Chương 22

Dương Khâm đưa tay ra sau lưng, khẽ siết lại, ngón cái vô thức cọ mạnh lên ngón trỏ, mặt không đổi sắc bước ngang qua cô để vào lại nhà hàng.

Lúc đi ngang qua, anh có thể ngửi thấy mùi hương từ tóc cô.

Thấy anh giả vờ như không quen, Ôn Cừ Hoa cũng thản nhiên quay sang nói với Thịnh Thừa: “Đi thôi, xe tới rồi.”

“Hoa Hoa, về Kinh Đô với anh đi?” Thịnh Thừa vẫn chưa thôi lải nhải.

Dương Khâm dừng bước ở giữa sảnh, quay đầu nhìn lại, thấy bóng hai người lên xe.

Hoa Hoa.

Mặt anh không chút cảm xúc, chỉ thầm nghĩ, hôm trước anh hỏi cô có thể thử đổi người khác không, cô đúng là đổi người nhanh thật.

Trên xe, Ôn Cừ Hoa bồn nôn đẩy Thịnh Thừa ra: “Anh không thấy ghê à..." Còn gọi Hoa Hoa.

Thịnh Thừa ngồi thẳng dậy, trực tiếp hỏi: “Người đàn ông lúc nãy, em quen à?”

Ôn Cừ Hoa không hé răng, cũng không có ý giải thích, Thịnh Thừa lại không ngốc, anh ta cố tình gọi “Hoa Hoa” cũng là vì nhận ra ánh nhìn đầy địch ý lóe lên trong mắt người đàn ông kia lúc nhìn anh ta.

“Chẳng lẽ em vì gã đàn ông đó mà cứ nhất quyết ở lại cái huyện nhỏ này?” Anh ta thuận miệng hỏi.

Ôn Cừ Hoa có chút chột dạ, đúng là vậy thật, nhưng nội tình thì không thể nói với Thịnh Thừa được.

Cô chỉ nói: “Yên tâm, em biết mình đang làm gì.”

Thịnh Thừa vẻ mặt lo lắng: “Ôn Tiểu Hoa, em đừng trách anh lắm lời, với xuất thân của em thì không sống nổi cuộc sống bình thường đâu.”

Anh ta sợ Ôn Cừ Hoa bị đàn ông lừa gạt, dù sao em họ của anh ta vẫn còn rất ngây thơ!

“Em biết rồi.” Ôn Cừ Hoa đã có chút không kiên nhẫn, nhưng vì Thịnh Thừa thật lòng quan tâm nên cô chỉ có thể cố nén tính tình, nói: “Thật ra chúng ta cũng đều là người bình thường thôi.”

Khi tai họa ập đến, chẳng ai có thể tránh được. Dù có xuất thân tốt thế nào thì cũng có thể bị đánh gục chỉ trong phút chốc.

Cô không muốn nghĩ tới việc sau này sẽ xảy ra, nhưng sắc mặt cũng trở nên nặng nề: “Anh họ, em không có ý định yêu đương, anh không cần lo lắng.”

“Ừm, sáng mai anh đi rồi, dù muốn quản em cũng không quản nổi, chỉ mong em đừng chịu thiệt thôi.”

Cô thì thiệt thòi gì được chứ?

...

Sáng sớm hôm sau, Thịnh Thừa phải bắt xe đi, Ôn Cừ Hoa đích thân tiễn anh ta.

Phải đến bến xe trước, nhưng nhà ga cũ đang trong giai đoạn cải tạo, cổng vào tạm thời thay đổi, Thịnh Thừa và Ôn Cừ Hoa vừa xuất hiện, Dương Thiên liền trông thấy.

Dương Khâm cũng nhận thầu việc tháo dỡ nhà ga cũ, bọn họ đều ở chỗ này làm việc.

Sắt thép tháo dỡ có thể đem bán, trừ vào tiền công cho anh em.

Dương Thiên cố ý đổi vị trí đứng, định che khuất tầm nhìn của Dương Khâm.

Ai ngờ anh thản nhiên nói: “Được rồi, đừng che nữa.”

Dương Thiên lúng túng: “Anh, anh biết hết rồi à?”

“Ừ.” Trên mặt anh không biểu cảm gì, tiếp tục làm việc trong tay.

Dương Thiên cảm thấy nếu Dương Khâm thực sự nghĩ thông suốt rồi thì cũng tốt, bèn an ủi: “Anh à, phụ nữ thiếu gì, làm công trình vài năm mà phát tài rồi thì muốn tìm kiểu gì chẳng có. Với lại em thấy bà chủ Tiểu Ôn như vậy không hợp với người như chúng ta đâu, vừa khó chiều lại nuôi không nổi.”

Lần trước tình cờ gặp trên xe, Dương Thiên thấy bà chủ Tiểu Ôn chẳng thèm để tâm đến anh mình, trong lòng không khỏi có chút bất bình.

Anh Dương của cậu ta cũng đâu thua kém mấy tên mặt trắng đó.

“Cậu rảnh lắm à?” Dương Khâm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy phiền muộn.

Dương Thiên lập tức câm miệng, chạy nhanh làm việc.

Khi Dương Khâm thu lại ánh mắt, dư quang lại vô tình bắt gặp cô và người đàn ông trên xe đang vẫy tay tạm biệt, còn đi theo xe mấy bước, giữa cái nắng oi bức, cô vì tiễn người mà còn chẳng mang theo chiếc ô nhỏ vẫn luôn kè kè bên mình.

Chiếc xe đã chạy xa, vậy mà cô vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, trông như luyến tiếc không nỡ rời.

Trong lòng Dương Khâm bực bội không yên, anh đứng dậy đi đến bên bể nước, vốc lấy ít nước lạnh rửa mặt.

Ôn Cừ Hoa thật ra không phải vì không nỡ rời Thịnh Thừa, chỉ là thời tiết nóng nực khó chịu, đúng lúc bên cạnh có người bán đá lạnh, cô nhìn vài lần, hơi do dự.

“Lưu luyến đến vậy sao?”

Nghe tiếng, Ôn Cừ Hoa quay sang nhìn, hơi có chút kinh ngạc.

Cô còn quay lại nhìn phía sau một cái, vài gương mặt quen thuộc, Dương Thiên và mấy người khác vẫn đang mải mê làm việc dưới nắng hè oi bức. Nhìn lại trên người anh, quần áo cũng chẳng sạch sẽ gì, Ôn Cừ Hoa hiểu ngay, thì ra sau khi rời công trường, anh đã đến nhà ga cũ.

Cô không trả lời, Dương Khâm lại nghĩ là cô ngầm thừa nhận, điều đó khiến anh thêm bực bội, lý ra thì cô ở bên ai cũng chẳng liên quan đến anh.

Anh cũng chẳng nên đến bắt chuyện với cô.

Ôn Cừ Hoa chẳng biết nên nói gì với anh, lại thêm trời nóng bức, cô sợ nắng nên dịch vào trong bóng cây đứng.

Nhưng Dương Khâm lại cho rằng cô đang tránh mặt anh, sắc mặt anh lập tức trầm xuống vài phần. Cô có thể thân thiện cười nói với người khác, nhưng lại tránh anh như tránh dịch.

Đúng là anh tự chuốc lấy khó chịu, cứ phải tìm đến trước mặt cô làm gì.

Anh đang định quay lưng rời đi, thì chợt nghe cô nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Tín thế nào rồi?”

Ôn Cừ Hoa cố ý tìm một đề tài, hơn nữa cô cũng muốn biết tình hình của Tiểu Tín. Đã một tuần kể từ khi cô rời đi, chuyện công trường sau đó ra sao cô cũng không biết.

Dương Khâm kìm nén tính khí, lạnh nhạt đáp: “Ngày mai xuất viện, về nhà tĩnh dưỡng.”

Có thể xuất viện, tức là sẽ không giống như kiếp trước nữa rồi. Ôn Cừ Hoa khẽ gật đầu, trong lòng nghĩ ngày mai có nên đến bệnh viện thăm một chút không, dù sao cũng quen biết, biết đâu còn có thể dò hỏi thêm về Dương Khâm?

“Anh...”

“Cái gì?”

Ôn Cừ Hoa lần đầu tiên thấy ánh mắt anh phức tạp đến thế, lại nhớ đến chuyện ở sau bếp lần đó, trong lòng có chút nghi ngờ, chẳng lẽ anh vẫn chưa dứt được tình cảm với cô?

Thật ra Thịnh Thừa nói cũng không sai, có một "tấm bia đỡ đạn" thì có thể tránh được không ít phiền phức.

Thế nên Ôn Cừ Hoa nhẹ giọng nói: “Trước đó chẳng phải anh nói thử đổi người khác xem sao à? Tôi đã thử rồi, cảm thấy cũng không tồi.”

Nghe cô nói toạc ra chuyện đó, lòng bàn tay Dương Khâm bất giác siết chặt lại, thì ra hôm đó cô đã nghe thấy hết.

Những hành động và lời nói của cô bây giờ, chỉ chứng tỏ một điều, cô đã từ chối anh rồi.