Chương 23

Cuối cùng, Dương Khâm cười khẽ, nét mặt không rõ vui buồn, anh buông tay, làm như không có gì xảy ra, nhẹ giọng nói: “Ừ, vậy chúc mừng em.”

“Tôi đi trước đây.” Ôn Cừ Hoa thật sự không dám ở lại nữa, cô cảm thấy khí chất từ người đàn ông này mang đến cho cô cảm giác áp bách rất mạnh, cứ như chuyện cô quen ai đó là chuyện nghiêm trọng lắm vậy.

Dương Khâm nhìn theo bóng lưng cô, rất lâu sau mới thu lại ánh mắt. Anh cúi đầu cười nhạt, cười chính mình tự đa tình.

Nếu cứ tiếp tục dây dưa, thật sự sẽ rất khó coi.

Ngày hôm sau, Ôn Cừ Hoa cuối cùng vẫn mua một bó hoa, mang thêm ít trái cây đến bệnh viện.

Mẹ và em gái Tiểu Tín đang bận rộn thu dọn đồ đạc để xuất viện, nghe thấy tiếng gõ cửa, hai người cùng ngẩng đầu lên thì đều sửng sốt.

Hôm nay Ôn Cừ Hoa mặc bộ váy cotton màu trắng nhạt, kiểu dáng đơn giản, nhưng vô cùng mát mắt, khiến ai nhìn vào cũng bất giác ngẩn người trong giây lát.

“Bà chủ Tiểu Ôn?” Tiểu Tín kinh ngạc thốt lên.

Thấy cậu ta còn bó bột chân, trên mặt vẫn còn vết thương đã đóng vảy, Ôn Cừ Hoa xách đồ bước đến, nói: “Đừng lộn xộn.”

“Nghe nói hôm nay cậu xuất viện, tôi đến thăm cậu một chút.”

Tiểu Tín vô cùng xúc động, không ngờ bà chủ Tiểu Ôn lại đến thăm mình!

“Bà chủ Tiểu Ôn, cô đến là quý lắm rồi, còn mang theo đồ làm gì!”

“Chút lòng thành thôi.” Ôn Cừ Hoa mỉm cười, đưa đồ cho em gái Tiểu Tín.

Em gái Tiểu Tín nhìn giỏ trái cây, sửng sốt trong giây lát.

“Bà chủ Tiểu Ôn, tôi thật không ngờ cô sẽ đến, tôi có nghe anh Dương nói, hôm đó nửa đêm may mà cô giúp gọi xe, không thì tôi...” Tiểu Tín càng nói càng xúc động: “Vốn tôi còn định chờ khỏi rồi tự đến cảm ơn cô.”

“Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Ôn Cừ Hoa không chịu nổi lời cảm ơn lớn lao như vậy, huống chi trong chuyện này cô vốn cũng có tư tâm.

Mẹ Tiểu Tín cũng bước lại, cười nói chuyện với cô, trong lời nói xen lẫn dò hỏi vài điều. Tiểu Tín liếc mắt ra hiệu cho mẹ.

Những điều Ôn Cừ Hoa không muốn trả lời thì chỉ ậm ừ cho qua. Cô khéo léo trong giao tiếp, những câu dò xét như thế cô cũng chẳng để tâm, dù sao hôm nay chỉ đến thăm người bệnh mà thôi.

Cuối cùng, dường như hơi do dự một chút, cô khẽ hỏi: “Dương sư phụ, anh ấy...”

Nghe nhắc đến Dương Khâm, Tiểu Tín lập tức nói: “Anh Dương Khâm không sao rồi, may mà không có việc gì, nếu không tôi càng cảm thấy áy náy.”

Nghe vậy, mẹ Tiểu Tín lén bĩu môi một cái.

Ôn Cừ Hoa định hỏi thêm vài điều về Dương Khâm, nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào, cô cảm thấy hỏi thăm về đàn ông từ miệng Tiểu Tín thì thật kỳ lạ.

Thôi, chỉ cần anh không sao là được rồi.

Cảm thấy thời gian thăm hỏi đã đủ, cô đứng dậy cáo từ.

Sau khi cô rời đi, em gái Tiểu Tín lén nói với mẹ:

“Vừa rồi chị xinh đẹp đó có để phong bì trong giỏ trái cây.”

Mẹ Tiểu Tín lập tức lục tìm, quả nhiên có một cái phong bì, vừa mở ra liền kinh hãi thốt lên: “Nhiều như vậy!”

Tiểu Tín vừa nhìn thấy lập tức nói: “Phong bì này không thể nhận được!” Vốn dĩ bà chủ Tiểu Ôn đã là ân nhân cứu mạng cậu, giờ lại nhận tiền người ta, việc như vậy cậu không làm nổi.

Mẹ Tiểu Tín dù không nỡ, nhưng vẫn đưa phong bì cho con trai.

Cũng không thể thật sự chọc giận con trai được.

Đúng lúc đó, Dương Khâm bước vào. Tiểu Tín xuất viện, anh đã nói trước sẽ tới giúp. Anh mượn một chiếc xe chở hàng, vừa vặn có thể để Tiểu Tín nằm ở phía sau, đưa cậu ta về lại làng chài nhỏ.

Nhìn thấy anh, Tiểu Tín liền vui vẻ nói: “Anh ơi, lúc nãy bà chủ Tiểu Ôn vừa mới tới, nếu anh đến sớm một chút là có thể gặp được rồi!”

Dương Khâm thản nhiên ừ một tiếng, bộ dáng không mấy để tâm.

Tiểu Tín thắc mắc hỏi: “Anh, sao anh lại ghét bà chủ Tiểu Ôn như vậy?” Mỗi lần nhắc đến bà chủ Tiểu Ôn, anh cậu ta đều tỏ ra rất khó chịu.

“Không phải là ghét, chỉ là không phải người cùng một thế giới mà thôi.” Dương Khâm bình tĩnh nói: “Thủ tục xuất viện đã làm xong, xe đang đỗ bên dưới.”

Thật ra anh đã nhìn thấy Ôn Cừ Hoa, cho nên mới đứng ngoài hành lang hút thuốc, chờ cô rời đi rồi mới vào.

Anh nghĩ chắc cô không muốn gặp anh.

Nhưng cô lại đến thăm Tiểu Tín. Dường như cô đối xử với ai cũng rất thân thiện, chỉ trừ anh.

Cũng không hẳn. Ban đầu cô cũng tươi cười gọi anh là “Dương sư phụ~”, sau này bị cô phát hiện ra tâm tư, cô mới dần lạnh nhạt và tránh né anh.

Không muốn nghĩ thêm nữa, Dương Khâm còn phải đưa cả nhà Tiểu Tín về làng chài, rồi tranh thủ ghé thăm bà nội, buổi chiều còn phải tăng ca làm việc.

Mẹ Tiểu Tín có chút ngượng ngùng khi nhìn thấy Dương Khâm, bởi vì bà ta đã nhận hết toàn bộ số tiền tiết kiệm của anh, ước chừng 3000 đồng, có lẽ là tiền anh dành dụm suốt mấy năm.

Tiểu Tín một tháng cũng chỉ kiếm được sáu, bảy chục, số tiền này đủ bằng mấy năm tiền công của Tiểu Tín.

Khi mẹ và em gái đi chậm phía sau, Tiểu Tín nhìn người đàn ông đang cõng mình, hụt hẫng nói: “Anh à, đợi em khỏe lại sẽ đi làm kiếm tiền trả lại cho anh.”

“Không cần.”

Dương Khâm thật sự không để tâm đến mấy ngàn đó, chỉ cần đổi lại được đôi chân cho anh em của anh là đáng giá rồi.

So với tiền bạc, anh càng không muốn mắc nợ ân tình.

Nhưng Tiểu Tín lại cảm thấy nhất định phải trả, vì anh cậu ta kiếm tiền rất vất vả.

Cậu ta lại lấy ra một phong bì khác từ túi áo: “Anh, đây là phong bì mà bà chủ Tiểu Ôn bỏ vào trong giỏ trái cây, em thật sự không thể nhận, anh giúp em trả lại được không?”

“Muốn trả thì tự mà trả.” Anh lạnh lùng nói.

Chân cậu ta còn chưa biết bao giờ mới xuống đất được, tốt nhất là trả lại càng sớm càng tốt.

“Anh, giúp em một chút được không? Cùng lắm thì lúc anh đi ngang qua đưa cho thím Lục, nhờ thím ấy giúp em trả.” Tiểu Tín thật không ngờ anh Dương lại không muốn dây dưa gì với bà chủ Tiểu Ôn như vậy.

May mà lần này Dương Khâm chịu nhận lấy phong bì, tùy ý liếc nhìn một cái, thấy bao khá dày, trách không được Tiểu Tín không dám nhận.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Tiểu Tín, trước lúc rời đi, em gái Tiểu Tín mang theo một giỏ nhỏ anh đào, đưa cho anh.

“Anh Dương Khâm, đây là anh đào nhà em trồng, anh mang về đi.”

Em gái Tiểu Tín tính cách rụt rè, vì gia đình gặp biến cố nên sớm đã hiểu chuyện. Cô bé không dám cãi lời mẹ, nhưng trong lòng cũng cảm thấy tai nạn của anh trai không thể trách anh Dương Khâm được.

Sắc mặt Dương Khâm tốt hơn nhiều, nhưng vẫn từ chối: “Không cần, em mang ra chợ sớm mà bán.”