Chương 36

Bà ấy nhớ đến lần trước bắt gặp Dương Khâm ở phía sau ngõ nhỏ, che miệng cười, bà ấy còn cố ý nói tốt cho Dương Khâm: “Dương Khâm còn trẻ vậy mà giỏi lắm, sau này nhất định tiền đồ rộng mở.”

Dương Khâm.

Ôn Cừ Hoa cụp mắt xuống, trong lòng chợt lạnh buốt.

Cô vẫn luôn quên không hỏi tên anh, cũng chưa từng nghĩ đến việc anh lại chính là người mà cô từng tìm kiếm khắp nơi.

Khoảnh khắc này, tất cả những sự thân mật mấy ngày gần đây với Dương Khâm bỗng hóa thành nỗi hối hận, toàn thân lạnh toát.

Cô đến Lang Thành là vì nhiệm vụ, nhưng chưa từng nghĩ sẽ tiếp cận người đàn ông định sẵn sẽ sa chân vào con đường tội lỗi đó. Cô thậm chí không muốn có bất kỳ dây dưa gì với anh, chỉ cần âm thầm giúp anh vượt qua vài cửa ải khó khăn là được.

Nhưng hiện tại... Cô mới biết người đàn ông đã nhiều lần thân mật với cô, thậm chí ngày càng thân thiết, lại chính là người mà cô luôn đề phòng, luôn sợ hãi trong lòng.

“Tiểu Ôn?” Thấy cô ngây người, sắc mặt lại không tốt, thím Lục có chút lo lắng.

“Không sao đâu, thím Lục, cháu...” Cô đứng bật dậy, có vẻ hơi luống cuống: “Cháu có chút việc gấp, muốn ra ngoài một lát.”

“Được, cháu cứ đi đi, thím trông tiệm giúp cháu, Mạn Mạn cũng sắp đến làm rồi.”

Ôn Cừ Hoa lung tung gật đầu, rồi lập tức rời tiệm, đi đến nhà ga cũ.

Trên đường đi, cô nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mức toàn thân đều lạnh.

Nghĩ đến cuối cùng, cô dần tỉnh táo lại, cô tuyệt đối không thể yêu đương với một người mà tương lai sẽ trở thành tội phạm.

Chờ tới nhà ga cũ, cô đứng giữa nhóm công nhân bận rộn để tìm kiếm bóng dáng của anh. Cũng thật lạ, nhiều người như thế, cô liếc mắt một cái đã nhận ra anh trong đám đông.

Anh đang sắp xếp việc đưa vật liệu vào công trường, giám sát tiến độ thi công.

Đột nhiên, cô nghe thấy quản lý Vương, người đã đặt món ngọt trước đây gọi anh: “Dương Khâm, cậu qua đây một chút.”

Dương Khâm, thật sự là Dương Khâm.

Cô siết chặt lòng bàn tay, xoay người định rời đi.

Dương Thiên trong lúc vô tình liếc thấy bóng cô, liền chạy đến bên Dương Khâm nói: “Anh, kia có phải là bà chủ Tiểu Ôn không? Cô ấy đến tìm anh?”

Dương Khâm lập tức quay đầu lại, vừa thấy bóng lưng cô liền nhướng mày, vô thức nở nụ cười.

“Anh qua đó trước, cậu nói với quản lý Vương là lát nữa anh đi tìm ông ấy.”

“Được.” Dương Thiên đồng ý dứt khoát, vui vẻ nhìn anh Dương đi tìm người trong lòng.

Bà chủ Tiểu Ôn đều đến tận công trường tìm anh Dương, chẳng phải sắp có chuyện tốt rồi sao?

Cậu ta vừa hâm mộ lại vừa mừng thay cho anh Dương.

Dương Khâm sải bước lớn, nhanh chóng đuổi kịp cô ở cổng công trường.

“Em đến tìm anh à?” Anh nắm lấy tay cô, giọng mang theo niềm vui bất ngờ.

Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt anh rơi vào gương mặt lạnh lùng của cô.

“Sao vậy?” Nụ cười của anh tắt dần, lo lắng hỏi cô: “Đã xảy ra chuyện gì à?”

Ôn Cừ Hoa lạnh lùng ngẩng đầu nhìn vẻ sốt ruột trên gương mặt anh. Trên đường đến đây, cô vẫn luôn hối hận vì sao ngay từ đầu không hỏi tên anh.

Chỉ cần biết sớm hơn vài ngày thôi, cũng không đến mức rối rắm như hiện tại.

Cô mím môi, trước tiên rút cánh tay mình ra khỏi tay anh, rồi lui về sau một bước, ánh mắt xa cách nhìn anh.

“Tôi đến là để nói với anh, tối nay đừng đến tìm tôi nữa.”

Nụ cười trên mặt anh hoàn toàn biến mất, ánh mắt trầm xuống nhìn cô, không hiểu vì sao chỉ sau một đêm, cô lại thay đổi nhiều đến vậy, thậm chí anh còn nhìn thấy rõ ràng sự chán ghét chưa kịp che giấu nơi đáy mắt cô.

Trong lòng anh hơi trầm xuống, ngón tay cái xoa mạnh lên ngón trỏ, cố gắng giữ bình tĩnh nhìn cô: “Em nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tại sao bỗng nhiên lại tránh né anh như tránh tà? Sao thái độ lại thay đổi lớn như vậy?

“Nếu có hiểu lầm gì, anh có thể giải thích.” Anh nhíu mày, cố nhớ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cô hiểu lầm?

Nghĩ đến điều gì đó, anh liền giải thích: “Chuyện xem mắt lần trước chỉ là ngoài ý muốn, anh đến đó vì muốn đưa anh đào cho em, nể mặt chú Trương nên mới thuận theo...”

“Chuyện đó không liên quan đến tôi, tôi không quan tâm.” Cô lạnh lùng ngắt lời, tránh né ánh mắt sắc bén của anh.

“Tôi không muốn để mọi chuyện dây dưa khiến anh hiểu lầm. Tối qua tôi đã suy nghĩ thật lâu, tôi thực sự không có cảm giác gì với anh, thay vì cứ tiếp tục như vậy, chi bằng nói rõ ràng một lần.”

“Từ nay về sau đừng đến tìm tôi nữa.”

Cô cho rằng bản thân đã từ chối rất dứt khoát, vừa dứt lời liền xoay người định rời đi.

Nhưng Dương Khâm đã bước tới chặn trước mặt cô, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt tối sầm đáng sợ.

Ôn Cừ Hoa khẽ nhíu mày, theo hiểu biết của cô, anh không phải loại người dây dưa không buông.

Thế mà lại nghe anh cố gắng kiềm chế cảm xúc nói với cô, trong giọng nói còn mang theo dỗ dành: “Ôn Cừ Hoa, đừng như vậy.”

Đừng nói những lời tàn nhẫn và quyết tuyệt như thế.

Rõ ràng hôm qua mọi chuyện vẫn còn tốt đẹp, thậm chí anh còn bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh cả hai bên nhau. Anh cứ ngỡ mọi thứ đang dần tiến triển tốt đẹp, nhưng giờ phút này, tất cả đều vỡ vụn.

Nhưng anh cảm thấy chắc chắn là có nguyên nhân, không thể chỉ là chuyện “không có cảm giác” như cô nói. Nếu thực sự không có cảm giác, khi anh hôn cô, tại sao cô lại không phản kháng?

Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn đổi chỗ để nói chuyện rõ ràng, nhưng còn chưa kịp chạm vào, cô đã sợ hãi lùi ra sau né tránh.

Dương Khâm sững người.

“Tôi đã nói hết những gì cần nói rồi.” Ôn Cừ Hoa cố gắng giữ vững, ánh mắt cương quyết nhìn anh.

Cô thực sự rời đi, cứ như sợ anh sẽ đuổi theo.

Dương Khâm đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt u ám, không biết đang nghĩ gì.

Khi anh quay lại công trường, Dương Thiên vốn định chúc mừng vài câu, nhưng vừa quay đầu đã thấy vẻ mặt đen như mực của anh.

Cãi nhau rồi?

Dương Thiên không dám hé răng, Dương Khâm thì đi tìm quản lý Vương.

Suốt cả buổi chiều, anh yên lặng làm việc ở công trường, cho đến khoảng sáu bảy giờ, công nhân lần lượt tan ca, anh vẫn không rời đi, Dương Thiên định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nén lại, đi trước.

Dương Khâm ngồi ở công trường đến tám chín giờ, nghĩ mãi vẫn không thông.

Không biết đã ngồi bao lâu, anh đứng dậy, đi về phía bờ biển.

Không thể cứ để chuyện này mơ hồ như vậy, anh muốn đi tìm cô hỏi rõ.

Khi đến quán nướng, anh thấy tiệm chè đã tắt đèn, chưa đến mười giờ mà đã đóng cửa, đèn tầng hai thì vẫn sáng.

Dương Khâm khẽ nhếch môi cười giễu cợt, nhận ra cô đang cố tình tránh mặt anh.

Đêm nay, dù anh có đứng ở ngõ sau đến sáng, cô cũng sẽ không xuống.

Anh đứng đó không nhúc nhích, vẻ mặt không rõ cảm xúc.

Quán nướng có không ít người quen biết anh, Lang Thành vốn không lớn, ai cũng nhiệt tình muốn rủ anh uống vài ly.

Dương Khâm đều từ chối, anh vòng một vòng rồi lại quay về ngõ sau.

Anh đứng trong ngõ, cúi đầu, yên lặng không động đậy.

Trên tầng hai, đến mười một giờ, Ôn Cừ Hoa khẽ vén rèm cửa sổ lên một chút, nhìn xuống dưới.

Cô mong là anh đừng đến.