Ôn Cừ Hoa chạy đến bên bà ngoại, níu cánh tay bà cụ lắc lắc, cười tươi nói: “Bà ngoại xem con chẳng phải vẫn khỏe mạnh bình an đó sao? Trước khi đi con cũng đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, với lại, bà nhìn xem con cũng đã hai mươi mốt tuổi rồi, đâu thể mãi sống dưới sự che chở của người thân được.”
“Thế còn việc học của con thì sao...?”
“Con tạm nghỉ học một năm, chờ con chơi đủ rồi sẽ quay lại học tiếp.”
Đúng là bướng bỉnh, quá bướng bỉnh rồi.
Nhưng chẳng ai nỡ mắng cô, ngay cả lời trách mắng nghiêm khắc cũng không đành lòng thốt ra.
Cuối cùng vẫn là cậu nghiêm túc nhìn cô: “Cừ Hoa, điều kiện gia đình và sự nâng đỡ của ba mẹ là chỗ dựa vững chắc cho con. Con lớn rồi, có suy nghĩ riêng là tốt, nhưng nhất định phải biết mình đang làm gì. Ba mẹ con chỉ có mình con, đôi lúc con bốc đồng, vượt rào cũng không sao, nhưng con phải hiểu rõ, điều họ không thể chấp nhận nhất là gì.”
Ôn Cừ Hoa ngoan ngoãn ngồi xuống, cúi đầu không nói gì, những lời cậu nói, cô đều hiểu.
Kiếp trước, cô ngoan ngoãn sống trong vòng tay che chở của gia đình, sống rất vui vẻ hạnh phúc, vậy mà cuối cùng vẫn gặp phải biến cố suýt hủy hoại cả cuộc đời.
Lúc đó, cô ngây thơ trong sáng, bị bóng tối nuốt chửng không cách nào thoát ra được. Từ một cô gái hoạt bát vui vẻ, cô dần trở nên trầm mặc và trầm cảm, đến mức mẹ cô đã phải từ bỏ sự nghiệp để ở bên cạnh chăm sóc.
Về sau, ông bà ngoại qua đời, mẹ liên tục chịu đả kích, ba thì bị người ta hãm hại... Cô gần như mất hết tất cả.
Đến tận bây giờ đã quay về được mấy tháng rồi, cô vẫn không dám quay đầu nhớ lại những ký ức giống như ác mộng đó.
Cô biết rõ điều mà ba mẹ không thể chịu đựng được là gì. Vì vậy, cô đang nỗ lực thay đổi vận mệnh của mình, thay đổi hướng đi của tương lai.
Khi Ôn Cừ Hoa ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt kiên định: “Ông bà ngoại, cậu mợ, mọi người yên tâm đi ạ, con sẽ không làm những chuyện khiến bản thân phải hối hận đâu.”
Cô đã nói đến mức đó rồi, lại đã 21 tuổi, các trưởng bối cũng không thể ép quá. Mợ liền vội vàng thay đổi không khí, bữa cơm lại vui vẻ như thường.
Lần này Ôn Cừ Hoa đến kinh đô còn có một việc rất quan trọng muốn làm, cô muốn tìm cách thuyết phục ông bà ngoại cùng đi khám sức khỏe.
Bởi vì nếu chỉ đơn giản là khuyên, thì hai ông bà chỉ nói rằng sức khỏe vẫn tốt, không cần kiểm tra.
Kiếp trước, ông bà ngoại cũng ra đi rất đột ngột, mhi đó cô sống mơ màng, rất nhiều chuyện không hiểu rõ, nhiều thứ đều mơ hồ.
Lần này đến Kinh Đô, ít nhất cũng phải đưa ông bà ngoại đến bệnh viện kiểm tra một lần.
Một mình cô không khuyên được, cô còn kéo theo cả anh họ nhỏ cùng thuyết phục.
“Ông bà ngoại à, khám sức khỏe thực sự rất quan trọng đó! Hiện tại bọn con thi xong đại học cũng cần kết quả kiểm tra sức khỏe, mà ông bà có biết không, hiện tại ở Cảng Thành người ta còn đang lưu hành dưỡng sinh nữa kìa!”
Anh họ nhỏ cũng phụ họa theo: “Đúng đó! Mấy ngày trước có một người bạn con kể, người nhà cậu ta bình thường khỏe mạnh, còn làm việc ngoài đồng ấy chứ, thế mà đột nhiên lăn ra bất tỉnh, đưa đến bệnh viện thì không kịp nữa rồi.”
Ôn Cừ Hoa cảm thấy anh họ nhỏ nói chuyện không may mắn tí nào, ông bà ngoại nghe xong cũng cau mày lo lắng.
Cô liền nằm lên đùi bà ngoại, ngửa mặt nũng nịu nói: “Bà ngoại, bình thường con đi học ở Cảng Thành, sau này tốt nghiệp lại phải thực tập, con chỉ hy vọng ông bà khỏe mạnh, như vậy con mới yên tâm được. Chúng ta cùng đi kiểm tra đi mà, dạo này con cũng cảm thấy trong người không thoải mái.”
Vừa nghe Ôn Cừ Hoa nói trong người thoải mái, ông bà mới bắt đầu lung lay.
Trải qua mấy ngày trời cô kiên trì thuyết phục, cậu cô cuối cùng cũng vung tay một cái, quyết định sắp xếp cho cả nhà cùng đi kiểm tra sức khỏe.
Đối với lo lắng của cháu ngoại gái, cậu mợ tuy rằng cảm thấy dở khóc dở cười, nhưng cũng cảm thấy cháu ngoại gái hiếu thuận, thật lòng quan tâm đến sức khỏe người nhà.
Đến ngày kiểm tra sức khỏe, Ôn Cừ Hoa còn dặn dì giúp việc đừng nấu bữa sáng, cả nhà cần để bụng rỗng để lấy máu xét nghiệm.
Cô kéo anh họ nhỏ chạy khắp bệnh viện làm thủ tục, cả nhà bận rộn nguyên buổi sáng mới về được.
Cậu mợ vì đi kiểm tra sức khỏe đều xin nghỉ phép, vừa vào nhà ăn qua loa chút gì đó rồi lại vội vàng đi làm.
Ôn Cừ Hoa biết mình khiến cả nhà vất vả vì chuyện này, nhưng cô vẫn thấp thỏm chờ đợi kết quả kiểm tra sức khỏe!
Ngày hôm sau, bệnh viện trực tiếp gọi điện tới.
Khi đó sắc mặt cậu liền thay đổi, thấy cậu mợ sắc mặt đều trầm trọng, khuôn mặt nhỏ của Ôn Cừ Hoa lập tức trắng bệch, trong lòng biết chắc chắn kết quả kiểm tra có vấn đề.
Cuối cùng bác sĩ thông báo, bà ngoại đã được chẩn đoán mắc ung thư gan giai đoạn đầu, không khí nhà họ Thịnh lập tức xuống dốc không phanh.
Cậu lập tức sắp xếp bệnh viện kiểm tra lại lần nữa, cả nhà đều thấp thỏm chờ kết quả.
Mọi người không nói gì với bà ngoại, sợ bà suy nghĩ nhiều, nhưng bà đi tái khám, trong lòng cũng hiểu rõ chắc chắn cơ thể mình có vấn đề.
Cũng may... Cuối cùng bác sĩ nói phát hiện kịp thời, khuyên nhà họ Thịnh nên suy xét chuyện phẫu thuật cắt bỏ khối u.
Tối hôm đó, cậu liền đóng cửa gọi điện cho em gái đang ở Cảng Thành, cuối cùng chốt lại một câu: “Cũng may là Cừ Hoa cứ ầm ĩ làm cả nhà đi kiểm tra sức khỏe, nếu không...”
Nếu để khối u phát triển nặng thêm, thì không kịp nữa rồi.
Thịnh Nhữ Trân lập tức nói: “Em sẽ về Kinh Đô sớm nhất có thể!”
Ôn Cừ Hoa lại xem kỹ kết quả kiểm tra của ông ngoại mấy lượt, ngoài huyết áp cao ra thì các chỉ số khác đều ổn.
Nhưng trong lòng cô càng thêm nghi hoặc, nếu ông ngoại khỏe mạnh như vậy, thì tại sao kiếp trước cũng ra đi cùng bà ngoại?
Nhưng hiện tại xem ra, sức khỏe của ông ngoại có lẽ không có vấn đề gì lớn.
Thịnh Nhữ Trân còn chưa kịp về Kinh Đô thì cậu của Ôn Cừ Hoa đã gọi điện lại nói với bà rằng hãy đến muộn một chút, phương án phẫu thuật mà bác sĩ đưa ra sẽ tiến hành sau một tháng nữa, trước mắt cần điều dưỡng cơ thể cho bà cụ đã, khối u được phát hiện sớm, nên ca phẫu thuật cũng không cần gấp gáp.
Thịnh Nhữ Trân cuối cùng dặn dò anh trai trông chừng Ôn Cừ Hoa, bảo Ôn Cừ Hoa gần đây đừng làm loạn nữa.
“Yên tâm đi, Cừ Hoa rất ngoan, hơn nữa lần này còn phải cảm ơn con bé đã ầm ĩ một trận.”
Vì chuyện này, Thịnh Nhữ Trân còn đặc biệt gọi điện khen con gái.
Ôn Cừ Hoa trong lòng cũng vui vẻ, chuyến đi Kinh Đô lần này xem như không uổng phí, ca phẫu thuật đã định là một tháng sau, cô muốn quay về Lăng Thành trước, chờ đến lúc bà ngoại phẫu thuật thì cô sẽ quay lại Kinh Đô.