Chương 30

Ôn Cừ Hoa không lên tiếng, hai tay càng siết chặt eo anh hơn.

Anh khẽ cắn môi, bế cô lên, mặc kệ quần áo trên người ướt đẫm, xoay người ngồi xuống mép giường.

Cô cuộn tròn trong lòng anh, đầu còn vùi thật sâu. Anh cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn thấy đôi môi mím chặt và gương mặt tái nhợt của cô.

Thật sự là bị dọa sợ rồi.

Anh không biết tại sao cô lại phản ứng mạnh như vậy với mưa giông, nhưng chính vì sự ỷ lại và khẩn cầu đó, những ý nghĩ không trong sáng trong đầu anh cũng dần dần tan biến.

Cô mặc quần áo mỏng, bị mưa làm ướt sũng, vải áo dính sát vào người, hiện tại lại dán trên người anh, nhưng anh lại không hề nghĩ ngợi bậy bạ, trái lại còn nhíu mày, lo lắng cô như vậy sẽ bị cảm lạnh.

“Ôn Cừ Hoa, nếu em không ngại, tôi đun ít nước ấm lau người cho em, em thay quần áo đi.”

Anh cho rằng mình đang rất lý trí khi nói chuyện với cô, nhưng cô chỉ lặng lẽ tựa vào lòng anh, không có ý định trả lời.

Được thôi, vậy thì coi như ngầm đồng ý.

Nước trong ấm đã sôi, Dương Khâm bế cô

lên bằng một tay, tìm một cái chậu để pha nước, rồi cầm khăn mặt quay lại bên giường, không một lời oán than mà bắt đầu dỳng khăn ấm lau mặt, lau cổ cho cô.

“Thả lỏng chút.”

Có lẽ vì hơi ấm từ chiếc khăn giúp cô giảm bớt phần nào lo lắng, cô bắt đầu nghe lời, nới lỏng tay.

Anh nhân cơ hội kéo khóa áo khoác chống nắng của cô xuống, lộ ra chiếc áo dây màu xanh non bên trong. Dương Khâm khựng lại, cố gắng dời ánh mắt đi chỗ khác, tập trung lau vai, lau cánh tay cho cô.

Giống như đang chăm sóc một đứa trẻ, nhưng áo hai dây chắc chắn không thể cởi, hơn nữa không biết bên trong cô còn mặc gì không...

Hôm nay cô còn mặc quần jean, nếu không thay chắc chắn sẽ bị cảm. Sau cơn mưa, không khí cũng lạnh hơn, anh có thể cảm giác được cô đang run.

“Tự cởi được không?” Anh ghé sát vào tai cô, trầm giọng hỏi.

Lúc này cô mới từ từ đưa tay ra, gỡ cúc quần jean.

Phản ứng của Dương Khâm rất nhanh, lập tức bế cô xuống khỏi người mình, đặt lên giường, quay lưng lại, đưa tay vớ lấy chiếc áo sơ mi đang phơi trên dây rồi ném ra sau.

Đôi mắt đỏ hoe của Ôn Cừ Hoa liếc nhìn anh một cái, lặng lẽ thay quần áo.

“Xong rồi.”

Anh vừa quay đầu lại đã suýt nữa bị chói mắt, bên giường còn treo chiếc áo hai dây màu xanh non, cô đã cởi ra hoàn toàn.

Dương Khâm hít sâu một hơi, điềm nhiên như không, nhặt lấy áo hai dây và quần jean của cô, ra ngoài vắt nước rồi treo lên dây phơi trước cửa sổ.

Sau đó anh rót thêm nước ấm, đưa ly thủy tinh độ ấm vừa phải vào tay cô.

Tiếp theo, anh đổ nước đầy chậu, duỗi tay thử nhiệt độ rồi đặt xuống bên giường.

Cô hai tay ôm ly nước, ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái, rồi ngoan ngoãn đưa chân vào trong chậu.

Hơi ấm dần lan từ lòng bàn chân, sắc mặt cô cũng tốt hơn một chút.

Sau một hồi bận rộn, Dương Khâm cuối cùng cũng nhét cô vào trong chiếc chăn mỏng của mình.

Cả người anh cũng ướt đẫm, giơ tay cởϊ áσ trên người ra, dùng phần nước còn lại tùy ý lau nưa người trên.

Khi cởϊ qυầи, anh quay đầu lại đối diện với đôi mắt ngoài chăn của cô, bất đắc dĩ nói: “Nhắm mắt lại.”

Ôn Cừ Hoa ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nghe thấy anh “lạch cạch” cởi bỏ thắt lưng, sau đó là tiếng vải cọ xát.

Dương Khâm thay một chiếc quần rộng thùng thình, rồi lại tìm một cái áo cộc tay mặc vào.

Anh ngồi ở mép giường đưa lưng về phía cô, hai tay chống lên đầu gối, trầm tư.

Anh mơ màng hồ đồ mà đưa cô về đây, hiện tại cô đang nằm ngay trong ổ chăn của anh.

Sự thật này khiến anh kích động đến mức không thể bình tĩnh lại nổi.

Mưa không ngừng rơi, lại thêm một tiếng sấm vang lên, sau lưng anh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn vươn ra, níu lấy áo anh.

Anh quay đầu lại, từng thấy cô quyến rũ, từng thấy cô vô tư, cũng từng thấy cô độc lập tỉnh táo, chỉ chưa từng thấy cô yếu đuối thế này, giống như đặc biệt rất cần anh.

“Sợ sấm à?”

Cô gật gật đầu.

Anh cười nhạo một tiếng: “Em không sợ tôi, lại sợ sấm?”

“Tôi biết anh sẽ không làm gì.” Cô khẽ nói.

Dương Khâm không ngờ mình lại có hình tượng cao lớn như thế trong lòng cô. Anh sẽ không? Con mắt nào của cô nhìn ra được?

“Ôn Cừ Hoa, rốt cuộc em muốn gì?” Anh không muốn cùng cô vòng vo nữa, trực tiếp hỏi thẳng.

Thật ra Ôn Cừ Hoa cũng không rõ tại sao cô lại tin anh đến vậy, cô chỉ biết rằng đêm nay cô không thể ở một mình.

Cô sợ mình sẽ phát bệnh, trọng sinh trở về, trong tay không có thuốc, cô rất sợ quay lại những tháng ngày bất lực ở trong viện điều dưỡng kiếp trước.

Cho nên so với nỗi sợ đó, anh không còn đáng sợ nữa.

“Anh... ngủ cùng tôi được không?” Cô đưa ra yêu cầu.

?

Dương Khâm sắp bật cười đến nơi, anh đã phải cố gắng kiềm chế đến thế, vậy mà cô còn cố tình trêu chọc anh?

Nhưng nhìn dáng vẻ tội nghiệp đáng thương của cô, anh chỉ có thể nhượng bộ: “Được, tổ tông của tôi.”

Ngủ cùng thôi mà, anh nằm thẳng xuống, cảm nhận được cô chậm rãi dịch người lại gần.

Cơ thể anh không tự chủ mà căng chặt, cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, rồi ôm chặt lấy.

Nhưng cô không biết rằng khi cô ôm chặt cánh tay anh, chỗ mềm mại kia gần như dán hẳn vào người anh.

Ánh mắt anh lập tức nổi lửa, du͙© vọиɠ cuộn trào.

“Ôn Cừ Hoa.”

“Ừm?” Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại.

“Đàn ông còn nguy hiểm hơn cả sấm.”

“Hả?”

Anh nhân lúc nàng còn ngơ ngác, lập tức xoay người không chút do dự chiếm lấy đôi môi hé mở của cô, cướp đi hơi thở của cô.

Ôn Cừ Hoa cứng đờ cả người, bị động cảm nhận nụ hôn thô bạo như cuồng phong bão tố của anh, anh không có kỹ xảo, chỉ lo dùng sức nghiền áp, cướp đoạt.

Nhưng tay anh lại không hề chạm vào cô, chỉ kiềm chế siết chặt bên người.

Ôn Cừ Hoa muốn trốn nhưng không trốn được. Đôi môi anh đuổi theo cô đòi lấy, sau phút đầu khát cầu, anh dần dần trở nên dịu dàng, chậm rãi liếʍ mυ"ŧ.

Cuối cùng thì anh cũng buông cô ra. Dưới ánh đèn mờ nhạt, cô có thể nhìn rõ du͙© vọиɠ nồng đậm trong đáy mắt anh.

“Bây giờ... em còn muốn tôi ngủ cùng em không?”

Môi cô đau rát, lưỡi cũng tê dại. Cô buông cánh tay đang ôm lấy anh ra, thân mình khẽ lùi về sau, ý là không cần nữa.

Anh cười lạnh một tiếng, lật người xuống giường, đưa lưng về phía cô, hơi thở dồn dập, cố gắng đè nén cơn ham muốn đang dâng trào.

Nhìn bóng lưng anh, trong lòng của Ôn Cừ Hoa rối loạn, nỗi hoảng loạn ấy còn lấn át cả sự sợ hãi vì tiếng sấm.

Cô cũng không rõ cảm giác của mình là gì, ngoài bất ngờ, hình như không có bao nhiêu giận dữ hay xấu hổ.

Đến khi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, cô mới ý thức được bản thân vừa làm chuyện liều lĩnh đến mức nào, cô vậy mà trong lúc cực kỳ sợ hãi lại chọn theo anh về nhà, hơn nữa còn... tự nhào vào trong lòng anh.

Cô biết rõ anh thích mình, mà bản thân nhịn không được chẳng phải cũng là chuyện bình thường sao?

Tổng thể mà nói, cô cũng không tức giận lắm.