Chương 19

Sắp đến trạm cuối của tỉnh thành rồi, anh cuối cùng cũng lên tiếng: "Em đi đâu?"

Ôn Cừ Hoa không nhìn anh, nhẹ giọng đáp:

"Kinh Đô."

Vậy thì phải đi tàu xanh rồi, từ tỉnh thành đến Kinh Đô ít nhất cũng mất tám tiếng, anh cau mày, theo bản năng dặn dò: "Nhớ mua vé giường nằm, nếu không có giường dưới thì bỏ thêm tiền đổi với người ta cũng được. Đừng ngủ say quá, giữ kỹ đồ đạc."

Còn nữa... Dù đã nói rất nhiều nhưng anh vẫn cảm thấy không yên tâm, ngay cả đi xe khách thôi cũng có thể gặp phải kẻ biếи ŧɦái, huống hồ là tàu hỏa...

Lúc này, Ôn Cừ Hoa mới quay lại nghiêm túc nhìn anh: “Yên tâm đi, tôi đều biết.”

Thật ra, cô cũng đã tự mình từ Cảng Thành ngồi tàu giường nằm mười mấy tiếng mới tới được Lang Thành, cô cũng không vô tri như vậy.

Vừa nãy, cho dù không có anh, cô cũng sẽ nhờ người bán vé giúp đổi chỗ. Huống chi, cô có tiền, hoàn toàn có thể mua hết mấy chỗ giường nằm quanh mình. Nói cho cùng, cô là người có tâm phòng bị khá mạnh.

Dương Khâm mím môi, cảm thấy mình lo chuyện bao đồng, rõ ràng đã quyết định buông bỏ trước rồi, thế nhưng khi xuống xe, anh vẫn giúp cô mang hành lý xuống, tiễn ra tận trạm, còn nói cho cô biết đi đến nhà ga như thế nào.

“Em phải cẩn thận một chút, đừng dễ dàng tin người khác.”

Lông mày anh nhíu chặt, như thể đang đối mặt với chuyện gì đó rất nghiêm trọng.

Ôn Cừ Hoa cuối cùng cũng lấy lại được vali từ tay anh, cô thì lại chẳng mấy bận tâm, xoay người rời đi, còn vẫy vẫy cây quạt nhỏ sau lưng thay cho lời chào tạm biệt.

Đợi đến khi bóng dáng cô đã khuất hẳn, Dương Thiên mới ghé sát lại, nhìn Dương Khâm tiễn người rời đi, chậc lưỡi: “Anh à, thì ra anh thật sự thích cô ấy?”

Hôm đó ở tiệm chè, cậu ta đã nhìn ra được chút gì đó rồi, chỉ là không ngờ tới thôi. Có người nói đã thấy Dương Khâm mấy lần đi cùng bà chủ Tiểu Ôn, nhưng chẳng ai nghĩ xa, bởi vì ai cũng cho rằng Ôn Cừ Hoa chỉ là khách vãng lai ở Lang Thành, chẳng biết lúc nào sẽ rời đi.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của cô, ai cũng thấy là người có xuất thân tốt, chắc chắn không phải kiểu sẽ lấy chồng ở vùng quê nhỏ thế này.

Vừa rồi cậu ta còn nghe cô nói sẽ đến Kinh Đô, từ Cảng Thành đến rồi lại đi Kinh Đô, nghĩ thôi cũng thấy là người của hai thế giới khác nhau.

Dương Khâm không để ý đến cậu ta, xoay người đi bắt xe trung chuyển.

Rốt cuộc trong lòng anh nghĩ gì, Dương Thiên cũng không đoán nổi.

Sau khi ngồi lại lên xe, Dương Khâm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu chỉ nghĩ Ôn Cừ Hoa có quay lại không? Khi nào sẽ quay lại?

Ôn Cừ Hoa ngồi tàu giường nằm suốt tám, chín tiếng mới đến được Kinh Đô. Vừa bước ra khỏi trạm, đã thấy anh họ lớn và anh họ nhỏ đang đợi cô ở cổng ra.

Một lần nữa nhìn thấy người thân, toàn thân Ôn Cừ Hoa như bừng sáng, cô tươi cười chạy tới, khiến không ít người đi đường phải ngoái nhìn vì kinh diễm.

“Ôn Cừ Hoa, đáng lẽ tháng trước em đã đến rồi cơ mà, ông bà nhớ em lắm đấy.”

Anh họ lớn đỡ lấy vali, còn anh họ nhỏ thì đưa cô chai nước giải khát mát lạnh đã chuẩn bị sẵn.

Tuy nhà cô ở Cảng Thành, nhà ngoại ở Kinh Đô, một nam một bắc, nhưng cô và hai người anh họ vẫn rất thân thiết. Lúc nhỏ, ba mẹ bận rộn, từng gửi cô về nhà ngoại nuôi vài năm.

Ôn Cừ Hoa được hai người anh họ vây quanh ở giữa, cười khanh khách nói: “Lúc đó có chút việc đột xuất nên bị trì hoãn, xong việc là em liền đến.”

“Ừ ừ, ba mẹ anh đã dọn dẹp phòng cho em rồi đó, lần này em sẽ ở lại mấy tháng?” Anh họ nhỏ vội vàng hỏi.

Cả hai nhà họ Ôn và họ Thịnh cộng lại cũng chỉ có một cô con gái là Ôn Cừ Hoa, cho nên ở bên nào cô cũng đều được cưng chiều như bảo bối.

Ôn Sở Hoa cười mà không nói, ngược lại hỏi: “Ông bà ngoại vẫn khỏe chứ? Cậu mợ có còn bận rộn như trước không?”

“Yên tâm đi, ông bà vẫn rất khỏe mạnh. Ba mẹ anh cũng giống ba mẹ em, bận tối mặt, nhưng hôm nay vẫn xin nghỉ ở nhà để đón gió cho em đấy.”

Vừa nói chuyện liền nhìn thấy xe hơi nhà họ Thịnh đã đậu sẵn trước trạm. Anh họ lớn lo lấy hành lý, anh họ nhỏ thì mở cửa xe cho cô, mọi việc đều làm rất thuần thục, Ôn Cừ Hoa cũng thoải mái tận hưởng cảm giác được chăm sóc.

Về đến nhà họ Thịnh, gặp lại ông bà ngoại, tất nhiên là một trận thân tình ôm ấp, mợ cũng mỉm cười nhìn cô cháu gái lớn lên yêu kiều như hoa như ngọc.

Ôn Cừ Hoa thừa hưởng toàn bộ những nét đẹp tinh túy nhất từ ba mẹ, dáng người cao ráo mảnh mai, làn da trắng như trái vải mới bóc vỏ, ngồi tàu lâu như vậy mà tinh thần vẫn sáng láng như cũ, miệng lại ngọt, vừa mở miệng đã khiến ông bà, cậu mợ cưng chiều nhìn cô cười.

Cô còn mang theo quà cho từng người trong nhà, đều là đồ cô đã chuẩn bị sẵn từ lúc còn ở Cảng Thành. Vừa bước vào cửa, ông ngoại và cậu đã nhét ngay phong bao lì xì thật to cho cô.

Bà ngoại thì đặt may riêng cho cô mấy bộ sườn xám, toàn là do bậc thầy hàng đầu Kinh Đô thêu thùa từng đường kim mũi chỉ, phải mất mấy tháng mới làm xong.

Mợ thì tặng cô một hộp trang sức, toàn là những món bà ấy gom góp nhiều năm qua, thấy gì hợp với con gái là lại mua về cất, chờ gặp mặt đưa cho Ôn Cừ Hoa.

“Em họ, anh cũng chuẩn bị quà cho em nè.” Anh họ nhỏ lén ghé vào tai cô thì thầm, Ôn Cừ Hoa mỉm cười nhìn anh ta.

Mợ còn tranh thủ gọi điện cho nhà họ Ôn, Ôn Cừ Hoa thì ở bên này làm nũng một lúc, mợ mới chiều cô mà không nói việc hôm nay cô vừa mới đến Kinh Đô.

Chuyện cô đến trễ một tháng, lúc ăn cơm tối, tất nhiên sẽ bị người lớn hỏi han rõ ràng.

Ông ngoại hiếm khi nghiêm túc: “Cừ Hoa, lúc trước gọi điện về, con nói muốn đi gặp người rất quan trọng, giải quyết xong chuyện mới đến. Cả nhà ai cũng tôn trọng sự riêng tư của con vì con đã lớn, vậy hiện tại có thể nói cho ông biết, mọi việc giải quyết xong chưa?”

Nghe vậy, cả trưởng bối lẫn hai anh họ đều nhìn về phía cô.

Ôn Cừ Hoa biết không thể giấu được nữa, đành thật thà kể lại, chỉ là giấu đi sự tồn tại của Dương Khâm, nói rằng mình muốn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống.

Biết cô đi đến một huyện thành nhỏ và còn mở tiệm bán chè để kinh doanh, các bậc trưởng bối thoáng chốc đều im lặng.

Anh họ nhỏ giơ ngón cái với cô: “Được đấy, Ôn Tiểu Hoa! Cũng dám tự mình ra ngoài làm ăn rồi cơ à, không sợ bị lừa hay sao?”

“Hừ, em dễ bị lừa thế sao?”