Khi Dương Khâm còn đang trầm ngâm suy nghĩ chính sự, Dương Thiên bỗng nhiên nói: “Ơ, chẳng phải đó là bà chủ Tiểu Ôn sao?”
Anh ngẩng lên nhìn theo ánh mắt Dương Thiên, dưới ánh đèn đường, Ôn Cừ Hoa đang một mình nhàn nhã đi tới, trên tay còn xách mấy cái túi.
Dương Khâm không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên này đường nhìn bóng dáng mảnh mai phía bên kia.
“Anh à, sắp mưa rồi, cơ hội của anh tới rồi đấy.” Người lớn lên ở vùng ven biển, chỉ cần nhìn trời nghe gió là biết sắp đổ mưa.
Dương Thiên cười hì hì, Dương Khâm lạnh lùng liếc cậu ta một cái: “Về trước đi.”
“Dạ rồi.”
Dương Thiên vội vàng rời đi, Dương Khâm thì cứ thong thả đi theo sau trên con đường này.
Mưa rào có sấm chớp tới rất nhanh, vừa nãy còn gió nhẹ phơ phất, giây tiếp thep cành cây đã bị gió quật nghiêng, những hạt mưa nặng nề rơi xuống đất.
Ôn Cừ Hoa ngây người, hoàn toàn không kịp phản ứng, trời vừa nói mưa là mưa, cô lại không mang theo dù.
Hiện tại thời buổi này, bắt xe còn khó hơn lên trời.
Từ chỗ này về tiệm còn một đoạn dài, Ôn Cừ Hoa chỉ có thể chạy.
Thế nhưng mưa giông vừa đến, gió mạnh như cuồng phong, lá cây bị cuốn ào ào.
Nước mưa tạt vào mắt, cô cố mở mắt để nhìn đường, nhưng một tia chớp xé ngang bầu trời, sau đó là tiếng sấm ầm ầm vang lên.
Toàn thân cô cứng đờ, mấy cái túi trên tay cũng rơi xuống đất.
Bầu trời trắng lóa vì tia chớp, cô bỗng bị kéo trở lại ký ức mà mình từng cố quên đi.
Cơn mưa bão ấy, người đàn ông mặc áo mưa màu đen, giọt mưa nhỏ xuống từ chiếc cờ lê...
“A...”
Cô gục đầu xuống, hai tay che lỗ tai lại, thân thể mềm nhũn ngay tức khắc thì một đôi tay kịp thời đỡ lấy eo cô.
“Ôn Cừ Hoa?”
Dương Khâm ôm người trong tay, cô liên tục trượt xuống, anh chỉ có thể siết chặt lấy eo cô, giữ cô trong lòng.
Anh chỉ vừa mới chạy vào cửa hàng mua dù, vừa ra liền nhìn thấy một màn này.
Trong cơn mưa bão gió lốc, đồ đạc quanh cô rơi rụng đầy đất, cả người cô như sắp đổ gục.
Ôn Cừ Hoa không mở mắt ra được, toàn thân run rẩy, bởi vì sợ hãi thậm chí giống như phát điên xô đẩy đấm đánh người đàn ông đang ôm mình.
Trong cơn ác mộng kia, người đó cũng từng khống chế cô như vậy, cô cố vùng vẫy chạy trốn nhưng lại bị kéo ngã, bị lôi đi...
“Ôn Cừ Hoa, là tôi đây.”
Nhận thấy cô bất thường, Dương Khâm không kịp bung dù, anh ném luôn cây dù xuống đất, hai tay nắm chặt lấy cánh tay cô, ép cô ngẩng đầu lên.
Cô vừa ngẩng mặt lên, anh liền thấy được sự hoảng hốt và sợ hãi tràn ngập trên gương mặt cô.
Tim anh như bị đâm mạnh một cú, chưa kịp suy nghĩ gì, đã vội đưa tay nâng lấy khuôn mặt cô, cúi sát xuống, lặp đi lặp lại trấn an: “Không sao rồi.”
“Không sao đâu.”
Ôn Cừ Hoa như thể bị rút cạn hết sức lực, rất lâu sau mới nghe rõ tiếng trấn an trầm ổn bên tai.
Mưa vẫn rơi, hắt lên mặt đau rát.
Cuối cùng cô cũng lấy lại được chút tỉnh táo, run rẩy vì lạnh mà nhào vào lòng anh, mặt áp lên ngực anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh.
Cô chỉ là cảm thấy, như vậy sẽ rất an toàn.
Dương Khâm lại không nhúc nhích, như mất hồn, mãi một lúc sau mới đưa tay ôm lấy vai cô.
Chờ cô bình tĩnh lại phần nào, anh mới buông ra, cúi đầu nói: “Mưa lớn quá, để tôi nhặt đồ, em đứng yên đây đừng nhúc nhích.”
Cô không phản ứng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng im.
Dương Khâm vẫn chưa yên tâm, liền cởϊ áσ khoác mỏng của mình khoác lên người cô, sau đó xoay người chạy đi nhặt cây dù đen bị gió thổi bay xa, rồi lại nhặt mấy túi đồ cô đánh rơi.
Đến khi đứng trước mặt cô, anh che dù cho cô, tiếng mưa tí tách rơi trên mặt dù.
Anh hỏi: “Đi được không?”
Ôn Cừ Hoa mơ hồ gật đầu, vì mưa to nên bọn họ chỉ có thể đi chậm một chút, mà cô vốn dĩ cũng chẳng thể đi nhanh.
Thỉnh thoảng bầu trời lóe sáng, sấm chớp nổ vang, cô liền sẽ run một chút.
Dương Khâm nhìn mà trong lòng khó chịu, anh rất muốn ôm cô vào lòng, nhưng anh không có tư cách.
“Anh ở đâu?” Đi được một lúc, cô đột nhiên quay sang hỏi anh.
Dương Khâm dùng đôi mắt dò hỏi nhìn cô.
Ôn Cừ Hoa kiên định nói: “Tôi đến chỗ anh.”
Trời mưa thế này cô không thể ở một mình, Ôn Cừ Hoa hiểu rõ căn bệnh trong lòng mình.
Ánh mắt Dương Khâm lập tức thay đổi, cô có biết mình đang nói gì không?
“Rốt cuộc anh có dẫn đường không?” Thấy anh mãi không trả lời, cô bắt đầu bực bội.
Lần này Dương Khâm không nói gì nữa, rút một tay ra nắm lấy tay cô, rẽ trái bước vào con hẻm nhỏ.
Trong hẻm tối om, Ôn Cừ Hoa sợ hãi, nắm chặt lấy tay anh.
Anh cúi đầu nhìn cô, cô như không dám mở mắt, nhưng lại rất tin tưởng để anh dẫn đường.
Anh không biết nên nói cô ngây thơ hay vô tri, bất chợt nhớ lại dáng vẻ kiên quyết của cô ở nhà ga, lúc này chỉ cảm thấy cô không đáng tin chút nào, vậy mà lại chủ động muốn đi theo anh về nhà.
Cô có biết nửa đêm theo đàn ông về nhà nguy hiểm thế nào không?
Hay vì là anh nên cô mới dám mạo hiểm?
Nếu cô chỉ vì cảm thấy anh đáng tin, vậy thì cô thật quá ngốc, vì anh cũng không phải là người tốt gì.
Dương Khâm vừa dẫn đường vừa nghĩ linh tinh, nhưng mục tiêu lại rất rõ ràng, dẫn cô đi lên một cầu thang có ba đoạn ngoặt, đến nơi anh đang ở tạm.
Điều kiện còn kém hơn cả ký túc xá ở công trường, anh sống một mình thì không sao, tiền bạc cũng đã bồi thường hết cho nhà Tiểu Tín rồi, lúc đó chỉ nghĩ có chỗ ở là được.
Nhưng hiện tại dẫn cô về đây, tuy là anh nhưng trong lúc nhất thời cũng cảm thấy dị thường trầm mặc.
Ôn Cừ Hoa không thoải mái, cả người cô đều không thoải mái, quần áo ướt sũng, dính bết vào người vô cùng khó chịu.
Người trước mặt còn chắn cửa, cô dứt khoát buông tay, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng tối om, cô không nhìn rõ, khẽ co người lại.
Anh ở phía sau cô, kéo dây đèn, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên căn phòng đơn sơ, may là còn có một chiếc giường, chỉ duy nhất một chiếc giường.
Ôn Cừ Hoa không phản ứng gì, Dương Khâm trầm giọng: “Chờ mưa nhỏ đi rồi tôi đưa em về.”
Ôn Cừ Hoa bước vào phòng, phòng không lớn lại cũ kỹ, nhưng được cái sạch sẽ, không có mùi lạ, cô muốn tìm một cái ghế ngồi một chút cũng không có.
Dương Khâm đặt đồ xuống, rồi đi vào. Anh vừa bước vào, căn phòng vốn đã nhỏ càng trở nên chật chội.
Anh bật ấm nước, có chút mất hồn, sau khi đưa cô về đây, anh cảm thấy mình đúng là hồ đồ.
Ngoài trời lại vang lên tiếng sấm, ánh chớp lóe lên chiếu vào cửa sổ, trông đáng sợ như móng vuốt quái vật.
Trạng thái tinh thần của Ôn Cừ Hoa lập tức sụp đổ, cô hai bước chạy tới trước mặt anh, lại lần nữa trốn trong lòng anh, giống như đà điểu.
Dương Khâm: ...
Cả người cứng đờ, không thể động đậy, cô lại như thế...
“Ôn Cừ Hoa, em như thế này, tôi rất khó nhẫn nhịn.” Anh gắng sức kiềm chế, bật ra một câu.
Ở địa bàn của anh, cô tự lao vào lòng anh, anh là đàn ông chứ không phải thần tiên, thần tiên đều không nhịn được.