Chương 32

Ngày hôm sau, Dương Khâm cố ý tan làm sớm, sau khi dặn dò đám công nhân, anh tranh thủ về nhà tắm rửa thay quần áo sạch sẽ.

Anh lại xách theo hộp giữ nhiệt và bình giữ ấm ra cửa, chờ đến đầu con đường rẽ vào tiệm chè, anh đứng đợi chừng mười mấy phút, cô rẽ từ đầu đường bước tới.

Có lẽ do bệnh, cô mặc một chiếc váy dài bên ngoài khoác thêm chiếc áo cardigan, váy màu vàng nhạt, áo khoác trắng, khiến cô trông dịu dàng lạ lùng.

Chỉ là sắc mặt không tốt lắm, trông yếu ớt.

Thấy hộp giữ nhiệt trong tay anh, cô hơi ngẩn người, bước tới trước mặt anh, rồi anh mới theo sau nửa bước.

Tới bệnh viện, anh nói với cô: “Ăn chút gì đó rồi truyền, không thì dạ dày chịu không nổi.”

Anh mở hộp giữ nhiệt, hôm nay là canh gà xé, mùi thơm hấp dẫn, cô vừa ăn vừa hỏi: “Mua ở đâu thế?”

Mùi vị khá ngon.

Dương Khâm hơi dừng lại: “Tùy tiện mua bên đường thôi.”

Thật ra không phải. Buổi trưa anh trở về chỗ trọ nấu trước nồi canh, buổi chiều ra ngoài thì đổ vào hộp, nhưng không cần phải nói cho cô biết.

Sau khi uống canh gà, việc truyền nước cũng nhẹ nhàng hơn hôm qua nhiều, nhưng cũng giống hôm qua, bà cụ hôm qua lại đến truyền vào giờ này, sau khi thấy hai người bọn họ thì nhiệt tình quá mức.

“Hai người nhìn thật xứng đôi.”

Ôn Cừ Hoa: ...

Cô định mở miệng giải thích, nhưng càng giải thích lại càng kỳ quái, đành cười cười có lệ nói: “Đâu có đâu ạ.”

Bà cụ lại giống như mở máy hát hỏi thăm: “Cậu trai là người địa phương hả? Cô gái tốt thế này, định đính hôn chưa?”

Câu nào cũng khiến người ta khó mà trả lời được, Dương Khâm dứt khoát giữ im lặng.

Ôn Cừ Hoa vì phép lịch sự, chỉ có thể đáp đôi ba câu: “Anh ấy là người địa phương, còn cháu thì không, nhà cháu ở miền Nam.”

“Xa vậy à? Người trong nhà không tiếc khi để cháu gả đi xa sao? Nhưng cậu trai này thật lòng quan tâm cháu đấy, chỉ cần hai đứa tình đầu ý hợp, khoảng cách không là vấn đề.”

“Bọn cháu còn chưa đến mức đó đâu ạ.”

“Ôi dào, cứ yêu đương rồi sẽ đến thôi, ai mà chẳng thế. Kết hôn thì cũng chỉ mong tìm người biết lạnh biết nóng thôi.”

Ôn Cừ Hoa: ...

Cô cầu cứu nhìn về phía Dương Khâm. Trong mắt anh dường như có ý cười, lần đầu thấy cô nói chuyện mà lúng túng đến vậy. Nhưng điều khiến anh vui nhất là cô không hề phủ nhận quan hệ giữa hai người.

Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, nhưng tim thì đập loạn nhịp.

“Bác gái à, bạn gái cháu da mặt mỏng, dễ xấu hổ.” Dương Khâm mỉm cười cắt ngang lời bà ấy, rồi dịu dàng quay sang nói với Ôn Cừ Hoa: “Mệt không? Ngủ một lát nhé.”

Ôn Cừ Hoa vẫn còn đang bị câu “bạn gái cháu” làm cho ong đầu, vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ ngủ, thật sự không chịu nổi sự nhiệt tình của bà cụ nữa rồi.

Dương Khâm đặt đầu cô tựa lên vai mình, để cô dựa vào anh mà ngủ, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.

Hơi thở đều đều của cô phả vào trước ngực anh, khóe môi Dương Khâm không nhịn được mà khẽ cong lên.

Giá như cô thật sự là bạn gái của anh thì tốt biết mấy.

Nhưng dù chỉ là một ảo giác, cũng đủ khiến người ta đắm chìm.

Cô đã có phần dao động, anh đương nhiên sẽ nhân cơ hội mà tiến thêm bước nữa.

Truyền nước xong, Dương Khâm đưa cô rời khỏi bệnh viện, nhưng không vội đưa cô về tiệm chè.

“Muốn đi dạo một lát rồi hãy về không?” Anh như thể tùy ý đưa ra lời đề nghị.

Ôn Cừ Hoa không biết đang nghĩ gì, gật đầu đồng ý. Vừa hay gần đó có công viên, cô nhìn đồng hồ, mới khoảng tám giờ, cũng chưa muộn lắm.

Cô đồng ý là để có thể nói rõ ràng với anh. Cảm giác mập mờ thế này giữa hai người thật kỳ lạ.

Cô nhìn bóng anh đổ dưới ánh đèn, cao lớn, bao phủ lấy cô từ phía sau, mang lại cảm giác vô cùng an toàn.

Hai ngày nay, ấn tượng của cô về anh đã thay đổi không ít.

Nhưng anh đã hôn cô, hơn nữa hai ngày nay hành động cũng chẳng hề che giấu, ý tứ rõ ràng đến thế.

Ôn Cừ Hoa suy nghĩ thật lâu mới mở miệng:

“Tôi không có ý định tìm bạn trai.”

Lời vừa dứt, người phía sau im lặng một lúc lâu mới khẽ “ừ” một tiếng.

Cô còn đang định nhân cơ hội nói rõ thì anh lại đột nhiên hỏi: “Không định tìm bạn trai, vậy còn người đàn ông trước kia thì sao, anh ta không phải à?”

...

Bị lộ rồi.

Ôn Cừ Hoa lộ rõ vẻ rầu rĩ, anh đột nhiên bước tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô chăm chú: “Chỉ là bia đỡ đạn thôi à?”

“Cả vị hôn phu cũng vậy?”

Cô không ngờ anh lại nhạy bén đến vậy. Khi liên quan đến vấn đề này, anh dường như không còn ôn hòa nữa, ánh mắt nhìn cô thẳng thắn, rất có cảm giác áp bách.

Cô không biết nên qua loa lừa gạt thế nào, thì chợt nghe anh khẽ cười một tiếng, tâm trạng có vẻ rất tốt.

“Thì tôi cũng đâu có ý định tìm anh!” Cô bất chợt nổi nóng, bị người này dây dưa đến mức chẳng còn cách nào.

“Ừ, được thôi.” Anh cũng không giận, chỉ cần cô không hẹn hò với ai khác là anh đã vui rồi.

Dù sao thì, anh vẫn còn thời gian, có thể từ từ ở bên cô.

“Tôi mệt rồi.” Cô giận đến mức chẳng muốn đi nữa.

Dương Khâm kéo tay cô đến một băng ghế ngồi xuống, anh rất trân trọng khoảng thời gian hiếm hoi được ở một mình với cô, không cần cứ phải thầm nghĩ về cô nữa.

Ôn Cừ Hoa là thật sự mệt, hễ bị bệnh là cơ thể liền yếu đi. Vừa mới ngồi được một lát, cô đã nghe thấy một giọng nữ nũng nịu vang lên.

“Ai nha, anh đừng có động tay động chân, rút tay ra mau!”

“Anh chỉ sờ một chút thôi mà.”

“Nhột quá, mau rút ra!”

“Em chẳng phải cũng thích sao? Ở đây nhột hả?” Giọng nam cười xấu xa một tiếng.

Tiếng âu yếm bất ngờ ấy khiến toàn thân Ôn Cừ Hoa cứng đờ, người đàn ông bên cạnh cũng ngồi thẳng lên, không hiểu sao, sự tồn tại của anh đột nhiên trở nên rất rõ ràng.

“Bảo bối, anh nhớ em quá, cho anh nếm chút ngon ngọt đi...”

“Nếu có người thấy thì sao?”

“Làm gì có ai đâu, nhanh nào, cởi cúc áo ra đi...”

Ôn Cừ Hoa: “...”

Giây tiếp theo, một đôi tay vươn qua, chính xác che lên tai cô.

Ôn Cừ Hoa nghiêng đầu, đối diện với khuôn mặt mờ tối khó đoán, anh ghé sát lại, nhẹ giọng nói: “Đừng nghe, bẩn lỗ tai.”

“Tôi cảm thấy chúng ta nên mau đi thì hơn?” Ai cũng biết đôi tình nhân kia đang làm gì, cô cảm thấy cùng anh ở lại chỗ này càng lâu càng không được tự nhiên.

Cô vừa định đứng dậy thì cô gái kia bất chợt hét to, chỉ tay về phía bọn họ: “Em đã nói là có người mà!”

Tên đàn ông kia lập tức rút tay ra khỏi áo, vẻ mặt lúng túng không chịu được.

Một lúc sau, Dương Khâm mới lạnh lùng liếc mắt qua: “Nơi công cộng, chú ý một chút.”

Nói xong, anh nắm tay Ôn Cừ Hoa đi ra ngoài.

“Đều là đàn ông mà còn ra vẻ! Đừng nói với tôi là anh không nghĩ đến mấy chuyện đó.”

Phía sau còn truyền đến giọng mỉa mai của tên đàn ông kia, Ôn Cừ Hoa nhìn sườn mặt nghiêm nghị của anh, trong lòng thầm nghĩ, lúc nãy anh có nghĩ đến mấy chuyện không đứng đắn không?