Sau khi trở về, Mạn Mạn vội vàng dọn dẹp, mấy ngày nay, Mạn Mạn học rất nhanh, đã có thể làm được không ít món ngọt, buổi chiều Ôn Cừ Hoa giao cửa tiệm cho cô bé, còn mình thì định ra ngoài dạo một vòng.
Cô vẫn chưa từng dạo chơi đàng hoàng ở Lang Thành, ngay cả cửa hàng bách hóa cũng chưa từng bước vào, hôm nay Ôn Cừ Hoa muốn đi tiêu tiền!
Chỉ là, cô không ngờ Lang Thành lại nhỏ đến mức ngay tại cửa hàng bách hóa, cô cũng có thể gặp lại người chỉ từng chạm mặt một lần.
Thẩm Nghiên nhìn thấy cô, cũng có phần kinh ngạc.
Hôm nay Ôn Cừ Hoa ăn mặc giản dị, đeo kính râm, ban đầu suýt chút nữa Thẩm Nghiên không nhận ra.
Đợi đến khi nhận ra rồi, sắc mặt cô ta có chút vi diệu.
Gặp lại đối tượng xem mắt của anh, Ôn Cừ Hoa ngược lại rất thoải mái.
“Cô muốn mua gì?” Cửa hàng bách hóa hiện tại không còn náo nhiệt như xưa, nhân viên bán hàng cũng ít, Thẩm Nghiên chỉ có thể tự mình tiếp đón Ôn Cừ Hoa.
Ôn Cừ Hoa nhìn quanh một lượt, có tivi màu, quạt máy, máy giặt, còn có cả xe đạp kiểu mới. Nhưng mấy món đồ điện đang thịnh hành này trong mắt cô lại thấy lỗi thời.
Thẩm Nghiên chỉ vào một quầy kính: “Bên đó có đồng hồ nữ mẫu mới đấy, cô có muốn xem thử không?”
Ôn Cừ Hoa liền đi theo cô ta qua đó.
Đồng hồ thời này cũng có chút giá trị sưu tầm, Thẩm Nghiên lấy ra một chiếc đặt trước mặt cô.
“Chiếc này là nhãn hiệu Diamond từ Thượng Đô, rất hợp với cô.”
“Chiếc này cũng không tệ.”
Nhưng Ôn Cừ Hoa lại nhìn chằm chằm một chiếc trong tủ kính, chỉ tay nói: “Lấy cho tôi xem chiếc Seiko 7830 kia.”
Thẩm Nghiên hơi bất ngờ vì cô hiểu rõ về đồng hồ như vậy, nhưng vẫn nhẹ giọng nhắc nhở: “Chiếc đó giá đắt, ít người mua.”
Ôn Cừ Hoa không hề để bụng đến giá cả, lấy ra rồi thử trên cổ tay.
“Lấy chiếc này đi.”
Thẩm Nghiên sửng sốt, mua luôn sao?
Ôn Cừ Hoa đeo đồng hồ vào, trên cổ tay cô còn đeo một chuỗi mã não đỏ, kết hợp lại trông vô cùng đẹp mắt.
Ở Cảng Thành, trong nhà cô cũng có không ít đồng hồ, nhưng lần này đi ra ngoài lại không mang theo, cho nên hiện tại mua một cái để đeo chơi.
Cô khẽ lắc cổ tay, cổ tay trắng nõn như phát sáng khiến Thẩm Nghiên thoáng ngẩn người.
Cô ta viết hóa đơn xong, Ôn Cừ Hoa không chớp mắt mà trả tiền luôn.
Một chiếc đồng hồ tốn bằng cả năm tiền lương của cô ta.
Lương tháng của cô ta cũng chỉ hơn chín mươi đồng.
Mà đấy còn là đơn vị tốt.
Thẩm Nghiên vốn nghĩ rằng mình ở Lang Thành đã thuộc hàng có điều kiện tốt nhất, vậy mà lúc này không khỏi cảm thán, khoảng cách giữa người với người thật sự quá lớn.
Nhưng chính vì Ôn Cừ Hoa như vậy, cô ta lại càng cảm thấy cô và Dương Khâm không thể nào có khả năng, Dương Khâm và cô ta mới là người cùng một thế giới.
Trước khi Ôn Cừ Hoa rời đi, Thẩm Nghiên không nhịn được, hỏi: “Lần trước tôi đi xem mắt...”
“Hửm?” Ôn Cừ Hoa khó hiểu nhìn cô ta.
Thẩm Nghiên hơi lưỡng lự, cuối cùng vẫn hỏi: “Cô với anh ấy là quan hệ gì vậy?”
Ôn Cừ Hoa chớp mắt, giọng bình thản: “Không có quan hệ gì cả.”
Không có quan hệ?
Thẩm Nghiên ngẩn người nhìn bóng lưng cô rời đi.
Mua được chiếc đồng hồ vừa ý, Ôn Cừ Hoa lại ghé Đức Thuận ăn bữa tối, cô lúc nào cũng rất biết cách chiều chuộng bản thân.
Trong phòng riêng của Đức Thuận, Dương Thiên thay Dương Khâm chặn không ít rượu.
Vị ông chủ nhỏ lần trước từng mời Dương Khâm hợp tác rồi lại từ chối hiện tại đang ngồi ghế chủ tọa, cười đến nỗi mắt híp lại:
“Người anh em bản lĩnh thật đấy! Trước khi khởi công tôi đã hỏi thăm là ai mà có thể gặm được một miếng thịt từ mấy người chúng tôi để nuốt trọn miếng đất nhà ga cũ, không ngờ là người anh em đây. Nào, uống một ly, chuyện lần trước trong lòng tôi vẫn thấy áy náy lắm.”
Dương Khâm thản nhiên chơi đùa ly rượu không trong tay, cười nhạt: “Có gì mà áy náy, làm ăn là làm ăn thôi.”
Ông chủ Trần đặt ly rượu xuống bàn, nhìn Dương Khâm trong thời gian ngắn đã xoay mình đứng dậy, không khỏi cất giọng đầy hàm ý: “Tiểu Dương à, anh em mình biết nhau đâu phải ngày một ngày hai. Trước đây cậu làm ở công trường của Lưu Quân, tôi cũng không ít lần giới thiệu mối làm ăn bên ngoài cho cậu, anh em đều nhường việc tốt cho cậu làm. Lần này cậu tự mình giành được công trình ở nhà ga cũ, chẳng phải hơi không phúc hậu sao?”
“Đều là người quen biết cả, miếng thịt phải chia đều thì mọi người mới sống yên ổn với nhau được.”
Dương Thiên nghe vậy cũng không cười nữa, âm thầm hừ lạnh một tiếng. Trước kia khi anh Dương đến tìm ông ta hợp tác, ông ta đã thẳng thừng từ chối. Giờ đây anh Dương dốc hết vốn liếng mới lấy được chút công trình ở nhà ga cũ, ông ta liền ngồi không yên.
Dương Khâm không bận tâm đến những lời bóng gió kia, chỉ bình thản nói: “Công việc tháo dỡ cải tạo và dựng tạm ở nhà ga cũ đúng là do tôi nhận, nhưng phần xây dựng chính thì tôi không kham nổi, đây cũng đâu phải hạng mục một người có thể nuốt trọn.”
Nghe vậy, sắc mặt ông chủ Trần hòa hoãn rất nhiều. Nếu chỉ là phần tháo dỡ và dựng tạm, ông ta cũng không ngại để Dương Khâm kiếm chút tiền từ việc nặng việc dơ.
“Được rồi, cậu đã nói vậy thì chúng ta hợp tác cùng làm, thương lượng nhận trọn công trình tiếp theo ở nhà ga cũ.” Ông chủ Trần lại cười, nâng ly lên.
Dương Khâm rót thêm một ly rượu, cụng nhẹ với ông ta, đôi mắt cụp xuống, xẹt qua một tia sắc lạnh.
Ông chủ Trần đã bắt đầu sốt ruột rồi, lúc trước ông ta coi thường Dương Khâm, hiện tại ông ta lại sợ Dương Khâm bắt tay với người khác để nhận công trình.
Chờ tiễn ông chủ Trần đi, Dương Thiên không cam lòng, tức giận nói: “Anh à, sao nhất định phải hợp tác với ông chủ Trần? Ông ta cũng không phải người tốt lành gì.”
Dương Khâm đi phía trước, đầu óc tỉnh táo:
“Tôi đã đem ngôi nhà cũ thế chấp để lấy vốn cũng chỉ đủ làm phần tháo dỡ và dựng tạm. Số tiền còn lại phải giữ để góp vốn xây dựng, hợp tác với ai cũng vậy thôi, ít ra tôi hiểu rõ Trần Đức là người thế nào.”
Làm xây dựng đều là nghề ăn tươi nuốt sống nhau, Trần Đức có tiền nhưng không đủ khôn ngoan, hợp tác với ông ta, ít ra anh còn nắm được phần nào chủ động.
Nếu đổi người hợp tác khác, lại phải cân nhắc xem nhân phẩm ra sao, chẳng may lại gặp phải loại như Lưu Quân thì còn không bằng Trần Đức.
“Nhưng Trần Đức chỉ giỏi ba tấc lưỡi, dẫn mối ở giữa, mệt sống mệt chết chính là chúng ta, còn ông ta thì kiếm đầy bồn đầy chén!” Dương Thiên lẩm bẩm lầm bầm.
“Có thể dẫn mối cũng là bản lĩnh của ông ta.” Dương Khâm tâm thái bình thản, dù sao Trần Đức cũng lăn lộn ở Lang Thành mấy chục năm, gốc rễ sâu hơn anh nhiều.
Ông ta kéo được vốn, còn anh thì không, ông ta chịu được rủi ro, anh vẫn chưa dám. Huống chi, anh cũng không vội, lặng lẽ chen chân vào chỉ để chờ đến ngày Trần Đức tự đến tìm anh, mời anh cùng hợp tác lần nữa.
Mà lần này, anh có thể ra điều kiện, nhận thầu đội công trình, nhất định phải do anh toàn quyền phụ trách.