Chương 38

Không cho hôn, trước đó anh cũng không thiếu hôn, ánh mắt Dương Khâm tối lại, từng chút từng chút áp sát mặt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tay cô đang che miệng.

Ôn Cừ Hoa thật sự bị dọa sợ rồi, một Dương Khâm không còn dịu dàng nữa, hoàn toàn hiện nguyên hình, không thuận theo cô chút nào.

Nhưng anh lại dừng trên mu bàn tay cô, hơi thở phả lên da thịt, giọng nói trầm thấp: “Anh không chấp nhận lý do em đưa ra.”

Không thích cũng có thể từ từ rồi sẽ thích, phủ định anh hoàn toàn, anh không thể chấp nhận được.

“Nếu em không đưa ra được lý do thật sự, vậy thì anh sẽ theo đuổi em một cách quang minh chính đại.”

Giống như tối nay, anh bước vào từ cửa chính của tiệm chè.

Thấy cô mở to mắt nhìn anh không thể tin nổi, anh cười cười đầy ẩn ý: “Sợ gì chứ? Em chắc cũng có nhiều kinh nghiệm được người ta theo đuổi rồi nhỉ.”

Với ngoại hình như vậy, người ái mộ xung quanh cô chắc chắn không ít.

Cô không thích cảm giác bị ép buộc như thế, liền rút tay ra, lạnh lùng nói: “Tôi cũng có nhiều kinh nghiệm từ chối lắm.”

“Vậy thì tốt rồi. Em cứ từ chối đi, nhưng con người của anh tương đối cố chấp.”

Nỗi bức bối trong lòng anh cũng dần tiêu tan theo từng lần gặp mặt và tiếp cận cô. Anh nhận ra chỉ cần nhìn thấy cô, tâm trạng sẽ khá hơn.

Dù sao thì cô cũng từng tránh mặt anh rồi, thì cứ xem như bắt đầu lại lần nữa đi.

Anh buông tay cô ra, hỏi: “Anh đi cửa trước hay cửa sau?”

Còn có mặt mũi hỏi!

Ôn Cừ Hoa không nhịn được trừng mắt:

“Thích đi đâu thì đi.”

Được thôi, anh nhướng mày, rồi đi ra cửa sau. Dù gì cũng không muốn làm cô thấy bị ép quá mức.

Hơn nữa, đi cửa sau khiến anh có cảm giác mình và cô thân mật hơn một chút.

Dương Khâm đi dọc theo con hẻm nhỏ, tâm trạng cũng không còn u ám như tối hôm qua nữa.

Còn Ôn Cừ Hoa thì chẳng khá hơn chút nào, lần đầu tiên cô nhận ra mình đã dây vào một người đàn ông “chó” như thế, mặt lạnh vô ích, từ chối cũng không ăn thua.

May mà cô sắp đi Kinh Đô rồi, có thể tránh mặt anh một thời gian.

Trong tiệm, Mạn Mạn đã làm quen công việc, cùng lắm cô ở lại Kinh Đô vài tháng, đến lúc bà nội Dương Khâm sắp gặp chuyện, cô sẽ quay về giúp anh vượt qua kiếp nạn.

Không gặp nhau thì sớm muộn gì anh cũng từ bỏ.

Càng nghĩ Ôn Cừ Hoa càng thấy đây là ý kiến hay. Hôm sau cô liền bắt đầu dạy Mạn Mạn cách thu hàng, nếu thiếu thì có thể gọi điện thoại công cộng báo cho cô.

Cả hai đều rất bận rộn, đến tối Dương Khâm lại tới, nhưng Ôn Cừ Hoa đã không còn giận như hôm trước nữa, thậm chí còn khá bình tĩnh.

Mạn Mạn không phải kiểu người lắm mồm, thấy người đàn ông tối qua lại đến, cô bé im lặng làm việc của mình.

Dương Khâm đặt hộp dưa lê đã rửa sạch và cắt gọn gàng lên quầy, anh cũng không quấn lấy cô, để xuống liền rời đi.

Đợi anh đi rồi, Ôn Cừ Hoa mới ngẩng lên nhìn bóng lưng anh, không ngờ tối nay anh lại rút lui gọn lẹ như thế.

Nhưng đúng là từ cửa chính của tiệm chè, anh thực sự làm đúng như lời mình nói, theo đuổi cô một cách quang minh chính đại, không sợ người ta hiểu lầm.

Ba ngày liên tiếp, mỗi ngày anh đều mang tới thứ khác nhau, có cả bánh ngọt giới hạn ở Lang Thành mà phải xếp hàng mới mua được, thế mà anh luôn đặt xuống rồi đi, Ôn Cừ Hoa không có cơ hội từ chối, nhưng cũng không đến mức phiền não.

Dù sao thì anh cũng chỉ đến một lát rồi đi, hai người căn bản còn chưa nói mấy câu, nhưng thế này lại khiến bà chủ quán nướng và vợ chồng chú Trương ở tiệm tạp hóa đều biết Dương Khâm đang theo đuổi cô.

Ngày nào cũng đến, chậc chậc...

Chú Trương cảm khái: “Không ngờ thằng nhóc Dương Khâm lại chủ động đến vậy khi thích ai đó.”

Còn thím Trương thì có chút thất vọng, hơi tiếc thay cho cháu gái mình, một người đàn ông tốt như vậy, vừa có năng lực vừa chu đáo, Thẩm Nghiên nói Dương Khâm có người trong lòng, quả đúng là không sai.

Thì ra Dương Khâm thật sự thích đại mỹ nhân đến từ Cảng Thành như vậy.

Thím Lục còn có ý thăm dò thái độ của Ôn Cừ Hoa, nhưng đều bị cô nhẹ nhàng cho qua chuyện.

Ba ngày sau, Ôn Cừ Hoa chuẩn bị lên đường, chỉ có Mạn Mạn biết bà chủ Tiểu Ôn sắp đi xa.

Cô chọn lúc trưa tranh thủ đi bộ tới gần nhà ga cũ để bắt xe. Mặc dù nhà ga cũ đã ngừng hoạt động, nhưng cô hỏi thăm được vẫn có vài tuyến xe khách đón khách ở giao lộ gần đó.

Phải đi ngang qua nhà ga cũ... Cô tính giờ chuẩn, lúc này công nhân đang nghỉ trưa, như vậy cô có thể tránh gặp Dương Khâm.

Nhưng cô thật không ngờ, không gặp được Dương Khâm thì lại đυ.ng phải Dương Thiên, cậu ta đang bưng hộp cơm vừa ăn xong, bất ngờ nhìn thấy bà chủ Tiểu Ôn kéo theo một chiếc vali lớn.

Vali quá lớn, khiến người ta có cảm giác cô muốn hoàn toàn rời khỏi Lang Thành.

Dương Thiên suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng chạy đến văn phòng công trường, nói với Dương Khâm đang xem bản vẽ: “Anh, bà chủ Tiểu Ôn sắp đi rồi, anh biết không?”

Tay đang cầm bản vẽ của Dương Khâm khựng lại, ngẩng đầu nhìn Dương Thiên.

Xong rồi, chắc là không biết rồi, xem ra anh Dương với bà chủ Tiểu Ôn vẫn chưa làm hòa. Tuy mấy ngày nay tâm trạng anh Dương có đỡ hơn chút, nhưng cũng chỉ một chút thôi.

Dương Thiên nói tiếp: “Anh, hiện tại anh đi nói không chừng có thể đuổi kịp.”

Xe khách đều chờ đủ người mới chạy, thấy Dương Khâm không nhúc nhích, Dương Thiên cũng không xen vào nữa, định đi chợp mắt một lát rồi chiều làm tiếp.

Vừa đi được mấy bước liền nhìn thấy Dương Khâm từ phòng làm việc đi ra.

Sau khi Ôn Cừ Hoa vừa lên xe liền thở phào nhẹ nhõm, không đυ.ng mặt Dương Khâm, quá thuận lợi.

Cô lấy khăn giấy có xịt hương lau mồ hôi trên mặt. Trên xe khách người ngồi khá đông, rất nhanh đã kín chỗ, bên cạnh cô có một bác gái, cười cùng cô nói chuyện.

Ôn Cừ Hoa nhẹ nhàng đáp lời, chưa nói được mấy câu thì xe sắp khởi hành.

Ôn Cừ Hoa ngồi yên lại, nhưng ngay trước khi xe đóng cửa thì người cuối cùng bước lên, trên xe đã hết chỗ, người đó chỉ có thể đứng ở lối đi nhỏ.

Người đàn ông cao lớn vừa bước lên xe đã lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Khi anh đi về phía sau, Ôn Cừ Hoa tuỳ ý ngẩng đầu nhìn một cái, lập tức sững người.

Anh đứng ở lối đi nỏ bên cạnh bác gái, cúi đầu nhìn cô, còn khẽ cười với cô một cái.

Chết tiệt!

Sao anh lại đến đây?

Ôn Cừ Hoa lập tức ngồi không yên, dùng ánh mắt chất vấn anh đến đây làm gì.