“Tiểu Ôn, có ở đây không?”
Gió thổi qua, chuông gió nơi cửa sổ khẽ lay động, giọng của thím Lục cũng theo đó truyền vào tai.
Ôn Cừ Hoa ngẩng đầu, nhanh chóng đứng dậy, túm chặt tay người đàn ông bên cạnh kéo mạnh một cái, trốn ra sau rèm.
“Tiểu Ôn?” Thím Lục đứng ở cửa tiệm, ngó vào trong tìm người.
Ôn Cừ Hoa theo bản năng đẩy người vào sát góc tường, hoàn toàn không để ý đến việc bản thân gần như đã dán chặt vào Dương Khâm, chỉ sợ bị thím Lục nhìn thấy.
Dương Khâm cúi đầu, ánh mắt rơi trên đỉnh đầu đen nhánh của cô, không thể không chú ý đến cảm giác mềm mại từ cơ thể cô đang tựa vào người anh.
Hơi thở của cô xuyên qua lớp áo mỏng dường như khắc lên da thịt anh, khiến cả người anh hơi cứng lại.
Hai tay cô áp chặt lên ngực anh, cố gắng thu mình lại để trốn tránh.
Nhưng hai người đứng quá gần nhau, gần đến mức không còn khe hở nào. Cơ thể anh ngày càng căng cứng, ánh mắt tối lại, thần sắc khó phân biệt.
Không thấy ai trong tiệm, thím Lục nghi hoặc quay người rời đi.
Ôn Cừ Hoa thở phào một hơi, vừa định buông tay ra thì đã bị anh nhanh chóng nắm chặt cổ tay.
Lòng bàn tay anh có chút mồ hôi, dính dính bám lên cổ tay cô, khiến cô khó chịu giật ra, nhưng không thể thoát khỏi.
“Anh...” Cô ngẩng mặt nhìn anh, nhưng lại nghẹn lời.
Chỉ vì ánh mắt anh nhìn cô quá rõ ràng, trần trụi đến mức khiến người ta không dám đối diện, giống hệt lần trước, ánh mắt không hề che giấu đó.
Rõ ràng đến mức khiến cô cảm nhận được sự khao khát mà anh đang cố gắng đè nén.
“Sao lại muốn trốn?” Anh nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng hấp dẫn của cô.
Lại là cái cảm giác ép bức khiến người ta nghẹt thở, không thể khống chế được.
Ôn Cừ Hoa hít một hơi sâu: “Không muốn để người khác hiểu lầm.”
“Em không cảm thấy chúng ta như thế này mới càng dễ khiến người ta hiểu lầm sao?”
Dương Khâm liếc nhìn khoảng cách gần như không khí cũng không lọt qua giữa hai người, giọng đầy ẩn ý. Dù vừa rồi thím Lục có nhìn thấy bọn họ mặt đối mặt nói chuyện với nhau, cũng sẽ không nghĩ đến phương diện kia, cùng lắm chỉ tưởng anh đến tặng đồ.
Nhưng cô lại kéo anh trốn đi như thể anh là điều gì xấu xa không thể để người khác biết.
Rốt cuộc, phải là tình huống thế nào mới “không thể để người khác biết”?
Anh càng nghĩ, khát vọng trong cơ thể càng sục sôi, khẩn thiết muốn cô đối diện với mình.
Ôn Cừ Hoa cũng ý thức được điều đó, ảo não nhíu mày: “Anh buông tôi ra trước đi.”
Như vậy quả thực quá ái muội rồi.
Dương Khâm trước đó thực sự đã định buông bỏ cô, ngay cả lúc bị cô nắm tay kéo trốn ban nãy, trong lòng anh vẫn đang nhắc bản thân phải kiềm chế, kiềm chế kiềm chế lại kiềm chế.
Đừng mất mặt, đừng tự dâng lên.
Nhưng mà, chỉ cần cô ngã vào lòng anh, những cảm xúc bị chôn sâu càng thêm vùng vẫy đòi thoát ra.
Cô thật sự không có chút cảm giác nào sao?
“Ôn Cừ Hoa.” Anh ẩn nhẫn hít sâu một hơi, cuối cùng cũng buông tay cô ra.
Cô lập tức lui về sau, giữ khoảng cách an toàn, cảnh giác nhìn anh.
“Tôi có bạn trai rồi, anh biết mà.”
Bình tĩnh lại, anh khôi phục vẻ lãnh đạm trước đó, ánh mắt lạnh nhạt: “Ừ, tôi biết.”
“Yên tâm, tôi không đến mức vô sỉ như vậy, cố tình chen chân làm người thứ ba.” Anh nhếch môi, châm chọc nhìn cô.
Thật sự chẳng còn chút tôn nghiêm nào. Hai lần thổ lộ tình cảm chính mình, đổi lại đều là sự chống cự và từ chối của cô.
Anh xoay người định rời đi, nhưng Ôn Cừ Hoa lại ngăn anh lại.
“Còn muốn làm gì?” Có lúc anh thật sự cảm thấy cô rất xấu, như cố tình muốn nhìn anh mất mặt.
“Anh đi đường sau đi.” Ôn Cừ Hoa chỉ về phía cửa sau, cô không muốn để người khác thấy anh từ cửa tiệm của cô đi ra, thím Lục vừa rồi còn ghé qua tìm cô, nếu giờ mà thấy anh rời đi từ đây, thế nào cũng nghĩ linh tinh.
“Được thôi.” Anh cười nhạo một tiếng.
Cửa sau thông ra con hẻm nhỏ, Dương Khâm vừa đóng cửa định rời đi thì bắt gặp ánh mắt đầy ngạc nhiên của thím Lục, vừa lúc thím Lục đang ở cửa sau dọn hàng.
Dương Khâm: “...”
Thím Lục đột nhiên cười đầy ẩn ý: “Xấu hổ gì chứ, thím đều hiểu.”
“Cậu được lắm, thằng nhóc này.” Bà ấy liếc nhìn về phía tiệm chè, không ngờ Dương Khâm lại có bản lĩnh như vậy, thảo nào buổi xem mắt ban nãy kết thúc nhanh thế.
Thì ra Dương Khâm không thích cô gái nhỏ nhanh nhẹn tháo vát ở huyện thành, mà lại thích đại mỹ nhân rực rỡ từ Cảng Thành tới.
Dương Khâm chỉ biết cười khổ trong lòng, bởi càng giải thích chỉ càng khiến người ta nghĩ bậy thêm.
Dương Khâm đành thấp giọng nói: “Thím Lục, đừng nói gì trước mặt cô ấy nhé.”
Thím Lục gật đầu: “Yên tâm đi, thím nhất định không nói.”
Sau khi Dương Khâm rời đi, thím Lục rửa tay xong liền quay lại tìm Ôn Cừ Hoa.
Ôn Cừ Hoa đã rửa xong anh đào, bưng ra mời thím Lục cùng ăn. Anh đào ngọt, nước quả dính lên môi Ôn Cừ Hoa, nhìn đẹp đến lóa mắt.
Thím Lục thầm nghĩ, hóa ra Dương Khâm bao nhiêu năm nay không có cô nào bên cạnh là vì ánh mắt cao.
Bà chủ Tiểu Ôn dù sao cũng là người Cảng Thành, cô có thể thích một người đàn ông nơi huyện thành nhỏ này sao?
Cho dù Dương Khâm đẹp trai, đầu óc nhanh nhạy, tương lai hẳn sẽ có tiền đồ, nhưng liệu anh có giữ được cô gái từ thành phố lớn đến không?
Thím Lục cảm thấy không mấy lạc quan về chuyện này.
Tuy nhiên, trên mặt bà ấy không để lộ chút gì, chỉ mỉm cười nói: “Người mà cháu nhờ thím tìm trước đó, thím đã tìm được rồi. Nếu cháu có thời gian, chiều nay thím bảo con bé đến cho cháu gặp thử nhé?”
Ánh mắt Ôn Cừ Hoa lập tức sáng lên, vui vẻ nói: “Được ạ!”
Cô một mình trông cửa tiệm, đến thời gian đi dạo cũng chẳng có, một thời gian nữa còn phải đến Kinh Đô để chăm bà ngoại làm phẫu thuật, nếu bây giờ có thể tuyển được người thì quá tốt rồi.
Chiều hôm đó, thím Lục dẫn đến một cô gái nhỏ khoảng 18 tuổi, dáng người không cao, hơi gầy, quần áo cũng là quần áo cũ nhưng được giặt rất sạch sẽ, cho người ta ấn tượng chính là một người thành thật.
“Con bé tên là Mạn Mạn, là con gái của người bà con dưới quê của thím, con bé nghỉ học rồi, muốn tìm việc làm, mà ở quê thì có việc gì đâu, mấy hôm trước thím về quê viếng mộ, tình cờ gặp được nên bảo đến chỗ cháu làm thử xem sao.”
Mạn Mạn cũng cố gắng không để lộ vẻ lo lắng, nói: “Chị ơi, em có thể chịu khổ, có thể làm việc, cái gì không biết em có thể học.”
Ôn Cừ Hoa thấy chỉ cần cô bé chịu làm việc chăm chỉ, sạch sẽ gọn gàng là được, cho nên lập tức đồng ý.
Thím Lục nói nhà bà ấy còn dư phòng trống nên để Mạn Mạn ở nhờ, ban ngày Mạn Mạn chỉ cần đến đây làm việc là được.
Nói xong đãi ngộ và thời gian làm việc, coi như Mạn Mạn đã chính thức được nhận. Ôn Cừ Hoa cũng bận rộn dẫn cô bé làm quen công việc, mấy ngày liền không ra khỏi cửa tiệm.