Chờ đến khi Dương Khâm bình phục hô hấp quay đầu lại, liền thấy cô vô tâm vô phổi ôm chăn ngủ ngon lành.
Anh tức đến bật cười, bị cô hành gần nửa đêm, cuối cùng người ngủ ngon lại là cô!
Dương Khâm dứt khoát ngồi ở mép giường, dưới ánh đèn mờ nhạt, lặng lẽ ngắm gương mặt say ngủ của cô.
Gạt đi vẻ diễm lệ quá mức ngày thường, lúc này gương mặt cô sạch sẽ, yên tĩnh, lại hiện ra vài phần trong trẻo ngoan ngoãn.
Chỉ là cô mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, để lộ gần hết phần cổ trắng ngần, còn có đôi chân dài tinh tế lộ ra khỏi chăn, trắng đến chói mắt.
Anh đưa tay xoa trán, rồi nhẹ nhàng kéo chăn đắp kín lại cho cô.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại ấy. Muốn hôn cô, là chuyện anh đã nghĩ từ lâu, hôm nay chỉ là nhân lúc hỗn loạn mà làm thành, anh không hối hận.
Nếu vì nụ hôn này mà cô muốn tránh xa anh, vậy anh cũng sẽ không vô duyên vô cớ tự tìm đến cô nữa.
Anh lại nhìn quanh căn phòng tạm ở hiện tại của mình, lần đầu tiên cảm thấy quá đơn sơ.
Nửa đêm thức trắng, lại thêm trước đó uống không ít rượu trắng khi xã giao, đầu anh cũng hơi đau. Dương Khâm tựa vào đầu giường, nhắm mắt định chợp mắt một lát.
Rạng sáng, Ôn Cừ Hoa tỉnh lại. Cô dụi mắt, ngẩn người khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, rồi nhớ lại chuyện điên rồ xảy ra tối qua.
Cô hít sâu một hơi, nhìn đồng hồ, sáu giờ rưỡi, trời đã sáng.
Cô nhẹ nhàng từ cuối giường trèo xuống giường, sợ đυ.ng vào chân người đàn ông.
Cô nhón chân lấy bộ quần áo đang phơi trên dây xuống, vẫn còn hơi ẩm, nhưng cô không bận tâm, vội thay ra rồi lén lút mở cửa rời đi.
Sau trận mưa giông, tiết trời trở nên mát mẻ, gió thổi qua khiến cô nhịn không được rùng mình.
Trong phòng, Dương Khâm từ từ mở mắt. Khi cô tỉnh lại, lặng lẽ vòng qua anh xuống giường thì anh đã thức.
Cũng tận mắt thấy cô đưa lưng về phía anh lấy quần áo, sau đó anh liền nhắm mắt lại, không nhìn thêm, để cô rời đi như thể mọi chuyện đêm qua chưa từng xảy ra.
Anh uống rượu lại mắc mưa, rồi còn bị cô “hành” suốt nửa đêm, đầu đau như búa bổ, nhưng anh vẫn còn việc phải làm, đơn giản rời giường dọn dẹp một chút rồi rời khỏi nhà.
Ôn Cừ Hoa loay hoay mãi mới tìm lại được đường về tiệm chè. Sáng sớm, các quán nướng và tiệm tạp hóa đều chưa mở cửa, cô vội vàng mở cửa, lên tầng hai.
Sau khi tắm nước nóng và thay quần áo, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Nhưng cô cảm giác bản thân sắp cảm lạnh, đầu óc hơi choáng váng, nặng trịch.
Đến khi Mạn Mạn đến làm việc, thấy “chị chủ Tiểu Ôn” mặt đỏ bừng bước xuống, liền kinh ngạc hỏi: “Chị Ôn, chị không khỏe sao?”
Ôn Cừ Hoa gật đầu. Cô ngủ thêm một giấc, quả nhiên là bị sốt, trán nóng hầm hập.
Cô xách túi, yếu ớt nói: “Mạn Mạn, em trông tiệm giúp chị, chị đi bệnh viện.”
“Dạ, chị Ôn cứ đi đi.”
Truyền dịch xong, Ôn Cừ Hoa ngồi tựa trên ghế. Cô biết mình sốt, nhưng không ngờ lại lên đến 39 độ.
Mơ mơ màng màng, cô nghe thấy bên cạnh có giọng đàn ông trầm thấp nói với y tá: “Bình này truyền xong rồi, làm phiền đổi thuốc giúp.”
Cô lờ mờ mở mắt ra, ánh đèn bệnh viện có chút chói mắt. Cô đưa tay định che đi, thì một bóng người đứng chắn trước mặt, giúp cô che ánh sáng.
Ôn Cừ Hoa dần nhìn rõ khuôn mặt ấy, cả người sững sờ.
Sao anh lại ở đây?
Đợi y tá đổi thuốc xong, Dương Khâm mới ngồi xuống bên cạnh, mở bình giữ nhiệt đưa đến bên môi cô.
Đúng là cô rất khát, nhưng Ôn Cừ Hoa không uống nước anh đưa.
“Sao anh lại ở đây?”
Cô không ngờ hai người nhanh như vậy liền gặp lại, nhớ đến chuyện tối qua, hiện tại nghĩ lại còn rất xấu hổ.
Dương Khâm nhàn nhạt nói: “Em mua đồ xong quên cầm, tôi mang đến tiệm giúp em.”
Sau đó từ miệng cô nhân viên biết được cô đang ở bệnh viện gần đó.
Anh vừa bước vào đã thấy cô ngồi trên ghế ngủ say, mặt đỏ bừng vì sốt. Anh lại xoay người đi ra ngoài, mua một bình giữ nhiệt mới, rửa sạch, rót nước nóng, hiện tại độ ấm vừa đủ.
“Không uống sao?”
Không phải là chuyện có uống hay không.
Được rồi, quả thật cổ họng của Ôn Cừ Hoa có chút đau, cô cúi đầu, uống hai ngụm nước trong bình giữ nhiệt mà anh đưa.
Nhiệt độ nước vừa vặn, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Ngay sau đó, cô lại thấy anh mở nắp hộp giữ ấm, mùi thơm ngào ngạt tỏa ra.
“Là hoành thánh nhỏ đấy, ăn chút nhé?”
Ôn Cừ Hoa: ...
Anh có biết mình đang làm gì không vậy?
Tự dưng xuất hiện ở đây, lại còn ra dáng một người chồng đảm đang.
Chẳng lẽ anh nghĩ chỉ vì nụ hôn tối qua mà quan hệ giữa hai người họ đã thân đến mức này rồi sao?
“Yên tâm, tôi không nghĩ như vậy.” Anh nhìn cô, như thể đã đọc được suy nghĩ của cô.
“Em cứ xem như đây là sự quan tâm mang tính nhân đạo.”
“Cô gái, cô không biết đâu, vừa rồi cô ngủ thϊếp đi, bạn trai cô vẫn luôn bận trước bận sau.” Một bà cụ vừa truyền nước xong không nhịn được mà cười nói với Ôn Cừ Hoa, khen ngợi Dương Khâm không ngớt lời.
Ôn Cừ Hoa nhìn anh, gọi là quan tâm nhân đạo sao?
Dương Khâm khẽ ho một tiếng, chờ bà cụ đi rồi, Ôn Cừ Hoa mới uể oải nói: “Muỗng đâu?”
Đây là muốn ăn sao?
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, đưa cho cô cái muỗng sạch, còn anh thì cẩn thận bưng hộp giữ nhiệt, chẳng nề hà chút nào.
Ăn vài miếng hoành thánh nóng hổi, cái bụng đói meo của Ôn Cừ Hoa dễ chịu hơn rất nhiều. Dù biết anh có mục đích riêng, nhưng cách anh chăm sóc lại vừa vặn chu đáo.
Hiển nhiên, hiện tại cô cũng không có ý định từ chối.
Cô không từ chối, thì Dương Khâm liền làm càng thuận tay. Đợi cô ăn xong, anh đem hộp đi rửa sạch, lúc quay lại còn đưa cho cô một chiếc khăn ướt sạch.
Ôn Cừ Hoa lau mặt và cổ, sốt khiến cô đổ mồ hôi, người dính nhớp rất khó chịu.
Chờ đến khi truyền xong bình thuốc cuối cùng, y tá đến rút kim, Dương Khâm lại đi theo bên cạnh cô, đưa cô về tiệm chè.
Hai người đi cạnh nhau, giữ khoảng cách chừng nửa mét, anh cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, dáng người cao lớn khiến cô cảm thấy rất an tâm.
Khi gần đến khúc cua, Ôn Cừ Hoa dừng bước, quay sang nói với anh: “Tôi tự về được rồi.”
Rẽ một cái là tới chỗ quán nướng và tiệm tạp hóa nhỏ, nếu hai người cùng xuất hiện sẽ dễ khiến người khác hiểu lầm.
Anh trầm giọng “ừ” một tiếng, biết cô đang lo lắng cái gì.
“Anh...” Ôn Cừ Hoa chần chừ một chút, rồi quay đầu lại nhìn người đàn ông đang đứng dưới ánh đèn đường, ánh mắt anh bình tĩnh, kiên định.
“Ngày mai vẫn cùng em đi bệnh viện?”
Thấy cô do dự, anh dứt khoát hỏi ra điều mình muốn biết.
Lúc nãy y tá đã nói, ít nhất phải truyền hai ngày.
Ôn Sở Hoa: ...
“Được rồi, vậy năm giờ chiều mai anh đến đây đợi tôi.”
“Được.” Gương mặt cương nghị của anh dường như hiện lên một nụ cười nhẹ, đứng dưới ánh đèn đường nhìn theo bóng dáng cô rời đi.