Chương 24

Anh biết cây anh đào nhà Tiểu Tín, mỗi năm kết trái đều đem ra chợ bán lấy tiền.

Em gái Tiểu Tín lắc đầu, nhét vào tay anh: “Anh Dương Khâm nếu không cần thì phiền anh mang tặng cho chị gái xinh đẹp kia nhé.”

Ngoài anh Dương Khâm, chỉ có mỗi chị gái xinh đẹp đó đến bệnh viện thăm anh trai cô bé. Họ hàng thì ghét bỏ nhà bọn họ nghèo nên ít khi qua lại.

Nếu là muốn tặng cho Ôn Cừ Hoa, Dương Khâm cũng không tiện từ chối nữa. Anh im lặng một lúc, rồi xách giỏ đi.

Mẹ Tiểu Tín đang phơi chăn bên cạnh, thấy con gái hái một giỏ anh đào cũng không nói gì.

Dương Khâm lại ghé qua thăm bà nội, may mà dạo này sức khỏe bà cụ vẫn ổn, thuốc uống đúng giờ.

Bà nội Dương nhìn thấy đứa cháu trai càng lớn càng trầm ổn thì vừa yên tâm vừa lo lắng. Cháu trai hiểu chuyện lại có năng lực, bà cụ không phải lo nghĩ gì, chỉ là chuyện chung thân đại sự lại chẳng có tin tức gì.

“A Khâm à, tiền thì kiếm hoài không hết, con cũng không còn nhỏ nữa, nên nghĩ đến chuyện riêng của mình rồi đấy.”

“Không vội đâu.” Dương Khâm vẫn như mọi khi, về nhà là lau dọn quét tước, cố gắng làm hết mọi việc giúp bà nội.

Bà nội Dương nhìn mà chỉ biết thở dài, miệng nói không vội, không vội, nhưng năm này qua năm khác cứ thế trôi qua.

“Con giờ cũng 26 tuổi rồi, cũng không nói muốn tìm ai, chỉ cần hợp là được. Bên cạnh có người bầu bạn, biết lạnh biết nóng, bà cũng yên tâm hơn...”

Bà sức khỏe kém, không biết còn sống được mấy năm nữa, chỉ mong trước khi nhắm mắt có thể thấy cháu trai ổn định cuộc sống.

Dương Khâm im lặng. Anh không muốn lừa dối bà nội, nhưng cũng không muốn tùy tiện chọn đại một người rồi gắn bó cả đời.

Bà nội Dương lại thở dài, trước khi Dương Khâm rời đi, Miêu Thanh Lan ở cách vách ôm chăn vừa phơi xong đi qua, nhìn thấy Dương Khâm, hai mắt cô ta sáng rỡ, rất là vui mừng.

“Anh Dương, anh về rồi à?”

Dương Khâm nhìn thấy cô ta, khẽ gật đầu: “Gần đây bà nội ăn uống thế nào?”

“Gần vào hè rồi, bà nội ăn uống không ngon miệng, nên em thay đổi món liên tục, nhờ vậy bà cũng ăn được nhiều hơn. Anh Dương, anh yên tâm, ngày nào em cũng trông bà ăn cơm, uống thuốc cẩn thận mà!”

Cô ta tươi cười rạng rỡ, lại xích đến gần bên Dương Khâm.

Dương Khâm khẽ nghiêng người né tránh. Miêu Thanh Lan là con gái nhà hàng xóm, trước kia mỗi tháng anh đều đưa mẹ cô ta ba mươi đồng để nhờ bà ấy nấu cơm, giặt giũ cho bà nội.

Ai ngờ sau đó người làm lại thành Miêu Thanh Lan. Anh cũng không để tâm lắm, dù sao tiền đã đưa rồi, ai làm cũng được, chỉ cần chăm sóc tốt cho bà nội là được.

Miêu Thanh Lan muốn trò chuyện thêm với anh, nhưng Dương Khâm không ở lại lâu, chỉ nói đôi câu với bà nội rồi xách giỏ đi ngay.

Cô ta liếc thấy trong giỏ anh mang theo là... quả anh đào! Một người đàn ông như anh, ghét phiền phức, sao lại cố ý mang thứ này vào huyện thành?

Vậy những quả anh đào đó là mang cho ai?

Miêu Thanh Lan quay vào nhà, như vô tình dò hỏi bà nội Dương: “Bà ơi, anh Dương có đang quen ai sao?”

“Không có đâu.”

“Ồ, cháu thấy anh ấy mang theo anh đào, cứ tưởng là...”

“Nếu nó quen ai thì tốt rồi, tôi cũng chẳng mong nó kiếm người thế nào, chỉ cần nó thích là được.”

Miêu Thanh Lan tiếp tục cười nói chuyện với bà cụ, thi thoảng lân la hỏi thử thu nhập hiện giờ của Dương Khâm ở trong thành có nhiều hay không.

Bà cụ Dương vừa tinh tường vừa sáng suốt, liếc nhìn cô ta một cái rồi lập tức đổi đề tài, không muốn nhắc gì thêm về cháu trai mình.

Nhà họ Miêu tính toán chi ly, bản thân Miêu Thanh Lan cũng nhiều tâm tư, không hợp với cháu trai bà.

Lúc Dương Khâm lái xe tải nhỏ về lại Lang Thành, nhìn giỏ anh đào và phong bao trong túi, cau mày một lúc rồi cũng quyết định đi đưa luôn, để lâu anh đào sẽ hỏng mất.

Nhưng anh không định tự tay mang tới, không muốn gây phiền phức, nên nhờ thím Lục mang giúp.

Thím Lục nghe Dương Khâm nói xong, nhìn những quả anh đào đỏ mọng, nhướng mày cười nói: “Bà chủ Tiểu Ôn thật tinh tế, còn Tiểu Tín thì ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

Chỉ là... “Sao cậu không tự mang qua?" Ở cách vách thôi mà, lại còn phải nhờ bà ấy chuyển giùm.

Dương Khâm vừa định lên tiếng, thì chú Trương từ tiệm tạp hóa gần đó đã chạy vội sang, vừa đi vừa gọi to: “Tiểu Dương! Cậu đến thật đúng lúc!”

Tiếng ông lớn đến mức cả Ôn Cừ Hoa đang ngồi trong tiệm buồn chán đọc sách cũng nghe thấy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa lúc đối diện ánh mắt lạnh nhạt của Dương Khâm.

Ôn Cừ Hoa sửng sốt một chút, sau đó thấy Dương Khâm bình tĩnh thu hồi ánh mắt.

Hôm nay cháu gái của vợ chú Trương vừa đến nhà giao đồ, còn thuận miệng nhắc đến Dương Khâm, giờ thấy anh đến, chú Trương lập tức chạy sang.

Ông ấy đưa cho Dương Khâm một điếu thuốc: “Hay là hôm nay luôn nhé? Gặp mặt thử đi, không hợp cũng không sao.”

Lúc trước Dương Khâm bị sự cố ở công trường rồi bị bắt đi, ông ấy cùng vợ cũng từ bỏ ý định ý định làm mai.

Nhưng ai ngờ Dương Khâm bản lĩnh lớn, không bao lâu đã lặng lẽ được thả ra, nghe đâu còn nhận thầu dự án cải tạo nhà ga cũ, sau này rất có tiền đồ.

Dương Khâm suýt quên mất vụ mai mối này, nghe lại thấy hơi đau đầu, nhưng người đã ở đây, muốn từ chối cũng khó.

Thím Lục đứng bên cạnh cũng nhiệt tình nói: “Lão Trương, ông gọi cháu gái qua tiệm tôi luôn đi, tôi vừa ngâm một chậu hải sản nhỏ, tiện thể làm thêm vài món.”

“Được!” Chú Trương cười híp mắt quay về gọi người.

Thế là Dương Khâm hoàn toàn không còn đường lui, quen biết nhiều năm như vậy, chút mặt mũi này không thể không cho.

Anh cau mày, vô thức nhìn về phía tiệm chè, qua khung cửa sổ có thể nhìn thấy cô đang chống cằm ngồi đọc sách, bên cạnh là chiếc quạt đang quay.

Cô hẳn là nghe thấy rồi, nhưng lại không để tâm.

Dương Khâm bất chợt thả lỏng đôi mày nhíu chặt, tìm một chỗ ngồi xuống.

Anh thật sự đang đi xem mắt.

Ôn Cừ Hoa vẫn cầm sách, nhưng đầu óc đã nghĩ sang chuyện khác. Mới đó đã đi xem mắt rồi, xem ra cũng rất thực tế.

Cũng tốt thôi, như vậy thì cô càng không có gánh nặng tâm lý.

Ôn Cừ Hoa gập sách lại, quay mặt về phía quạt, mái tóc bị gió thổi bay lên, cảm giác thoải mái không gì sánh bằng.

Lúc chú Trương đưa cháu gái đến, cô còn tò mò liếc nhìn một cái.

Cô gái mặc sơ mi trắng và quần đen đơn giản, tóc đen bóng được tết thành hai bím lớn buông trước ngực, trông gọn gàng sạch sẽ, lại có nét đáng yêu nữ tính.

Rất xinh đẹp, Ôn Cừ Hoa thầm nhận xét công bằng.