Chương 27

Hôm ấy có một người đàn ông xách cặp tài liệu đến đặt một đơn hàng lớn, hai thùng lớn nước đậu xanh đá để mang đến công trình cho công nhân giải nhiệt. Trời dạo này oi bức, công nhân làm việc cũng chịu không nổi.

Ôn Cừ Hoa và Mạn Mạn lập tức bắt tay vào làm đơn hàng này. Hai thùng giữ nhiệt lớn được bỏ vào không ít đá lạnh.

Nhìn thời gian thấy cũng khoảng hai giờ chiều, vừa vặn để mang qua.

Mạn Mạn biết lái xe ba bánh điện nên mượn chiếc xe chở hàng của thím Lục.

Ôn Cừ Hoa tất nhiên không yên tâm để cô bé đi một mình nên cũng đi theo, cô đặc biệt thay một bộ quần áo nhẹ nhàng, áo hai dây màu xanh non, áo khoác chống nắng và quần jean.

Mạn Mạn lần đầu tiên thấy cô ăn mặc như vậy, tò mò liếc nhìn mấy lần. Không ngờ chị chủ mặc váy đẹp, mặc quần cũng đẹp.

Quần jeans kia mặc vào làm đôi chân trông vừa dài và vừa thẳng, vòng ba cũng đầy đặn, cô bé nhìn mà thấy ngượng.

Ôn Cừ Hoa ngồi sau xe ba bánh cũng cảm thấy mới lạ, đây là lần đầu tiên cô đi loại xe này.

Trời nóng, cô đội mũ và đeo kính râm. Khi xe chạy, gió lùa vào, cảm giác cũng không còn quá nóng nữa, dù sao cũng mới chỉ là đầu tháng 5.

Cô thoải mái ngắm nhìn hàng cây xanh ven đường. Tuy Lang Thành lạc hậu, nhưng phong cảnh thiên nhiên lại rất được, không có những tòa nhà cao tầng như thời hiện đại sau này, chỉ có sự mộc mạc đặc trưng của thập niên 80.

Đi ngang còn nghe thấy tiếng học sinh đọc bài vang lên từ trường học, và những dải lụa đỏ treo trên tường với hàng chữ lớn “Cải cách mở cửa đón gió xuân”, dù đã bị nắng mưa làm phai màu, nhưng lại chứng kiến sự phát triển vượt bậc của đất nước.

“Chị Ôn, đến nơi rồi.” Ôn Cừ Hoa không cho Mạn Mạn không gọi cô là “bà chủ”, Mạn Mạn liền gọi cô là “chị Ôn”. Thực ra Ôn Cừ Hoa chỉ lớn hơn cô bé ba tuổi.

Khi đến nơi, đúng lúc cô thấy bảng hiệu của nhà ga cũ đang bị máy xúc dỡ bỏ, đổ sập xuống đất.

Nhà ga Lang Thành sẽ bị dỡ bỏ để xây lại. Sự phát triển kinh tế không thể thiếu giao thông vận tải, Lang Thành hiện tại đang tập trung vào việc xây đường và xây dựng nhà ga mới.

Ôn Cừ Hoa thấy một người đàn ông từ máy xúc lưu loát nhảy xuống, tiện tay kéo khăn lông trên cổ lau mồ hôi.

Cô khựng lại, khi thấy anh nhìn sang thì lập tức quay đầu tránh đi.

Trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này sao cái gì cũng biết, còn có thể lái cả máy xúc đất.

Dưới sự chỉ huy của Dương Thiên, xe rác đang dọn dẹp công trình. Một khi biển hiệu bị gỡ xuống, nhà ga chính thức ngừng hoạt động từ hôm nay, khu vực này sẽ được rào lại, điều khiến cậu ta phấn khởi nhất là trên hàng rào chắn đó có thể sơn tên đội thi công của bọn họ lên.

Từ nay, bọn họ cũng có một đội xây dựng chính quy mang thương hiệu riêng, biết đâu sau này còn mở được công ty.

Dương Thiên cùng anh em làm việc hăng hái, một người quản lý công trường đi tới cười nói: “Trời nóng, lát nữa mọi người nghỉ tay uống chút nước đậu xanh giải nhiệt nhé.”

Dương Thiên cũng đã nhìn thấy Ôn Cừ Hoa và Mạn Mạn ở đằng xa, cậu ta nháy nháy mắt với Dương Khâm: “Anh à, em còn đề nghị là mua kem cây cho nhanh, ai ngờ lão Vương lại thời thượng như vậy đặt cả nước mát. Không phải là do anh giới thiệu đấy chứ?”

Dương Khâm đẩy đầu cậu ta ra: “Tránh xa một chút.” Trời nóng thế này, lại còn tỏa ra mùi mồ hôi.

Dương Thiên cười hì hì, một chút cũng không thèm để tâm. Dù sao mấy hôm nay, cậu ta thấy tâm trạng anh Dương lúc thì rất tốt, lúc lại thất thường, chắc chắn là có liên quan đến bà chủ Tiểu Ôn rồi.

Chuyện làm ăn thì không xảy ra vấn đề gì, vậy chỉ có thể là chuyện tình cảm thôi.

Lão Vương bảo Mạn Mạn đậu xe dưới bóng cây, Mạn Mạn lấy ra những chiếc ly thủy tinh in hoa văn, đều là ly mượn từ quán nướng, đều được Ôn Cừ Hoa mượn lại đây, chờ trở về rửa sạch rồi trả lại cho thím Lục sau.

Công nhân nghe nói có nước đậu xanh mát đều vội vàng chạy tới, Mạn Mạn mở nắp thùng giữ nhiệt, múc từng ly đưa cho bọn họ, Ôn Cừ Hoa đứng bên cạnh phụ giúp.

Đột nhiên nhìn thấy một mỹ nhân rực rỡ thế này ở công trường, không ít người lén liếc nhìn.

Dương Khâm rửa tay sạch sẽ, bước đến giành lấy việc trong tay Ôn Cừ Hoa. Động tác của anh nhanh nhẹn, gọn gàng, hiệu quả hơn nhiều so với cách làm từ tốn của Ôn Cừ Hoa.

Ôn Cừ Hoa bị anh đẩy ra đứng dưới bóng cây phía sau, cô nhướng mày, khoanh tay đứng nhìn.

Chẳng mấy chốc hai thùng nước cũng cạn đáy, Dương Thiên lại xin thêm một ly, cười híp mắt nói: “Nước đậu xanh đá đúng là đã thật.”

Ôn Cừ Hoa dùng đường phèn nấu, vị ngọt nhẹ vừa phải, không ngấy, đá cho vào vừa đủ, một ly uống vào thấy mát lạnh sảng khoái, còn đã hơn cả ăn kem cây ngọt ngấy.

Lão Vương còn nói với Ôn Cừ Hoa rằng lần sau sẽ lại đặt hàng chỗ bọn họ, cô ung dung mỉm cười cảm ơn.

Lão Vương còn muốn nói thêm vài câu, Ôn Cừ Hoa liền giả vờ đi giúp Mạn Mạn dọn dẹp, tránh đi.

Dương Khâm là người cuối cùng uống chè đậu xanh, anh vẫn đứng trước xe, thấy cô cố tình né tránh lão Vương tới gần, anh cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra.

Quả thật là do anh cố tình giả vờ vô tình giới thiệu lão Vương đến, anh muốn gặp cô, nhưng không có cớ, chỉ đành tự tạo cơ hội.

Sau ngày hôm đó, Dương Khâm đã suy nghĩ cẩn thận, bảo anh thu lại một chút, anh còn có thể miễn cưỡng làm được, có thể nhẫn nhịn, kiềm chế để không dọa cô.

Nhưng bảo anh đừng nghĩ đến cô, thật sự rất khó.

Làm việc cả ngày, đến tối vẫn còn sức để nghĩ đến cô cả đêm.

Cô có bạn trai cũng không sao, nhỡ đâu một ngày nào đó lại chia tay thì sao?

Ngay cả câu nói vô tình của Thẩm Nghiên rằng "hai người trông không bình thường", hay lời trêu chọc mập mờ của thím Lục, anh đều âm thầm sung sướиɠ, trong mắt người khác anh và cô đã có dính líu rồi.

Anh còn có thể giả vờ như không có gì sao?

Chỉ là không thể để cô biết, anh hèn mọn lại điên cuồng như vậy, trong lòng chỉ nghĩ đến việc bao giờ thì cô chia tay.

Ôn Cừ Hoa cũng không nói chuyện với anh, giả vờ như không quen, ngược lại còn có thể trò chuyện được vài câu với Dương Thiên.

Nghe Dương Thiên nói bóng gió rằng công trình hiện giờ coi như là do anh Dương tự thầu lấy, tuy vất vả nhưng ít ra là làm cho chính mình.

Trách không được anh việc bẩn việc nặng gì cũng đều làm, anh đang liều mạng vì tương lai của mình.

Nếu nhìn theo góc độ người đời sau, thì anh rất cầu tiến, hiện tại mới là giai đoạn đầu của công trình, nếu có thể đi xa được trên con đường này, sau này chưa biết chừng lại là một ông lớn trong ngành.

Nhưng mấy điều ấy không cần nói ra, Ôn Cừ Hoa cũng cố gắng ít tiếp xúc với anh.