Chương 37

Nhưng chỉ một cái liếc mắt, cô lại thấy anh, anh vẫn đứng lặng lẽ dưới lầu.

Ôn Cừ Hoa như bị bỏng, vội vàng buông rèm, ngồi trước gương trang điểm bôi kem dưỡng mà lòng bất an.

Kiếp trước trước khi xảy ra chuyện, cô luôn sống trong sự bảo vệ của ba mẹ, môi trường sống khá đơn thuần. Trong suy nghĩ của cô, một người đàn ông tương lai có thể phạm tội, có khi tâm lý vốn dĩ đã không bình thường, thậm chí là cố chấp.

Cô rất sợ Dương Khâm cứ mãi dây dưa không buông, hoàn toàn không muốn đối diện với anh lần nào nữa.

Nhưng hiện tại cô cũng không thể rời khỏi Lang Thành, vì năm nay Dương Khâm còn một kiếp nạn chưa qua, cô sợ nếu không hoàn thành nhiệm vụ, thì cũng không thể thay đổi vận mệnh của người thân.

Cô cắn môi, vẻ mặt đầy khó xử.

Sau khi bôi xong kem dưỡng, cô nằm lên giường, một lúc lâu vẫn không thể ngủ được.

Cô lại len lén bò dậy, vén rèm lên nhìn, qua khe rèm đong đưa thấy bóng người vẫn đứng đó, anh vẫn chưa rời đi.

Ôn Cừ Hoa càng phiền hơn, lại trở về trên giường nằm.

Thôi mặc kệ, anh muốn đứng bao lâu thì đứng.

Đến nửa đêm, Dương Khâm cuối cùng cũng hiểu rõ, cô thực sự sẽ không xuống.

Gió biển ẩm mặn, anh đứng cả nửa đêm, cả người đều bị thấm ướt, anh khẽ nhếch môi cười giễu cợt.

Tối hôm qua anh còn tưởng tượng bao viễn cảnh tốt đẹp, tối hôm nay liền có bao nhiêu châm chọc, cho cho là mối quan hệ dần tốt lên, hóa ra chỉ là mình anh đa tình.

Người ta thì đang nghĩ làm sao để từ chối anh.

Cứ thế mà bám riết không buông, thật khó coi, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Anh lại đứng thêm một lát, rồi mới quay người rời đi.

Về đến chỗ ở, ngay cả sức tắm rửa anh cũng không còn, trực tiếp ngã lên giường, mắt nhìn lên trần nhà.

Cô thậm chí còn chưa từng cho anh một nụ cười thật lòng, mà anh đã nghĩ đến chuyện đổi nhà rồi.

Hiện tại thật sự cảm thấy khó chịu, nhưng để buông bỏ như vậy, chính bản thân Dương Khâm cũng cảm thấy buồn cười, hóa ra là anh không cam lòng.

Vài ngày trôi qua rất nhanh, buổi tối Ôn Cừ Hoa kéo rèm cửa cũng không còn thấy người kia đâu nữa, cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng anh đã từ bỏ rồi.

Cũng phải thôi, ai bị từ chối thẳng thừng như thế cũng sẽ không còn mặt mũi mà tiếp tục quấn lấy nữa.

Ôn Cừ Hoa lại bắt đầu quay về cuộc sống bình thường, tiệm chè buôn bán rất tốt, người tìm đến ngày càng đông, buổi tối còn có không ít cặp đôi trẻ dạo chơi bờ biển rồi ghé vào ăn một chén chè.

Ôn Cừ Hoa và Mạn Mạn bận rộn đến không ngơi tay, tối nay cô đang ngồi ở quầy tính sổ sách.

“Chào mừng quý khách.”

Nghe tiếng Mạn Mạn nói, cô cũng không ngẩng đầu, chăm chú đối chiếu sổ sách, tiệm đã hoạt động gần hai tháng, bắt đầu có lợi nhuận rồi.

“Quý khách muốn gọi món gì ạ?”

Người đến không trả lời, Mạn Mạn có chút khó hiểu.

Đúng lúc này, Ôn Cừ Hoa cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vừa đến, cô sững người, rõ ràng là vô cùng kinh ngạc.

Người mấy hôm nay không thấy mặt, hiện tại lại đang đứng trong tiệm của cô.

Ôn Cừ Hoa theo bản năng nói với Mạn Mạn: “Không còn sớm nữa, em tan làm trước đi.”

Mạn Mạn vâng một tiếng, cô bé thường làm việc từ hai giờ chiều đến tối, lương chủ tiệm trả rất khá, buổi tối cô bé thường ở lại giúp dọn dẹp.

Nhưng nếu chủ bảo về trước thì cô bé cũng không nhiều lời, cởi tạp dề rồi rời khỏi tiệm.

Mạn Mạn đi rồi, Ôn Cừ Hoa mới nhíu mày, cố ý liếc ra cửa sổ, sợ Dương Khâm vào tiệm như thế sẽ khiến người ta suy đoán linh tinh.

Dù sao thì người như Dương Khâm, vừa nhìn là biết không phải kiểu khách hay đến ăn chè ngọt.

Ôn Cừ Hoa nhìn xong cũng không mở miệng, cúi đầu tiếp tục tính sổ.

Dương Khâm nhìn thái độ xa cách lạnh nhạt của cô, sắc mặt cũng chẳng dễ coi gì.

Anh phát hiện, chỉ cần mình không chủ động đến, thì quả thật sẽ chẳng có cơ hội gặp lại cô.

Tối nay, thật sự không nhịn được nữa, anh vẫn muốn đến thử xem, liệu có thể hỏi được gì đó không.

Thấy cô đang bận rộn tính sổ, Dương Khâm liếc nhìn mấy bộ bàn ghế bên ngoài chưa dọn, dứt khoát bước ra giúp cô làm việc.

Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu, kinh ngạc trong chốc lát rồi vội chạy ra ngăn: “Anh đừng có giúp tôi dọn dẹp!”

Này quá rõ ràng rồi!

Cô trừng mắt nhìn anh, nhưng Dương Khâm lại không hề bận tâm, thản nhiên nói: “Em đứng đây kéo kéo đẩy đẩy với anh, càng khiến người ta hiểu lầm hơn.”

Nhưng anh cũng không thể cứ thế giúp cô dọn dẹp như vậy!

Dương Khâm lại chẳng có ý dừng tay, xếp dù, dọn bàn, hoàn toàn không bận tâm người ngoài nhìn vào.

Ôn Cừ Hoa tức đến nỗi không nói nên lời, đứng trong tiệm lạnh lùng nhìn anh.

“Anh như vậy thì thật vô lý hết sức.” Giọng cô cũng lạnh, như tẩm băng tuyết.

Dương Khâm tay khựng lại, ngừng một chút rồi vẫn tiếp tục dọn.

Cô phát hiện hôm nay da mặt anh thật dày.

Cô không thể đuổi anh đi được, tức giận quay vào tiếp tục tính sổ, nhắm mắt làm ngơ.

Chẳng mấy chốc anh đã dọn xong mọi thứ bên ngoài, thậm chí còn tắt cả đèn ngoài cửa.

Nhưng chỉ cần cửa sổ còn sáng đèn, người bên ngoài vẫn có thể nhìn thấy bóng người bên trong.

Ôn Cừ Hoa không tính được nữa, nhìn chằm chằm anh, khoanh tay trước ngực: “Anh theo tôi ra đây.”

Lúc này anh lại rất nghe lời, đi theo cô ra phía sau tiệm, chỗ tường khuất tầm nhìn, như vậy người ngoài sẽ không nhìn thấy, cô sợ bị hiểu lầm đến mức ấy khiến ánh mắt Dương Khâm càng lạnh thêm.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Cô nhíu mày nhìn anh, giọng điệu chẳng dễ nghe chút nào.

Dương Khâm nhìn cô, bình tĩnh đáp: “Lý do.”

Lý do vì sao lại đột nhiên tránh né anh như tránh tà.

Ôn Cừ Hoa lạnh lùng nói: “Không thích, chẳng phải lý do sao?”

Nghe lại mấy chữ “không thích”, trong lòng Dương Khâm chẳng dễ chịu gì, anh nhếch môi, thậm chí còn hơi ác ý nói: “Khi anh hôn em, rõ ràng em cũng rất thích.”

Cô sững người, không thể tin được anh lại nói ra những lời táo bạo như vậy.

Lúc anh hôn cô, cô đúng là có rung động.

Nhưng đó là phản ứng tự nhiên thôi mà, bị một người đàn ông vừa đẹp trai vừa thích mình dịu dàng hôn lên, ai chẳng dễ mềm lòng, phản ứng đó là bản năng cơ thể.

Nếu những ngày qua cô không hề nới lỏng khoảng cách với anh, Dương Khâm cũng sẽ không dây dưa như vậy. Nhưng chỉ trong vài ngày, từ cơn mưa lớn, đến việc anh đưa cô đi bệnh viện, cô còn đồng ý đi dạo công viên với anh, ngoan ngoãn để anh hôn ở trong hẻm.

Anh không tin cô lại hoàn toàn không có chút cảm tình nào.

Ôn Cừ Hoa bối rối nói đại: “Người Cảng Thành chúng tôi không bảo thủ như vậy, chỉ là hôn một chút thôi mà.”

Hôn một chút thôi mà? Ánh mắt Dương Khâm loé lên, tức đến đau gan.

Vậy cô cũng có thể tùy tiện hôn người khác?

Dương Khâm đột nhiên tiến sát lại, cảm giác áp bách đè xuống, Ôn Cừ Hoa lập tức nhận ra mình vừa nói câu ngu ngốc.

“Dương Khâm, anh không được! Anh không được hôn tôi nữa!” Cô vội vàng quát anh, còn đưa tay che miệng mình lại.

“Em không phải nói là chỉ hôn một chút thôi sao?” Anh mỉa mai cô.

Ôn Cừ Hoa tức giận trừng mắt nhìn anh: “Dù vậy thì tôi cũng không cho anh hôn!”