Chương 3

Ngày hôm sau, cô đến bệnh viện.

Không phải cô tiểu thư hay làm ra vẻ mà vì sáng dậy, nhân viên khách sạn nhìn thấy mặt cô còn bị dọa cho hết hồn, toàn là nốt sưng đỏ, lớn nhỏ chi chít khắp mặt, cổ, tay...

Tại bệnh viện, Ôn Cừ Hoa vừa giận vừa sợ: “Không phải muỗi thường đâu bác sĩ, là muỗi độc đó!”

“Bác sĩ, liệu có để lại sẹo không?”

“Yên tâm, không để lại sẹo đâu. Muỗi ở Lang Thành đúng là độc thật, tôi kê cho cô thuốc bôi loại mạnh, vài hôm sẽ khỏi, nhưng nhất định đừng gãi nhé.”

“Tôi bảo đảm không gãi!”

Còn nhấc tay bảo đảm, đáng yêu muốn chết.

“Bác sĩ, tôi bảo đảm sẽ không gãi, bác sĩ cũng phải bảo đảm là không để lại sẹo nhé?” Cô căng thẳng nghiêng người về phía trước.

Bác sĩ: ...

Bên ngoài có người khẽ bật cười, Ôn Cừ Hoa lập tức trừng mắt nhìn sang, đập vào mắt là một gương mặt góc cạnh, cứng cỏi.

“Tới lấy thuốc à?”

Bác sĩ cũng thấy người nọ, giọng điệu thân quen.

Người đàn ông đang tựa vào tường, nghe vậy liền đứng thẳng bước vào.

Anh vừa vào, Ôn Cừ Hoa liền cảm thấy không khí như bị rút cạn, không gian như thu hẹp lại!

Trên mặt đầy nốt sưng đỏ, xấu như ma, cô lập tức đeo lại kính râm, mặc áo chống nắng, đội mũ rộng vành, chẳng mấy chốc đã che kín không sót chút nào, cầm thuốc bước ra, vừa vặn lướt qua vai người kia.

Cánh tay anh cứng như đá, dù qua lớp áo vẫn toát lên khí thế khiến người khác không dám tới gần. Ôn Cừ Hoa vừa bị anh giễu cợt, đi ra đến cửa lại nhịn không được quay đầu lại lườm anh một cái.

Ai ngờ anh cũng vừa quay lại, ánh mắt chạm thẳng vào cô.

Ôn Cừ Hoa lập tức chột dạ, bước nhanh rời khỏi bệnh viện. Ra đến cửa rồi mới nhớ ra cô đeo kính râm cơ mà, sợ gì chứ? Anh cùng đâu có thấy cô đang lườm anh.

“Tiền kiếm được hơn phân nửa đều mua thuốc cho bà nội cậu nhỉ?” Bác sĩ Trần nhìn người đàn ông trầm ổn trước mặt, thở dài một tiếng.

“Không sao cả, tiền kiếm ra là để tiêu mà.” Dương Khâm không để tâm, nếu không phải vì chữa bệnh cho bà nội, anh cũng không có động lực kiếm tiền.

“Cậu năm nay bao nhiêu rồi? 25? 26? Cũng nên tìm người yêu đi chứ.”

Dương Khâm: “...”

Mấy ngày nay sao ai cũng nhắc chuyện tìm người yêu với anh vậy?

Vô thức, anh lại nghĩ tới gương mặt sưng đỏ vì muỗi cắn của ai kia, vừa đỏ lại vừa sưng, vậy mà anh lại không cảm thấy xấu tí nào.

Thật kỳ lạ.

“Đừng chần chừ nữa, bà nội cậu cũng mong cậu sớm thành gia lập nghiệp, gặp người hợp thì theo đuổi đi.”

Cái gì gọi là thích hợp?

Không thích nhưng có thể sống với nhau?

Hay là thích nhưng điều kiện lại cách biệt

quá xa?

Dương Khâm nhếch môi cười châm chọc, anh chẳng có gì nổi bật, chỉ có một điều, tự hiểu lấy mình.

Anh không chấp nhận sống tạm, mà người anh không với tới, anh cũng sẽ không vọng tưởng.

Bác sĩ Trần lại thở dài, nhìn bộ dạng nói gì cũng không lọt tai của anh là biết nói cũng bằng thừa.

Dương Khâm xách túi thuốc ra về. Anh đi rất nhanh, chưa được một lát đã nhìn thấy cái ô nhỏ bắt mắt phía trước.

Cái ô nhỏ xíu, thêu hoa cầu kỳ, cán dù có tua rua trang trí, từng chi tiết đều tinh xảo, anh đi nhanh lướt qua, chẳng thèm nhìn lấy một cái.

Anh vừa đi qua, gió cũng theo bước chân anh thổi ào qua, Ôn Cừ Hoa đứng sững lại, giật mình.

Cô nhìn chằm chằm bóng lưng anh, hừ hừ hai tiếng, đúng là không có tố chất, đường rộng như vậy, không đi đường khác lại cố tình đi sát người ta mới chịu.

Ôn Cừ Hoa ở trong khách sạn ba ngày không ra ngoài, đóng kín cửa, khử trùng khắp nơi, đốt hương chống muỗi, còn treo cả màn mới mua!

Bôi thuốc liên tục ba ngày, những nốt sưng đỏ trên người mới biến mất.

Công ty nội thất gọi điện báo rằng bên bọn họ đã hoàn thiện phần cuối, mời cô đến kiểm tra nghiệm thu.

Ôn Cừ Hoa mặc đồ chống nắng chống muỗi kín mít rồi ra khỏi cửa, chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Đến nơi, cô mới biết lúc thử điện xảy ra chút sự cố, thím Lục gọi Tiểu Tín đến nhưng cậu ta lại không sửa được, lại phải mời cả Dương Khâm tới.

Cô vừa bước vào đã thấy một nhóm người đang vây quanh một người đàn ông đang sửa điện.

Người này trông rất quen, đang cầm dụng cụ tháo đồng hồ điện, nửa bên mặt kia vừa quay lại, cô liền nhận ra ngay, đây chính là người hôm nọ dám cười nhạo cô.

Ôn Cừ Hoa lên tiếng nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, đừng làm hỏng đấy.”

Vừa nghe giọng cô, cả nhóm người quay đầu lại mới phát hiện cô đã đến.

Tiểu Tín lúng túng giải thích: “Bà chủ, anh Dương giỏi lắm, đảm bảo không tháo hỏng đâu ạ!”

“Yên tâm, hỏng tôi đền.” Anh không quay đầu lại, giọng trầm trầm đáp.

Ôn Cừ Hoa bĩu môi, thấy không khí dưới nhà bí quá liền lên tầng hai kiểm tra.

Vì muốn sớm dọn vào ở, nên cô đã đặt mua sẵn đồ nội thất, giờ cũng đã được vận chuyển đến.

Tầng hai không lớn, một phòng một sảnh, phòng bếp và nhà vệ sinh đầy đủ, nội thất bằng gỗ thật, nhìn cũng không tệ lắm.

Ôn Cừ Hoa khá hài lòng, đang định thử bật đèn thì phía sau vang lên tiếng nói: “Tầng hai chưa có điện, tôi lên kiểm tra chút.”

“Ừ.” Cô khô khan nhường chỗ, rồi ngồi xuống ghế sô pha, cũng chẳng có việc gì làm cô liền nhìn anh kiểm tra mạch điện.

Ánh mắt phía sau quá rõ ràng khiến Dương Khâm không khỏi hơi cứng người, anh mím môi chuyên tâm kiểm tra.

Chạy lên chạy xuống vài lượt, cuối cùng cũng có điện.

Anh dặn: “Sau này ở mà dùng điện quá tải bị ngắt, thì gọi tôi, tôi bảo hành.”

Một việc cả người cả công lẫn nguyên liệu chỉ đáng vài đồng mà còn bảo hành nữa?

Ôn Cừ Hoa vốn định khen là có tâm, nhưng cô lại không muốn khen anh, thế là cô cau mày, bắt bẻ: “Tôi sắp vào ở rồi, nếu nửa đêm cúp điện hay đang tắm mà bị cắt điện thì phiền lắm.”

Dương Khâm: ...

Cô cứ thế mà nói hai từ “đang tắm” à?

“Thế cô muốn sao? Không lẽ tôi phải dọn vào ở trước để thử xem nửa đêm tâm rửa có bị cúp điện không hả?” Giọng anh mang theo chút trêu chọc.

Ôn Cừ Hoa đeo kính râm, lớn mật trừng mắt lườm anh.

“Đàn ông gì mà đòi ở nhà tôi?” Cô nói rất thản nhiên, chẳng có chút ngại ngùng.

Dương Khâm vốn chỉ đùa, không ngờ cô tức giận gương mặt đều phồng lên, mấy nốt muỗi cắn tan rồi, gương mặt cũng nhỏ đi một vòng, không biết cô có phơi nắng không mà làn da trắng đến phát sáng.

“Tôi ở gần đây, mặc kệ lúc nào mất điện, mười phút tôi nhất định có mặt.”

“Nửa đêm thì sao?” Cô như cố tình bắt bẻ.

Anh nhếch môi, cười như không cười: “Nửa đêm cô dám gọi, tôi liền dám đến.”