Chương 34

Dương Thiên nâng ly chúc mừng Dương Khâm, cậu ta thật lòng vui mừng thay anh mình.

“Chờ tụi em theo anh làm xong công trình này, chắc cũng dư được từng này tiền, đến lúc đó em liền về quê cưới vợ.”

Những anh em khác cũng cười ha hả, cảm thấy cuộc sống sắp tới đầy hy vọng.

Dương Thiên vừa nói vừa liếc nhìn Dương Khâm. Tâm tư của anh mình, người ngoài không biết nhưng cậu ta thì rõ hơn ai hết.

Kết quả là cậu ta nhìn thấy khóe môi của Dương Khâm khẽ nhếch lên, vẻ mặt thảnh thơi nhưng lại toát ra tâm trạng tốt đẹp.

Dương Thiên kinh ngạc đến mức không nói thành lời, trong lòng nghĩ, không thể nào chứ?

Nhưng nhìn dáng vẻ kia của Dương Khâm, cậu ta lại thấy anh không giống kiểu người sẽ thay lòng đổi dạ, vậy thì chỉ có thể là có chuyện gì đó với bà chủ Tiểu Ôn rồi...

Uống đến khoảng chín, mười giờ, Dương Thiên vừa cười vừa bảo mọi người mang rác và chai lọ xuống tầng, Dương Khâm cũng đi xuống.

“Anh không cần tiễn đâu.”

Ai tiễn bọn họ chứ? Dương Khâm lười biếng bước ra khỏi sân, đi về phía bờ biển, tiệm chè chính là ở hướng đó.

“Lão đại định đi đâu đấy, nửa đêm rồi còn...”

Dương Thiên cười thần thần bí bí, bảo đừng hỏi.

Còn có thể đi đâu nữa, đương nhiên là đi tìm người trong lòng rồi.

Dương Khâm đi nhanh, hơn hai mươi phút đã đến chỗ quán nướng cạnh tiệm chè.

Trời hè khách đông, cô nhân viên nhỏ của tiệm chè đang bận rộn, nhưng anh không thấy bóng dáng của cô đâu cả.

Đến gần hơn, lại bị thímLục ngạc nhiên gọi lại: “Tiểu Dương, sao cháu lại đến đây? Nghe nói hiện tại cháu ở nhà ga cũ bên kia bận rộn lắm mà.”

Dương Khâm nhàn nhạt hàn huyên với bà ấy, chuyện trò linh tinh, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía tiệm chè.

Cuối cùng thì cũng thấy người rồi, cô đang cầm điện thoại, tươi cười đầy mặt gọi điện thoại.

“Anh nói với bà ngoại là qua mấy ngày nữa em sẽ về thăm bà, giữ tâm trạng tốt mới là quan trọng nhất.”

“Không cần anh đến đón đâu, em tự bắt xe về được mà, đâu phải lần đầu tiên.” Cô từ chối ý tốt của Thịnh Thừa muốn đến đón mình. “Mẹ em cũng đi nữa à?”

“Ừm ừm, được rồi, em biết rồi.”

Trước khi cúp máy, cô vô tình bắt gặp ánh mắt của Dương Khâm từ đằng xa, nụ cười trên môi khựng lại, có phần không được tự nhiên.

Từ sau đêm đó, hai người chưa từng gặp lại. Ôn Cừ Hoa sớm đã gạt chuyện mập mờ đêm ấy ra khỏi đầu, bây giờ bất ngờ thấy anh, ký ức đêm đó lại như kéo về.

Không biết có phải vì từng thân mật như vậy nên ánh mắt anh nhìn cô giờ càng táo bạo hơn, đen tối phóng túng.

Cô cúp máy, thấy anh đang đi về phía bên này, cô đột nhiên cảm thấy khẩn trương, luôn có cảm giác anh mà vào đây chắc chắn sẽ bị người khác hiểu lầm.

Trong lúc cô đang khẩn trương, anh mỉm cười nhìn cô một cái rồi bước vào tiệm tạp hóa bên cạnh.

Ôn Cừ Hoa thở ra một hơi.

“Mạn Mạn, thu dọn đi em.”

Cô nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ rưỡi. Đợi đến lúc đóng cửa, chắc anh sẽ rời đi thôi.

Mạn Mạn nhanh nhẹn dọn bàn ghế, thu dù, tắt đèn ngoài cửa.

Dương Khâm đứng ngay trước cửa tiệm tạp hóa, tay cầm chai nước vừa mua, Mạn Mạn nhìn anh một cái đầy tò mò, cô bé từng gặp người này vài lần rồi, lần trước đến công trường, anh còn từng giúp chị Tiểu Ôn làm việc nữa.

Vì vậy trước khi tan ca, cô bé còn nhắc Ôn Cừ Hoa một tiếng. Không ngờ anh vẫn chưa rời đi, Ôn Cừ Hoa cắn môi, biết ý của người đàn ông này là gì rồi.

“Em về trước đi.”

Sau khi Mạn Mạn rời đi, Ôn Cừ Hoa tắt đèn tầng một, suy nghĩ một chút rồi đi ra cửa sau.

Vừa mở cửa sau, cô đã thấy người đàn ông kia đang tựa vào tường, mỉm cười nhìn mình.

Dưới ánh trăng, nụ cười của anh hiện rõ, không còn là dáng vẻ kiệm lời như thường ngày, cô còn ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.

“Anh đến làm gì?” Cô đứng ngay ngưỡng cửa, vẫn giữ khoảng cách an toàn.

Anh nhìn vẻ đề phòng trên mặt cô, không thèm để ý bước về phía cô.

“Anh đứng lại! Đừng có qua đây.” Ôn Cừ Hoa quát anh, sợ anh lại làm chuyện xấu như đêm đó.

Dương Khâm nghe lời dừng lại, giữa hai người vẫn còn một chút khoảng cách, không biết từ đâu, anh lấy ra một hộp anh đào đỏ mọng, giơ ra trước mặt cô.

Ôn Cừ Hoa ngạc nhiên khó hiểu nhìn anh.

“Anh nghĩ em sẽ thích.” Lần trước anh thay nhà Tiểu Tín mang anh đào đến cho cô, đã thấy mắt cô sáng rỡ.

Chiều nay sau khi bận xong, anh đặc biệt đi mua, lúc ra khỏi nhà đã mang theo, nghĩ nếu có cơ hội thì sẽ đưa cho cô.

Nhưng Ôn Cừ Hoa lại không nhận, chẳng lẽ anh chỉ đến để đưa anh đào thôi sao?

“Tôi không cần.” Cô cảm thấy nếu nhận thì càng kỳ lạ, quan hệ hai người cũng không thân thiết đến mức đó.

Nụ cười của anh phai nhạt đi một chút: “Được, không cần thì anh vứt.”

Ngay trong hẻm có thùng rác, thấy anh thực sự định đi vứt, Ôn Cừ Hoa bất đắc dĩ nói: “Đừng vứt, lãng phí.”

Anh lại quay lại, đưa đến trước mặt cô, ý rõ ràng nếu cô không nhận, anh liền vứt.

Ôn Cừ Hoa không có biện pháp với tên vô lại này, đành phải đưa tay nhận lấy. Hộp anh đào không nhiều, nhưng từng quả đỏ mọng lấp lánh, rõ ràng đã được lựa kỹ càng.

“Nếm thử đi?”

“Tôi về rồi ăn, anh đào tôi nhận, anh đi được rồi.” Cô bắt đầu đuổi người, dù là cửa sau hẻm nhỏ, cô vẫn sợ thím Lục đột nhiên tới đây lấy đồ.

Dương Khâm không đi, lại nói sang chuyện khác: “Anh chuyển nhà rồi.”

Nói cho cô biết chuyện đó làm gì?

Anh ho nhẹ một tiếng, không biết nên nói như thế nào.

Ôn Cừ Hoa chợt nhớ đến căn phòng đơn sơ lần trước theo anh trở về trú mưa, đại khái hiểu được ý anh. Có lẽ lần đó thấy nơi ở quá khó khăn, nên anh đã chuyển đi, nhưng không cần thiết phải nói cho cô biết, cô cũng đâu có đến đó.

“Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi lên nhà đây, anh cũng về đi.” Cô muốn lên lầu, không muốn ở đây nuôi muỗi cùng anh.

Ai ngờ anh lại đưa tay chặn cửa, bước qua khoảng cách an toàn vẫn luôn duy trì giữa hai người, khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt lại nóng rực.

Ôn Cừ Hoa siết chặt chiếc hộp nhỏ đựng anh đào trong lòng ngực.

“Ôn Cừ Hoa.”

Giọng anh có chút ngập ngừng, những lời trong lòng khó nói thành lời. Anh muốn gặp cô, nhưng thật sự không có cơ hội. Tối nay lấy cớ mang anh đào đến, lại mượn chút men say, thật lòng là quá nhớ cô, nên mới đánh liều đến thử vận may.

Nhưng anh biết rõ, nếu anh không chủ động thì e là sau này khó mà gặp được cô.

“Ngày mai anh lại mang anh đào đến cho em nhé?” Anh dò hỏi.

Giọng trầm thấp của người đàn ông vang bên tai, cho dù nhìn không rõ mặt, Ôn Cừ Hoa vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt lên người mình.

Anh có ý gì, cô hiểu rõ hơn ai hết.