Người bên cạnh không nói gì, chỉ trầm mặc nhìn chằm chằm về phía Ôn Cừ Hoa.
Cô đang kéo vali, trông có vẻ hơi vất vả, mà phía sau lại có người cố ý chen lấn cô.
Dương Thiên vừa định mắng thì thấy Dương Khâm bên cạnh lập tức bước tới.
“A anh, xe chúng ta không phải xe đó mà...”
Ôn Cừ Hoa hơi bực, người đông nghịt, cô còn chưa lên được xe thì bên dưới đã chen lấn, vừa định nổi nóng thì thấy có ai đó nhấc giúp chiếc vali của mình lên, còn có một đôi tay chắn phía sau lưng cô, khẽ nói: “Lên xe đi.”
Hử?
Sau khi cô lên xe, người đàn ông phía sau giúp cô ngăn người khác lại, dẫn cô đến một chỗ trống, rồi đặt chiếc vali ở bên chân cô, vừa hay chắn người ngồi bên cạnh khỏi va vào cô.
Ôn Cừ Hoa ngẩn người nhìn gương mặt anh, hoàn toàn không hiểu sao lại trùng hợp gặp được anh.
Dương Thiên cũng chạy lên xe, Dương Khâm liền kéo cậu ta ngồi vào ghế trống phía sau Ôn Cừ Hoa, Dương Thiên cảm nhận được một chút kỳ lạ, rất biết điều mà cười chào cô.
“Trùng hợp thật đấy bà chủ Tiểu Ôn, cô cũng đi tỉnh thành sao? Tôi với anh Dương cũng qua đó bàn chuyện làm ăn.”
Bàn chuyện làm ăn? Dương Khâm liếc mắt nhìn cậu ta một cái.
Ôn Cừ Hoa thì không mấy để tâm, cô ngại trong xe có mùi khó chịu, tay cầm quạt thỉnh thoảng che mũi lại.
Chưa được bao lâu, có một người đàn ông trung niên mắt sáng rỡ lên, liền vội vã chen đến ngồi cạnh cô.
Ngay lập tức, lông mày Dương Khâm nhíu lại.
Dương Thiên coi như hiểu ra, anh của cậu ta thà đi nhầm xe, cũng muốn hộ tống người đẹp suốt cả chặng đường.
Cậu ta lặng lẽ ghé vào tai Dương Khâm thì thầm: “Anh à, đã tình nguyện đi đường vòng như vậy rồi, sao không ngồi cạnh bà chủ Tiểu Ôn luôn, còn có thể gia tăng tình cảm.”
“Biến.” Dương Khâm đẩy đầu cậu ta ra, nhắm mắt dưỡng thần.
Bọn họ phải đến Hoài Thành, chuyến xe này chẳng qua chỉ phải chuyển tuyến thêm một lần nữa, buổi tối chậm trễ một chút cũng không sao.
Nhưng tối qua anh bận đến tận nửa đêm, giờ chỉ muốn tranh thủ chợp mắt một chút.
Tiếc là còn chưa kịp ngủ thì đã nghe thấy phía trước có một tên "heo" đang ân cần bắt chuyện với Ôn Cừ Hoa: "Cô gái, em là người ở đâu thế? Đến tỉnh thành làm gì vậy?"
"Sao em lại đi một mình thế? Người nhà yên tâm để em đi ra ngoài vậy à? Nếu tôi mà có một cô vợ xinh đẹp thế này, thì tuyệt đối không để em đi một mình đâu."
Khuôn mặt nhỏ của Ôn Cừ Hoa đã lạnh tanh, cô không thèm để ý, nhưng hắn vẫn cứ hỏi tới tấp, thậm chí còn cười cợt tự cho mình là phong lưu.
"Tính tình còn rất lớn!" Hắn nhìn cô bằng ánh mắt sủng nịnh, còn định đá cái vali đặt giữa hai người ra xa.
Ngay lúc Ôn Cừ Hoa không chịu nổi nữa, Dương Khâm đột nhiên mở mắt, ngồi bật dậy, đứng ngay cạnh người đàn ông trung niên kia, lạnh mặt nói: "Đứng lên, đổi chỗ."
"Sao tôi phải đổi cho cậu?" Người đàn ông trung niên ngẩng đầu trừng mắt, kết quả lại chạm phải một đôi mắt vừa lạnh lẽo vừa sắc bén.
Dương Khâm vốn chẳng phải người hiền lành, mặt nghiêm lại thì rất đáng sợ, nhất là khi trong mắt anh ánh lên ngọn lửa giận dữ, ánh nhìn đó mang theo sát khí rõ ràng.
Anh còn đặt tay lên vai người đàn ông, hơi dùng sức một chút, khiến hắn đau đến méo mặt, buộc phải đứng dậy, bị Dương Khâm đè xuống ghế sau.
Dương Thiên cũng phối hợp, đè chặt chân người đàn ông đang muốn vùng vẫy: "Anh bạn, yên lặng chút đi." Cậu ta chỉ vào sau đầu Ôn Cừ Hoa: "Cô ấy là người của anh tôi, hiểu chưa?"
Lúc này người đàn ông trung niên mới hiểu ra là bọn họ quen nhau, lập tức mặt mày xám xịt.
Dương Khâm ngồi xuống cạnh Ôn Cừ Hoa, thân hình anh cao lớn, phía dưới chỗ ngồi lại có vali, chân không duỗi ra được, đành phải để ở lối đi.
Người bán vé đứng phía trước hét to: "Người phía sau, thu chân lại chút, lát nữa còn có người lên xe đấy!"
Mặt Dương Khâm cứng đờ, trái lại Ôn Cừ Hoa ngồi sát cửa sổ thì không nhịn được cười.
Anh vừa giúp cô giải vây, cô cũng không thể không biết điều, chủ động kéo vali về phía mình, nhẹ giọng nói: "Anh ngồi dịch vào đi."
"Không cần đâu, đừng để chật chội em."
"Cũng không đến nỗi chật mà." Ôn Cừ Hoa không muốn bị người bán vé nhắc nhở nữa, dứt khoát dùng quạt chạm vào chân anh, ra hiệu bảo anh nhích vào trong.
Dương Khâm đành phải thu chân vào, vô tình chạm vào chân cô.
Ôn Cừ Hoa giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, quạt nhẹ vài cái cho đỡ ngột ngạt.
Dương Khâm vô thức nhìn xuống tay cô, một đôi tay thon nhỏ, cùng chiếc quạt giấy xinh xắn, cũng tinh tế giống như chính cô vậy.
Thực ra anh rất muốn nói, lần sau ra ngoài đừng trang điểm tỉ mỉ như vậy nữa...
Nhưng con gái thích đẹp là bản năng, huống chi cô còn là người theo đuổi sự hoàn mỹ, không cần vì kẻ khác mà ép mình phải xấu đi.
Thỉnh thoảng, mỗi lần cô quạt lại có chút gió nhẹ mát lướt qua chỗ anh. Đợi khi xe đầy người rồi mới bắt đầu khởi hành, Dương Khâm ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ từ cô, dần khép mắt lại.
Đúng lúc Ôn Cừ Hoa quay sang vô tình liếc nhìn anh, người đàn ông khi nhắm mắt không còn vẻ sắc sảo thường thấy nữa, ngũ quan thoải mái, kiểu tóc gọn gàng mạnh mẽ, thuộc kiểu hiếm thấy.
Bình thường ở Cảng Thành, cô tiếp xúc toàn những người tinh anh, sành điệu thời thượng, thời buổi này rất nhiều người mặc quần ống loe, áo sơ mi hoa hoè rực rỡ.
Còn anh, áo thun đen, quần đen, đơn giản vô cùng, nhưng anh người cao chân dài, dáng người đẹp, nên dù là quần áo đơn giản cũng toát lên vẻ đàn ông rõ rệt.
Lần đầu tiên Ôn Cừ Hoa cảm nhận được "mùi vị đàn ông" kiểu này, cô từ trước đến nay chỉ thích kiểu nhẹ nhàng thư sinh, áo sơ mi trắng, khí chất ôn hòa tri thức.
Nhưng người đàn ông này, nói thật là quá sắc bén, cảm giác tồn tại mạnh mẽ, ở gần anh khiến cô luôn cảm thấy có chút không chống đỡ nổi.
Thế nhưng anh thích cô, cô cảm nhận được. Anh đột nhiên xuất hiện, lại ngồi bên ngoài che chắn cho cô, Ôn Cừ Hoa quay đầu đi, khoé môi dưới chiếc quạt hơi cong lên.
Sau khi ánh mắt cô rời đi, cơ thể anh mới thả lỏng một chút. Khi nãy cô cứ tưởng anh ngủ rồi mà nhìn chằm chằm anh, mặt anh thì không biểu hiện gì, nhưng trong lòng thì nóng như lửa đốt, khó mà chịu nổi.
Từ Lang Thành đến tỉnh thành mất hai tiếng đồng hồ, dù khách lên xuống liên tục, nhưng anh vẫn ngồi nhắm mắt cạnh cô, không hề nhúc nhích.
Cô tưởng anh ngủ say, nào ngờ lúc người đàn ông trung niên đứng dậy định xuống xe, lảo đảo một cái thì ngã lăn ra lối đi.
Người kia lồm cồm bò dậy, vừa mắng vừa quay đầu định trừng mắt với anh, lại đối diện đôi mắt đột nhiên mở ra của anh, lập tức tắt lửa giận, cụp đuôi xuống xe.
Ôn Cừ Hoa càng buồn cười hơn, khóe môi cong cong, khi anh quay đầu lại thì vừa khéo nhìn thấy lúm đồng tiền nhỏ bên má của cô.