ghế bên cạnh cô.
Sắc mặt Ôn Cừ Hoa thay đổi, định giành lại túi nhưng chậm một bước.
“Trả túi lại cho tôi!”
“Người đẹp làm quen rồi bọn anh trả lại, chịu không?”
“Chịu mẹ mày!” Phía sau vang lên giọng nam lạnh băng đầy sát khí, anh túm cổ áo tên kia kéo mạnh ra sau, lại thuận tay lấy lại chiếc túi cho cô.
Tên thanh niên ngã ngửa trên mặt đất, người xung quanh đều không nhịn được mà nhìn qua.
Hắn chửi ùm lên: “Mẹ mày là ai mà xen vào chuyện người khác!”
Ba tên trẻ tuổi đều hung tợn nhìn người đàn ông cao lớn vừa bất ngờ xuất hiện.
Dương Khâm đặt túi và đồ ăn vào lòng cô, rồi quay đầu lại, cười lạnh nhìn ba tên thanh niên đang tìm đường chết.
“Cút hay không?”
“Mày mẹ nó...” Bọn chúng không chịu nổi bị khıêυ khí©h, ba người cùng xông vào đánh Dương Khâm.
Ôn Cừ Hoa sửng sốt, vô thức đứng dậy cầm đồ lùi lại mấy bước, sợ mình bị ngộ thương.
Dương Khâm không ngốc đến mức đánh nhau với bọn họ, anh sức khỏe hơn người, chỉ cần đè bọn họ xuống là xong chuyện.
Cảnh sát tuần tra vừa đến, Dương Khâm liền kể lại sự việc, ba thanh niên kia lập tức bị áp giải đi.
Anh quay đầu lại, thấy cô đứng xa xa.
Dương Khâm: “...”
Đúng là vô tâm vô phế mà.
Anh tức đến bật cười, đi về phía cô, hỏi: “Có bị thương chỗ nào không?”
“Không.” Ôn Cừ Hoa không kìm được nhìn vào cánh tay anh, vì vừa mới vận lực nên cơ bắp trên cánh tay anh nổi rõ, trông vô cùng rắn chắc.
Anh còn nam tính hơn bất kỳ người đàn ông nào mà cô từng gặp.
Phải nói là, vừa rồi thật sự cho cô cảm giác rất an toàn.
Dương Khâm tìm một chỗ trống khác cho cô ngồi, lại mang hành lý của cô qua, còn mở nắp chai nước đưa cho cô.
Cô đúng là đang khát, cũng không khách sáo, nhận lấy rồi từ từ uống.
Cô liếc nhìn anh, có phần cố tình, cũng có phần vô ý, nhưng bị anh phát hiện, anh cúi đầu nhìn cô rất nghiêm túc: “Anh thực sự chỉ muốn tiễn em một đoạn thôi, không có ý gì khác.”
Lúc đầu cô đúng là thấy phiền, nhưng sau chuyện vừa rồi, Ôn Cừ Hoa cảm thấy anh đưa tiễn cũng không tệ, ít nhất đảm bảo được sự an toàn của cô.
Hai người ngồi chờ tàu cùng nhau, thường xuyên thu hút ánh mắt người khác. Dù sao gương mặt của cô cũng quá nổi bật, còn dáng vẻ của người đàn ông này thì mang cảm giác chiếm hữu thái quá.
8 giờ tối, Dương Khâm hỏi cô có đói không.
Từ 12 giờ trưa đến 8 giờ tối, quả thật là hơi đói, sau khi Ôn Cừ Hoa gật đầu, anh liền đi mua đồ ăn.
Lúc này cũng chẳng còn gì nhiều để mua, anh mua một chén hoành thánh nhỏ, ăn xong còn phải mang chén đi trả.
9 giờ phải lên tàu, Ôn Cừ Hoa mỗi lần đi tàu đều chẳng có khẩu vị, vì thế cô liền ngoan ngoãn ăn.
Từ sau khi cô từ chối anh, đây là lần hiếm hoi cô tỏ ra nghe lời như vậy, ánh mắt Dương Khâm cũng dịu dàng hơn nhiều.
Dường như trong phút chốc, quan hệ giữa hai người có chút dịu lại. Cô ăn vài miếng là no, phần còn lại anh chẳng ngần ngại ăn hết như lần trước.
Anh mang chén đi trả, rồi quay lại nói với cô: “Anh đưa em đi vệ sinh nhé, trên tàu không sạch sẽ.”
Có anh ở đây, cô thật sự chẳng cần phải lo lắng gì. Trong lòng Ôn Cừ Hoa cảm thấy phức tạp, ngoài mặt cũng không thể nói lời khó nghe.