Thẩm Nghiên theo dượng đi đến quán nướng, khi thấy người đàn ông kia, trong mắt cô ta thoáng hiện lên vui mừng. Dưới lời giới thiệu của chú Trương, cô ta tự nhiên hào phóng ngồi xuống.
Cô ta nhìn Dương Khâm, đây không phải lần đầu tiên cô ta gặp anh, mỗi lần đến nhà dì, thỉnh thoảng cũng thấy anh ghé mua thuốc hay mua nước ở tiệm của dượng, ngay từ ánh mắt đầu tiên, cô ta đã có thiện cảm.
Cô ta thích kiểu đàn ông chững chạc, trầm tĩnh như thế này.
“Chào anh, em tên là Thẩm Nghiên.”
Cô ta không phải kiểu rụt rè, đã là buổi xem mắt thì phải biết nắm bắt cơ hội. Cô ta chủ động giới thiệu: “Năm nay em 23 tuổi, đang làm ở cửa hàng bách hóa. Hiện giờ công việc cũng không bận lắm, bình thường chỉ đọc sách, nghe một chút băng từ.”
Dương Khâm rót cho cô ta một ly nước, đẩy đến trước mặt, nghe cô nói nhẹ nhàng: “Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” So với sự chủ động của Thẩm Nghiên, trừ bỏ lúc đầu chỉ nói một câu “xin chào cô”, Dương Khâm đến giờ cũng chỉ nói ba chữ này, hoàn toàn không có ý định giới thiệu bản thân.
Thẩm Nghiên không ngờ anh lại không đón lời, trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ anh không có hứng thú với cô ta?
Đúng lúc này, Ôn Cừ Hoa chậm rãi bưng tới một chén rượu nếp bánh trôi, đặt trước mặt Thẩm Nghiên.
“Cái này là?”
“Thím Trương lúc nãy đến cửa tiệm, gọi riêng cho cô đó.” Ôn Cừ Hoa mỉm cười, vừa rồi cô tựa vào cửa sổ nhàn rỗi nghe được vài câu, kết quả chỉ nghe thấy cô gái kia nhiệt tình chủ động, còn người này thì như khúc gỗ, để mặc không khí ngột ngạt kéo dài.
“Cảm ơn.” Thẩm Nghiên lúc này mới ngẩng đầu lên, khi thấy được diện mạo của bà chủ quán, dù bản thân cô ta vốn đã xinh đẹp, cũng không khỏi sững người kinh ngạc.
Bà chủ đứng bên cạnh cô ta không biết đã thoa thứ gì, hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ, mái tóc dài buộc lỏng có phần hơi rối, thoạt nhìn rõ ràng tuổi không lớn nhưng lại mang theo vài phần phong tình quyến rũ.
Ngay giây sau, Thẩm Nghiên liền nhìn sang Dương Khâm đang ngồi đối diện, anh dường như chỉ liếc qua người mới đến, rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Rõ ràng là anh không nhìn nữa, nhưng Thẩm Nghiên bằng trự giác vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong khoảnh khắc ấy từ người đối diện.
Sự lơ đễnh ban đầu biến mất, tay anh cầm lấy ly nước dường như cũng có phần mất tự nhiên.
Thẩm Nghiên đã hiểu. Ánh mắt cô ta phức tạp quay lại nhìn bóng dáng yêu kiều vừa rời đi của bà chủ quán.
“Thật ra, nếu anh không muốn xem mắt, thì có thể từ chối mà.” Không cần lấy cô ta ra để kí©h thí©ɧ người khác.
Dương Khâm cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, anh là người nhạy bén, chỉ nhàn nhạt đáp: “Cô nghĩ nhiều rồi.”
Anh không hề có ý định dùng buổi xem mắt này để kí©h thí©ɧ Ôn Cừ Hoa, cũng không cảm thấy việc anh đi xem mắt có thể ảnh hưởng đến Ôn Cừ Hoa, cô căn bản chẳng hề để tâm.
“Xin lỗi, lúc đó chưa kịp từ chối, làm lỡ thời gian của cô rồi.” Anh nói thẳng suy nghĩ của mình.
Thẩm Nghiên thực ra có hơi thất vọng. Dù gì thì cô ta cũng là người có nhan sắc, công việc tốt, xưa nay luôn là người được người khác theo đuổi, lần đầu tiên chủ động, kết quả lại là đối phương chẳng có chút hứng thú, còn nói thẳng thừng, đến cả một cơ hội tìm hiểu cũng không có.
Nhưng cô ta là người kiêu ngạo, đứng dậy nói: “Không sao, chỉ là không có duyên phận thôi.”
Vừa định rời đi, cô ta lại đột nhiên quay đầu lại, nhìn sắc mặt uể oải của Dương Khâm, cố tình nói: “Lần sau nếu có buổi xem mắt mà không từ chối được, đừng hẹn ở đây nữa, hai người nhìn là biết không bình thường.”
Nói xong câu mỉa mai, Thẩm Nghiên mới cảm thấy dễ chịu hơn chút, quay đầu bỏ đi.
Chờ trở về, chú Trương và thím Trương vội vàng hỏi: “Thế nào rồi?”
Thẩm Nghiên nói thẳng: “Anh ta có người trong lòng rồi.”
“Hả?” Sao bọn họ không nghe nói gì cả?
Thẩm Nghiên không muốn nói thêm, dù gì thì xem mắt thất bại, cô ta cũng có phần khó chịu. Hơn nữa cô ta không ngốc, từ gương mặt của bà chủ cô ta không nhìn thấy địch ý, chỉ là một chút hiếu kỳ mà thôi.
Cô ta quay sang nhìn dì: “Dì tự dưng gọi cho cháu chén chè ngọt làm gì?” Một bà chủ xinh đẹp như vậy vừa bước tới, cô ta chẳng khác gì người làm nền.
Thím Trương ngẩn ra, bà ấy thật sự không nghĩ tới chuyện đó, chỉ nghĩ trời nóng nên gọi chút món ngọt phương Nam cho cháu gái ăn thử.
Nhưng rồi bà ấy lập tức phản ứng lại, khó tin hỏi: “Ý cháu là... Dương Khâm với bà chủ Tiểu Ôn?”
Không thể nào!
Chú Trương lại nói chắc nịch: “Bà chủ Tiểu Ôn sớm muộn gì cũng phải về Cảng Thành, hai người bọn họ tuyệt đối không thể thành được.”
Nhìn thế nào cũng thấy không hợp.
Thẩm Nghiên như đang suy tư, vậy có lẽ là Dương Khâm đơn phương. Nếu như thế, thì cô ta cũng không phải hoàn toàn là không có cơ hội.
Nếu như có thể chinh phục được người đàn ông đó, cướp lấy trái tim anh ta, kỳ thực cũng là một loại thành tựu.
Bên này, sau khi Dương Khâm tính tiền xong thì chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, anh thấy giỏ anh đào thím Lục đặt trên bàn còn chưa kịp mang sang, bên trong có quả anh đào và phong bì.
Do dự một lúc, Dương Khâm cầm giỏ lên.
Trong tiệm chè thoang thoảng mùi hoa quả dịu mát, bên tường phải cạnh cửa sổ còn có một chiếc ghế nằm. Cô đang dựa trên đó nghịch chuỗi vòng trên tay, chuỗi mã não đỏ nổi bật trên cổ tay cực kỳ bắt mắt, là một trong những món trang sức mà mợ đưa cho cô khi cô đến Kinh Đô lần này, cô rất thích.
Cảm nhận có người đến gần, cô ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên: “Sao anh lại tới đây?”
Anh đặt giỏ bên bàn nhỏ cạnh cô, giọng bình thản: “Tiểu Tín nhờ tôi mang cho em, là anh đào nhà bọn họ tự trồng.”
Ôn Cừ Hoa nghiêng người nhìn, quả anh đào đỏ mọng trong suốt chẳng khác gì chuỗi mã não đỏ trên tay cô, vừa nhìn liền thấy thơm ngon.
Đôi mắt cô sáng lên một chút, rồi thấy cả phong bì bên trong giỏ, nhìn rất quen.
Dương Khâm giải thích thay cho Tiểu Tín: “Tiểu Tín nói rất cảm kích vì được em giúp đỡ, còn phong bì thì càng không thể nhận.”
Ồ, Ôn Cừ Hoa gật gật đầu, nhưng thật ra cũng chẳng bận tâm. Cô vẫn nhìn chằm chằm anh đào, định chờ Dương Khâm rời đi sẽ đem rửa ăn.
Sau một lúc lâu mà anh vẫn chưa đi, cô cuối cùng cũng chịu liếc nhìn anh: “Còn chuyện gì à?”
Không có gì, nhưng anh cúi xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn môi hồng răng trắng của cô, chỉ cảm thấy cô thật vô tâm, trước kia có việc cần anh giúp thì chẳng hề lạnh nhạt như bây giờ.
“Sao lúc nãy lại mang chè qua?” Anh trầm giọng hỏi, ánh mắt sâu thẳm dò xét đôi mắt trong trẻo sạch sẽ của cô.
Ôn Cừ Hoa dở khóc dở cười: “Khách gọi món, thì tôi phải đem qua chứ sao.”