- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Trọng Sinh
- Người Đẹp Cảng Thành
- Chương 21
Người Đẹp Cảng Thành
Chương 21
Người nhà họ Thịnh vừa nghe vậy liền không đồng ý, nhưng Ôn Cừ Hoa vẫn lo nếu mình không ở Lang Thành, lại xảy ra chuyện gì với Dương Khâm thì sao, nếu nhiệm vụ này cô không hoàn thành, vậy thì lần trọng sinh này chẳng khác nào tan thành mây khói, cô vẫn không thể thay đổi vận mệnh của người thân.
Thấy cô kiên quyết như vậy, cuối cùng nhà họ Thịnh cũng không khuyên nữa, chỉ đưa ra một điều kiện, để Thịnh Thừa đưa cô về Lang Thành.
Thịnh Thừa chính là anh họ nhỏ của cô, Ôn Cừ Hoa đồng ý.
Thịnh Thừa cùng Ôn Cừ Hoa ngồi chuyến tàu quay về tỉnh thành, cũng may là có Thịnh Thừa đi cùng, mợ thu dọn hành lý cho Ôn Cừ Hoa chất hẳn hai cái vali lớn, nào là quần áo bà ngoại đặt may riêng, trang sức, rồi đồ ăn đồ dùng.
Lang Thành là một huyện nhỏ, chuyện bà chủ tiệm chè Tiểu Ôn trở về, lại còn dẫn theo một người đàn ông về, chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi.
Tiệm chè đóng cửa mấy ngày, vừa mở cửa lại đã trở thành đề tài bàn tán của người dân quanh đó. Nhất là đại mỹ nhân trở về thì thôi đi, lại còn có một người đàn ông điển trai, khí chất nhã nhặn đi cùng nữa.
Bà chủ Tiểu Ôn thậm chí còn công khai đưa người ta về tiệm chè, sắp xếp cho ở tầng hai.
“Anh họ nhỏ, làm phiền anh ngủ tạm dưới đất hai hôm nhé.” Ôn Cừ Hoa cười nói với Thịnh Thừa đang giúp cô quét tước vệ sinh.
Thịnh Thừa tỏ ra bất đắc dĩ: “Vâng, đại tiểu thư!”
Anh ta đến chuyến này chính là muốn đảm bảo hoàn cảnh sinh hoạt của Ôn Cừ Hoa. Vừa xuống bến xe, Thịnh Thừa đã nhíu mày suốt, Lang Thành vừa nhỏ vừa cũ, không hiểu sao Ôn Cừ Hoa lại nhất định muốn ở lại cái nơi thế này.
“Ra ngoài thì đừng gọi anh là anh họ nhỏ nghe chưa?” Thịnh Thừa đặt cây lau nhà xuống, nghiêm túc nhìn cô.
“Tại sao?”
“Anh sẽ đi dạo quanh đây mấy ngày, như vậy sau khi anh đi cũng không ai dám lại gần em nữa, bên ngoài em cứ nói anh là bạn trai em.”
“Nhưng em đã nói với người ta là em đến đây tìm vị hôn phu rồi, em có bia đỡ đạn rồi mà.”
“Em mặc kệ đi! Một vị hôn phu chưa bao giờ xuất hiện thì làm sao bằng được một ‘bạn trai’ cao lớn đẹp trai như anh chứ? Em không hiểu đàn ông đâu...” Thịnh Thừa nhìn Ôn Cừ Hoa bằng ánh mắt vô cùng đau lòng, trong mắt anh ta, Ôn Cừ Hoa giống như một con thỏ trắng non nớt giữa bầy sói.
Ôn Cừ Hoa chỉ cười cười, cô thật ra cũng chẳng bận tâm lắm.
Lúc ra ngoài, Thịnh Thừa còn cố tình khoác vai Ôn Cừ Hoa một cách thân mật. Tóm lại, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Thịnh Thừa đã rêu rao một vòng khắp Lang Thành.
Trước khi Thịnh Thừa đi, Ôn Cừ Hoa định mời anh ta ăn một bữa ở nhà hàng Đức Thuận cao cấp nhất ở Lang Thành.
Cô mặc chiếc sườn xám ren xanh lam quý phái mà bà ngoại đặt may riêng, ôm sát phần eo, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn mảnh mai, váy dài đến mắt cá chân, xẻ từ đầu gối, kín đáo nhưng bởi vì phần thắt eo lại toát lên vẻ quyến rũ.
Họa tiết chỉ vàng thêu tinh xảo, bộ sườn xám này thích hợp xuất hiện trong các dịp trang trọng. Cô tuổi còn nhỏ, nhưng mặc vào lại có khí chất chững chạc, càng khiến người khác chú ý bởi vẻ sắc sảo.
Mái tóc dài uốn nhẹ, tùy ý buộc lệch một bên, môi hồng răng trắng, khiến ai nhìn thấy cũng phải sáng mắt.
Sở thích mặc sườn xám của Ôn Cừ Hoa là do bà ngoại truyền cho. Bà cụ ưu nhã cả đời, còn mẹ cô thì lại mạnh mẽ dứt khoát, ăn mặc giản dị, không thích kiểu đó, nên mới dồn hết tâm sức tô điểm cho cô cháu gái từ nhỏ đã đáng yêu xinh đẹp này.
Thịnh Thừa mặc tây trang chỉnh tề, hai người vừa bước ra khỏi tiệm thì thím Lục ở quán nướng bên cạnh đã không kìm được mà hít vào một hơi, nếu không tận mắt nhìn thấy thì thật sự tưởng rằng đôi kim đồng ngọc nữ này bước ra từ trang bìa tạp chí.
Tầm sáu bảy giờ tối, quán nướng đã có một ít khách ngồi, ai nấy đều không rời mắt nhìn hai người bọn họ.
Trong đó có cả Dương Thiên.
Cậu ta mới chỉ nghe lời đồn, lần này là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy. Cậu ta tặc lưỡi không ngớt, không ngờ bà chủ Tiểu Ôn đi một chuyến đến Kinh Đô thật sự mang theo một người đàn ông về cùng.
Hai người khoác tay nhau rất thân mật.
Dương Thiên thầm nghĩ, may mà tối nay mời cơm không có anh Dương đi cùng, nếu mà thấy cảnh này, e là đau lòng chết mất.
Người đàn ông bên cạnh bà chủ Tiểu Ôn vừa nhìn liền biết là xuất thân tốt, khí chất y như đúc với bà chủ Tiểu Ôn, thật ra nhìn rất xứng đôi.
Xứng đến mức khiến cậu ta chẳng còn lòng dạ nào mà tiếc nuối thay cho anh Dương nữa. Hơn nữa, từ sau lần chia tay ở nhà ga, cậu ta cũng không thấy anh Dương có biểu hiện gì thất tình hay u sầu vì tình cảm cả.
Anh Dương rất quyết tâm, từ tỉnh thành chạy đến Hoài Thành, ngày đêm không nghỉ, mấy hôm liền bôn ba tìm được nguồn hàng phù hợp, còn thuê xe lớn vận chuyển về Lang Thành, hạng mục nhà ga cũ anh báo giá thấp nhất, vật liệu xây dựng cũng cho bên đầu tư xem kỹ rồi.
Dương Thiên mơ hồ đoán được, có lẽ anh Dương đã mang căn nhà cũ mà ba mẹ để lại ở bên cạnh nhà bà nội đem đi thế chấp, mới có tiền ứng vốn trước.
Trải qua bao nhiêu vòng thương lượng, tiệc rượu, nhường lợi, cuối cùng, Dương Khâm cũng giành được một phần trong hạng mục nhà ga cũ.
Dương Thiên hôm nay đến đây là để ăn cơm, xem xét kéo thêm vài anh em đi theo Dương Khâm làm việc, không ngờ lại gặp bà chủ Tiểu Ôn nhanh như vậy đã có đàn ông bên cạnh.
Cũng phải thôi, đại mỹ nhân như bà chủ Tiểu Ôn, làm gì thiếu người theo đuổi được chứ.
Dương Thiên uống một ngụm rượu rồi nói với anh em bên cạnh: “Sau này gặp anh Dương thì đừng nhắc đến chuyện này.” Cậu ta khẽ hất cằm về phía bà chủ Tiểu Ôn.
Mọi người đều là người trong công trường, tận mắt thấy Dương Khâm từng giúp bà chủ Tiểu Ôn khuân đồ, dù không rõ nội tình nhưng cũng đều gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Đáng tiếc, chuyện Dương Thiên không định nói ra lại trùng hợp xảy ra, khi Ôn Cừ Hoa và Thịnh Thừa từ Thuận Đức quay về thì chạm mặt với Dương Khâm.
Dương Khâm vừa tiễn khách xong, quay đầu lại thì bất ngờ nhìn thấy Ôn Cừ Hoa đang đứng trên bậc thềm.
Lúc này, Thịnh Thừa đang thân mật ghé vào sát bên tai Ôn Cừ Hoa nói nhà hàng ngon nhất ở Lang Thành cũng chỉ đến thế thôi, Lang Thành chẳng có gì đáng để lưu luyến, anh ta còn muốn khuyên cô đóng cửa tiệm theo anh ta về Kinh Đô cho rồi.
Ôn Cừ Hoa bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh mặc tây trang trang trọng, tay áo sơ mi được xoắn lên để lộ cánh tay rắn chắc, mấy cái cúc áo thì không cài hết, trông tùy tiện.
Không ngờ lại gặp nhau ở đây. Ôn Cừ Hoa cảm thấy quan hệ giữa hai người không đến mức cần phải chào hỏi, nhưng nếu cứ thế làm ngơ bước đi thì lại có vẻ bất lịch sự.
Ánh mắt Dương Khâm từ gương mặt cô dần chuyển sang người đàn ông đứng bên cạnh cô.
Tây trang thẳng tắp, đồng hồ hàng hiệu, đúng kiểu người có tiền như lần trước anh gặp trong trại tạm giam. Có điều, lần này là một người trẻ hơn nhiều, khuôn mặt sáng sủa, điển trai, đang vừa nói vừa cười với cô.
Rõ ràng là cô chẳng hề bài xích, còn để mặc anh ta đứng gần đến thế...
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Trọng Sinh
- Người Đẹp Cảng Thành
- Chương 21