Chương 35

Ôn Cừ Hoa cảm giác như muốn nổ tung, anh còn muốn đến nữa sao? Đưa anh đào chỉ là viện cớ, thực ra anh chỉ là muốn hỏi cô, anh có thể lại đến tìm cô không?

Cô hiểu, nhưng cô không ngờ anh lại từng bước từng bước ép sát.

Cô nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Ăn nhiều anh đào cũng ngấy lắm...”

“Vậy thì đưa cái khác.”

Ánh mắt anh sâu kín, đã nhận ra cô muốn từ chối, trong lòng có chút lạnh.

Nếu cô không cho anh đến nữa, anh thật sự không biết còn cách nào để gặp lại cô.

Ôn Cừ Hoa đang định kiếm thêm cái cớ khác, thì đèn trên đỉnh đầu đột nhiên lóe sáng một cái rồi phụt tắt, làm cô giật bắn.

Ngay khoảnh khắc ấy, anh liền lấy cớ trực tiếp đi vào từ cửa sau.

Anh cao, chỉ cần với tay là chạm được bóng đèn, kiểm tra một chút, anh nói: “Cháy dây tóc rồi.”

“Ngày mai tôi sẽ tìm người sửa, anh...”

Anh cười cợt: “Sao? Em sợ anh đến vậy à? Yên tâm, anh không làm gì đâu, chỉ sửa đèn thôi.”

Ôn Cừ Hoa: ...

Anh nói thế bản thân anh tin nổi không?

Dù sao cũng khó mà đuổi được, Ôn Cừ Hoa mặc kệ anh, quay người đi tới hộp cầu dao.

Nhưng lúc cô vừa định ngắt cầu dao thì phía sau đã có một bàn tay vươn tới, nhanh hơn một bước kéo xuống, thế là xong, hoàn toàn tối đen.

Tim cô bắt đầu loạn nhịp, nghe thấy anh hỏi: “Bóng đèn mới để đâu?”

“Trong tủ...”

Anh lấy đèn pin trong túi ra, mở lên rồi đưa nhét vào trong tay cô: “Soi giúp anh.”

Ôn Cừ Hoa đành phải cầm đèn soi cho anh, thấy anh mở tủ tìm được một bóng đèn mới, sau đó đi tới tháo cái cũ, thay cái mới vào.

Không khó, với anh thì chuyện này chỉ là chuyện nhỏ.

Cô nghĩ thay xong rồi chắc anh sẽ đi, nhưng lại nghe anh nói: “Anh kiểm tra luôn mấy cái đèn khác cho em nhé.”

...

“Không muốn đi thì cứ việc nói thẳng.” Cô trừng mắt nhìn anh.

“Ừ, không muốn đi thật.” Anh đáp thẳng thừng, thản nhiên đến mức đáng sợ.

Ngoài cửa sổ lúc này, có người nhìn thấy ánh sáng đèn pin liền tò mò ngó vào bên trong.

Dương Khâm mắt sắc phát hiện ra trước, cúi đầu nói nhỏ với cô: “Có người ở bên ngoài đang nhìn vào.”

Hả?

Chỉ một câu mà như giẫm trúng đuôi Ôn Cừ Hoa vậy, cô chẳng kịp nghĩ gì nhiều, liền kéo anh trốn ra sau bức tường, như vậy bên ngoài sẽ không thấy được, cô còn vội vàng tắt luôn đèn pin.

Trong bóng tối, hai người dựa sát vào vách tường.

Cô có thể nghe thấy tiếng thở trầm thấp của anh, cùng với ánh mắt không chút che giấu đang nhìn cô trong bóng tối.

Sao lại thành ra thế này nữa rồi...

Mỗi lần gặp nhau, hai người giống như đều rơi vào hoàn cảnh ái muội xấu hổ.

Cô không khỏi mắng anh: “Đều tại anh.”

“Tại anh.” Anh thuận theo cô, cố nhịn không vươn tay ra chạm vào cô.

Ôn Cừ Hoa cả người căng cứng, còn nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.

Anh nhìn cô lo lắng như thế, vừa muốn cười, lại vừa muốn hôn. Nhưng không được, cứ tiếp tục thế này, cô càng không muốn gặp lại anh.

Anh sờ soạng trong bóng tối lấy chiếc hộp đựng anh đào trong tay cô, mở ra, bốc một quả, đưa đến bên miệng cô.

Mùi thơm ngọt của anh đào xộc đến. Cô vừa định từ chối, miệng còn chưa kịp mím lại thì quả anh đào đã chạm vào.

Cô đành nuốt vào, nước quả bùng nổ trong miệng, ngọt ngào lan tỏa.

Anh còn cố ý hỏi cô: “Ngọt không?”

Lúc chọn anh đào, anh đã thử qua từng quả, rất ngọt.

Ôn Cừ Hoa không muốn để ý đến anh, nhưng anh lại như nghĩ ra điều gì đó, hỏi cô: “Cho anh xin số điện thoại được không?”

Anh thấy ban nãy cô có gọi điện thoại, Dương Khâm nghĩ biết đâu một ngày nào đó, cô cũng sẽ gọi cho anh với giọng nói vui vẻ ấy thì sao?

“Không cho.” Cô từ chối rất nhanh, may mà anh cũng không để tâm.

“Vậy anh để lại số văn phòng công trường cho em, có việc gì thì gọi anh.”

Ôn Cừ Hoa không nghĩ rằng mình có việc gì cần gọi cho anh, anh muốn để thì cứ để lại đi.

Thấy bên ngoài không còn ai nữa, Dương Khâm đi tới hộp điện, kéo cầu dao lên, chiếc đèn nhỏ trong phòng lập tức sáng lại, anh tìm được giấy bút trên bàn của cô, viết xuống một dãy số.

Cuối cùng cũng phải đi. Trước khi rời đi, Dương Khâm vẫn không kìm được, đưa tay sờ sờ tóc cô: “Anh đi đây.”

Ôn Cừ Hoa nhìn theo anh từ cửa sau rời đi, trong tay vẫn cầm hộp anh đào anh đưa. Cô lại lấy một quả bỏ vào miệng, ngọt thật.

Còn số điện thoại anh để lại, cô cũng không để ý, tắt đèn rồi lên lầu.

Dương Khâm về đến nơi ở, trước tiên đi tắm nước lạnh, sau đó nằm ở trên giường.

Anh nghĩ về cô, trong mắt thoáng hiện nụ cười, anh có thể cảm nhận được mối quan hệ giữa hai người đang dần trở nên tốt đẹp hơn.

Cô không còn bài xích anh như trước nữa, điều đó khiến tâm trạng anh vô cùng tốt.

Anh biết cô có điều kiện tốt, mà hiện tại dự án nhà ga cũ cũng đang tiến hành suôn sẻ, nếu thành công, anh sẽ kiếm được một khoản không nhỏ. Chỉ cần cố gắng hơn một chút, anh tin mình có thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp.

Anh không phải người tự ti, không có điều kiện thì tạo điều kiện, không xứng thì cố gắng hết mình, nhất định có thể với tới.

Anh muốn có được cô, từ cái nhìn đầu tiên đã muốn. Ai ngờ được yêu từ cái nhìn đầu tiên lại xảy ra ở trên người anh?

Nhưng anh cam tâm tình nguyện.

Nghĩ đến Ôn Cừ Hoa, trong lòng anh nóng lên, cảm giác mong chờ và kích động mà nửa đời trước chưa từng có giờ đã trút xuống người anh.

Mặt mày của Dương Khâm tràn ngập ý cười, cả trong mộng lẫn ngoài đời đều là bóng hình cô.

Hôm sau, Ôn Cừ Hoa đang ở tiệm nghiên cứu sản phẩm mới thì thím Lục làm xong việc đến tìm cô tán gẫu.

“Tiểu Ôn, hôm nay có con cá quế tươi ngon, thím bảo đầu bếp làm cho cháu một con rồi.”

“Tốt quá thím Lục, lát nữa cháu qua tính tiền nhé.”

“Không cần đâu, mời cháu ăn đấy.”

Ôn Cừ Hoa ngẩng đầu nhìn bà ấy với vẻ khó hiểu, thím Lục cười nói: “Mạn Mạn là bà con nhà thím, cháu không chỉ cho con bé một công việc mà còn có thể học tay nghề, mời cháu ăn một con cá quế thì sao chứ.”

Nghe vậy, Ôn Cừ Hoa cười khẽ, cô cũng không khách sáo, bèn đem sản phẩm mới ra đưa cho thím Lục: “Vậy thím cũng giúp cháu nếm thử sản phẩm mới nhé.”

Thím Lục vừa ăn một miếng, mắt đã sáng lên. Từ khi đại mỹ nhân từ Cảng Thành này đến Lang Thành nho nhỏ này, bà ấy xem như cũng có lộc ăn.

“À đúng rồi, tối qua ông chủ Dương đến bên này, phải nói cậu Dương Khâm này giỏi thật, công trình bên này xảy ra chuyện, đảo mắt cậu ta lập tức nhận thầu luôn ga tàu cũ.”

“Ừm.” Ôn Cừ Hoa tùy ý nghe, nhưng một lát sau cô bỗng khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn thím Lục.

“Dương... gì cơ ạ?”

“Ối, quen nhau bao lâu rồi mà Tiểu Ôn còn chưa biết tên ông chủ Dương à?” Thím Lục trêu ghẹo, tối qua Dương Khâm hơn nửa đêm chạy đến đây, còn có thể vì ai?